古诗词

雷阳郡斋醉中走笔呈吴使君

屈大均

使君风流世所宗,饮酒不醉真酒龙。shǐ jūn fēng liú shì suǒ zōng,yǐn jiǔ bù zuì zhēn jiǔ lóng。
一麾出守濒海郡,三年坐啸擎雷峰。yī huī chū shǒu bīn hǎi jùn,sān nián zuò xiào qíng léi fēng。
有一酒狂人不容,闻君新醅荔支浓。yǒu yī jiǔ kuáng rén bù róng,wén jūn xīn pēi lì zhī nóng。
沉香觥船大如斗,中有扇沙嫩鹿茸。chén xiāng gōng chuán dà rú dòu,zhōng yǒu shàn shā nèn lù rōng。
香狸之脯鲨鱼翅,玉盘行出和春菘。xiāng lí zhī pú shā yú chì,yù pán xíng chū hé chūn sōng。
使我朵颐不能已,番禺千里来相从。shǐ wǒ duǒ yí bù néng yǐ,fān yú qiān lǐ lái xiāng cóng。
中秋月照郡斋夕,轰饮吏人俱辟易。zhōng qiū yuè zhào jùn zhāi xī,hōng yǐn lì rén jù pì yì。
鲸鱼自合乾百川,鼹鼠犹能尽一石。jīng yú zì hé qián bǎi chuān,yǎn shǔ yóu néng jǐn yī shí。
玉山忽倒红氍毹,谈禅交吐夜光珠。yù shān hū dào hóng qú shū,tán chán jiāo tǔ yè guāng zhū。
娇歌婉转东西和,花旦温柔左右扶。jiāo gē wǎn zhuǎn dōng xī hé,huā dàn wēn róu zuǒ yòu fú。
英雄达生无不可,一代糟丘今属我。yīng xióng dá shēng wú bù kě,yī dài zāo qiū jīn shǔ wǒ。
古来贤圣尽浮云,岂必二豪同蜾裸。gǔ lái xián shèng jǐn fú yún,qǐ bì èr háo tóng guǒ luǒ。
昔人酒中谁陆沉,阮公一醉直至今。xī rén jiǔ zhōng shuí lù chén,ruǎn gōng yī zuì zhí zhì jīn。
酣放动经六十日,千载惟公知此心。hān fàng dòng jīng liù shí rì,qiān zài wéi gōng zhī cǐ xīn。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

咏史

屈大均

蛾眉队队出龙沙,横帐前头哭落花。é méi duì duì chū lóng shā,héng zhàng qián tóu kū luò huā。
秋夜只须烦蔡女,为传哀怨与金笳。qiū yè zhǐ xū fán cài nǚ,wèi chuán āi yuàn yǔ jīn jiā。

咏史

屈大均

风急霜雕落羽多,茫茫沙草失凌河。fēng jí shuāng diāo luò yǔ duō,máng máng shā cǎo shī líng hé。
群飞野马人争射,日暮催归有海螺。qún fēi yě mǎ rén zhēng shè,rì mù cuī guī yǒu hǎi luó。

咏史

屈大均

鱼皮种落在扶馀,妇女人人解射鱼。yú pí zhǒng luò zài fú yú,fù nǚ rén rén jiě shè yú。
持取小鱼为彩缕,绣成方领似芙蕖。chí qǔ xiǎo yú wèi cǎi lǚ,xiù chéng fāng lǐng shì fú qú。

咏史

屈大均

鱼皮新作羽林军,毳帐横开长白云。yú pí xīn zuò yǔ lín jūn,cuì zhàng héng kāi zhǎng bái yún。
辽海多鱼持作饭,黄羊不用射千群。liáo hǎi duō yú chí zuò fàn,huáng yáng bù yòng shè qiān qún。

咏史

屈大均

八月辽阳雪已飞,纷纷乳雁起南归。bā yuè liáo yáng xuě yǐ fēi,fēn fēn rǔ yàn qǐ nán guī。
西风一夜催砧杵,木叶征人泪满衣。xī fēng yī yè cuī zhēn chǔ,mù yè zhēng rén lèi mǎn yī。

咏史

屈大均

松杏相连紫翠开,峰峰亦解向南来。sōng xìng xiāng lián zǐ cuì kāi,fēng fēng yì jiě xiàng nán lái。
血花红作燕支草,汉女休持上镜台。xuè huā hóng zuò yàn zhī cǎo,hàn nǚ xiū chí shàng jìng tái。

咏史

屈大均

万里城横内外边,筑愁知自祖龙年。wàn lǐ chéng héng nèi wài biān,zhù chóu zhī zì zǔ lóng nián。
何如引取黄河水,直绕辽东到朔天。hé rú yǐn qǔ huáng hé shuǐ,zhí rào liáo dōng dào shuò tiān。

示榆林君

屈大均

而姑昨自越王台,远寄珊瑚笔格来。ér gū zuó zì yuè wáng tái,yuǎn jì shān hú bǐ gé lái。
写就玉台新咏未,兰花欲向腕边开。xiě jiù yù tái xīn yǒng wèi,lán huā yù xiàng wàn biān kāi。

送人上顶湖

屈大均

瀑布东西水大飞,日光晴映玉帘肥。pù bù dōng xī shuǐ dà fēi,rì guāng qíng yìng yù lián féi。
天湖开向千峰顶,迟尔秋来一浣衣。tiān hú kāi xiàng qiān fēng dǐng,chí ěr qiū lái yī huàn yī。

杨花

屈大均

风飘一夜落南家,连臂歌残是白花。fēng piāo yī yè luò nán jiā,lián bì gē cán shì bái huā。
不爱胭脂红上靥,但怜飞絮满宫斜。bù ài yān zhī hóng shàng yè,dàn lián fēi xù mǎn gōng xié。

杨花

屈大均

半作香泥吹复飞,茫茫一片逐春归。bàn zuò xiāng ní chuī fù fēi,máng máng yī piàn zhú chūn guī。
春归有路从烟水,愁绝杨花蔽夕晖。chūn guī yǒu lù cóng yān shuǐ,chóu jué yáng huā bì xī huī。

杨花

屈大均

沾泥落水不曾知,似雪飘飖得几时。zhān ní luò shuǐ bù céng zhī,shì xuě piāo yáo dé jǐ shí。
为语东风莫吹尽,留将一片与游丝。wèi yǔ dōng fēng mò chuī jǐn,liú jiāng yī piàn yǔ yóu sī。

屈大均

不恨杨枝恨柳枝,牵肠一种乱如丝。bù hèn yáng zhī hèn liǔ zhī,qiān cháng yī zhǒng luàn rú sī。
啼乌为尔头先白,正是花飞似雪时。tí wū wèi ěr tóu xiān bái,zhèng shì huā fēi shì xuě shí。

屈大均

临风舞断细腰肢,不管黄莺在上枝。lín fēng wǔ duàn xì yāo zhī,bù guǎn huáng yīng zài shàng zhī。
拂水千千那忍折,长条犹记短条时。fú shuǐ qiān qiān nà rěn zhé,zhǎng tiáo yóu jì duǎn tiáo shí。

屈大均

一片花飞似白头,为萍亦复逐风流。yī piàn huā fēi shì bái tóu,wèi píng yì fù zhú fēng liú。
银装筝子红牙拍,谁按杨枝不起愁。yín zhuāng zhēng zi hóng yá pāi,shuí àn yáng zhī bù qǐ chóu。