古诗词

雷阳郡斋醉中走笔呈吴使君

屈大均

使君风流世所宗,饮酒不醉真酒龙。shǐ jūn fēng liú shì suǒ zōng,yǐn jiǔ bù zuì zhēn jiǔ lóng。
一麾出守濒海郡,三年坐啸擎雷峰。yī huī chū shǒu bīn hǎi jùn,sān nián zuò xiào qíng léi fēng。
有一酒狂人不容,闻君新醅荔支浓。yǒu yī jiǔ kuáng rén bù róng,wén jūn xīn pēi lì zhī nóng。
沉香觥船大如斗,中有扇沙嫩鹿茸。chén xiāng gōng chuán dà rú dòu,zhōng yǒu shàn shā nèn lù rōng。
香狸之脯鲨鱼翅,玉盘行出和春菘。xiāng lí zhī pú shā yú chì,yù pán xíng chū hé chūn sōng。
使我朵颐不能已,番禺千里来相从。shǐ wǒ duǒ yí bù néng yǐ,fān yú qiān lǐ lái xiāng cóng。
中秋月照郡斋夕,轰饮吏人俱辟易。zhōng qiū yuè zhào jùn zhāi xī,hōng yǐn lì rén jù pì yì。
鲸鱼自合乾百川,鼹鼠犹能尽一石。jīng yú zì hé qián bǎi chuān,yǎn shǔ yóu néng jǐn yī shí。
玉山忽倒红氍毹,谈禅交吐夜光珠。yù shān hū dào hóng qú shū,tán chán jiāo tǔ yè guāng zhū。
娇歌婉转东西和,花旦温柔左右扶。jiāo gē wǎn zhuǎn dōng xī hé,huā dàn wēn róu zuǒ yòu fú。
英雄达生无不可,一代糟丘今属我。yīng xióng dá shēng wú bù kě,yī dài zāo qiū jīn shǔ wǒ。
古来贤圣尽浮云,岂必二豪同蜾裸。gǔ lái xián shèng jǐn fú yún,qǐ bì èr háo tóng guǒ luǒ。
昔人酒中谁陆沉,阮公一醉直至今。xī rén jiǔ zhōng shuí lù chén,ruǎn gōng yī zuì zhí zhì jīn。
酣放动经六十日,千载惟公知此心。hān fàng dòng jīng liù shí rì,qiān zài wéi gōng zhī cǐ xīn。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

秋日自广至韶江行有作

屈大均

山鹧相招暮不回,南峰空应北峰来。shān zhè xiāng zhāo mù bù huí,nán fēng kōng yīng běi fēng lái。
争衔木叶因霜露,苦待朝阳锦翼开。zhēng xián mù yè yīn shuāng lù,kǔ dài cháo yáng jǐn yì kāi。

秋日自广至韶江行有作

屈大均

虎眼如灯绿射人,初疑腐叶作青燐。hǔ yǎn rú dēng lǜ shè rén,chū yí fǔ yè zuò qīng lín。
腥风吹过拳毛发,系艇深深向白蘋。xīng fēng chuī guò quán máo fā,xì tǐng shēn shēn xiàng bái píng。

秋日自广至韶江行有作

屈大均

虚无萤火似人过,一夜鱼惊出绿莎。xū wú yíng huǒ shì rén guò,yī yè yú jīng chū lǜ shā。
白板无声江寂寂,催寒但苦草虫多。bái bǎn wú shēng jiāng jì jì,cuī hán dàn kǔ cǎo chóng duō。

秋日自广至韶江行有作

屈大均

一夕征夫两鬓秋,未过重九已轻裘。yī xī zhēng fū liǎng bìn qiū,wèi guò zhòng jiǔ yǐ qīng qiú。
炎方且喜无霜雪,不使青山得白头。yán fāng qiě xǐ wú shuāng xuě,bù shǐ qīng shān dé bái tóu。

秋日自广至韶江行有作

屈大均

鹧鸪啼杀未还家,烟雨泷东失钓槎。zhè gū tí shā wèi hái jiā,yān yǔ lóng dōng shī diào chá。
韶石苍苍三十六,知君何处吊重华。sháo shí cāng cāng sān shí liù,zhī jūn hé chù diào zhòng huá。

秋日自广至韶江行有作

屈大均

两到韶阳不逾关,梅花怕向岭头攀。liǎng dào sháo yáng bù yú guān,méi huā pà xiàng lǐng tóu pān。
艰难得作南枝鸟,白首炎洲比翼还。jiān nán dé zuò nán zhī niǎo,bái shǒu yán zhōu bǐ yì hái。

巫山词

屈大均

巫峰十二一峰无,削出芙蓉十一孤。wū fēng shí èr yī fēng wú,xuē chū fú róng shí yī gū。
知向高唐行雨去,自来神女本无夫。zhī xiàng gāo táng xíng yǔ qù,zì lái shén nǚ běn wú fū。

巫山词

屈大均

相对青螺十二鬟,荒祠烟翠有无间。xiāng duì qīng luó shí èr huán,huāng cí yān cuì yǒu wú jiān。
一峰定化瑶姬去,千载行云竟不还。yī fēng dìng huà yáo jī qù,qiān zài xíng yún jìng bù hái。

巫山词

屈大均

十二依稀似九疑,一峰娟妙一蛾眉。shí èr yī xī shì jiǔ yí,yī fēng juān miào yī é méi。
峰峰相去二三里,神女无情易别离。fēng fēng xiāng qù èr sān lǐ,shén nǚ wú qíng yì bié lí。

巫山词

屈大均

帝女何年化石来,阳台亦是望夫台。dì nǚ hé nián huà shí lái,yáng tái yì shì wàng fū tái。
一峰飞入襄王梦,香雨氤氲更不开。yī fēng fēi rù xiāng wáng mèng,xiāng yǔ yīn yūn gèng bù kāi。

巫山词

屈大均

行人数数总无双,一朵芙蓉影入江。xíng rén shù shù zǒng wú shuāng,yī duǒ fú róng yǐng rù jiāng。
光采无人知玉女,水中来去见仙幢。guāng cǎi wú rén zhī yù nǚ,shuǐ zhōng lái qù jiàn xiān chuáng。

巫山词

屈大均

巫山秀耸不曾高,朝暮阳台亦未劳。wū shān xiù sǒng bù céng gāo,cháo mù yáng tái yì wèi láo。
可惜湘累哀怨后,美人无命入离骚。kě xī xiāng lèi āi yuàn hòu,měi rén wú mìng rù lí sāo。

巫山词

屈大均

三楚荒淫祗梦思,灵均弟子善微辞。sān chǔ huāng yín zhī mèng sī,líng jūn dì zi shàn wēi cí。
巫山神女湘君似,好色都于讽谏宜。wū shān shén nǚ xiāng jūn shì,hǎo sè dōu yú fěng jiàn yí。

江行

屈大均

烟雨江光冷欲无,白鸥飞处有人孤。yān yǔ jiāng guāng lěng yù wú,bái ōu fēi chù yǒu rén gū。
愁心又与萋萋草,半在春山半在湖。chóu xīn yòu yǔ qī qī cǎo,bàn zài chūn shān bàn zài hú。

江行

屈大均

苦爱滩声夜不眠,水禽催起欲归田。kǔ ài tān shēng yè bù mián,shuǐ qín cuī qǐ yù guī tián。
村村车水乘春涨,妇子殷勤袯襫前。cūn cūn chē shuǐ chéng chūn zhǎng,fù zi yīn qín bó shì qián。