古诗词

读杖人师武夷遗草因怀武夷虎啸洞诸胜

屈大均

我昔游五岳,身骑二茅龙。wǒ xī yóu wǔ yuè,shēn qí èr máo lóng。
惊风忽然起东海,日月吹落金银宫。jīng fēng hū rán qǐ dōng hǎi,rì yuè chuī luò jīn yín gōng。
愁将白发三千丈,归去朱明四百峰。chóu jiāng bái fā sān qiān zhàng,guī qù zhū míng sì bǎi fēng。
朱明洞里多仙客,饵我云母颜光泽。zhū míng dòng lǐ duō xiān kè,ěr wǒ yún mǔ yán guāng zé。
时偕玉女侍轩辕,不共安期干项籍。shí xié yù nǚ shì xuān yuán,bù gòng ān qī gàn xiàng jí。
闻钟又复证无生,足踏空王顶上行。wén zhōng yòu fù zhèng wú shēng,zú tà kōng wáng dǐng shàng xíng。
冲霄一剑如秋水,彻夜双箫响太清。chōng xiāo yī jiàn rú qiū shuǐ,chè yè shuāng xiāo xiǎng tài qīng。
饮光尊者频招手,飘然遂至凤凰城。yǐn guāng zūn zhě pín zhāo shǒu,piāo rán suì zhì fèng huáng chéng。
尊者玉毫何宛转,手把芙蓉微笑展。zūn zhě yù háo hé wǎn zhuǎn,shǒu bǎ fú róng wēi xiào zhǎn。
可怜楼上相见时,玲珑秋月珠帘卷。kě lián lóu shàng xiāng jiàn shí,líng lóng qiū yuè zhū lián juǎn。
江南乱后草离离,回首青山隗我师。jiāng nán luàn hòu cǎo lí lí,huí shǒu qīng shān kuí wǒ shī。
未将电足酬支遁,空对冰弦忆子期。wèi jiāng diàn zú chóu zhī dùn,kōng duì bīng xián yì zi qī。
当时语我武夷好,九曲清溪流浩浩。dāng shí yǔ wǒ wǔ yí hǎo,jiǔ qū qīng xī liú hào hào。
接笋峰前多紫云,飞猿岭上饶芝草。jiē sǔn fēng qián duō zǐ yún,fēi yuán lǐng shàng ráo zhī cǎo。
几度安禅在翠微,天花绕座鸟衔飞。jǐ dù ān chán zài cuì wēi,tiān huā rào zuò niǎo xián fēi。
茅户只今委苔藓,嗟予振策何时归。máo hù zhǐ jīn wěi tái xiǎn,jiē yǔ zhèn cè hé shí guī。
空读遗书开玉箧,太山颓笑伤何及。kōng dú yí shū kāi yù qiè,tài shān tuí xiào shāng hé jí。
姑射仙人不降生,茫茫天下皆臣妾。gū shè xiān rén bù jiàng shēng,máng máng tiān xià jiē chén qiè。
苏门一啸如鸾音,散入天风不可寻。sū mén yī xiào rú luán yīn,sàn rù tiān fēng bù kě xún。
凭谁寄与武夷客,会取高山流水心。píng shuí jì yǔ wǔ yí kè,huì qǔ gāo shān liú shuǐ xīn。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

屯女吟

屈大均

天生屯女子,五十尚红颜。tiān shēng tún nǚ zi,wǔ shí shàng hóng yán。
不字盘桓甚,金夫未敢攀。bù zì pán huán shén,jīn fū wèi gǎn pān。

屯女吟

屈大均

十年坤数尽,辛苦一阳来。shí nián kūn shù jǐn,xīn kǔ yī yáng lái。
此际成婚媾,同将草昧开。cǐ jì chéng hūn gòu,tóng jiāng cǎo mèi kāi。

频梦先严有作

屈大均

夜夜怀明发,先公梦寐劳。yè yè huái míng fā,xiān gōng mèng mèi láo。
儿孤从少小,泪已尽莪蒿。ér gū cóng shǎo xiǎo,lèi yǐ jǐn é hāo。

频梦先严有作

屈大均

多难凭吾父,提携在梦中。duō nán píng wú fù,tí xié zài mèng zhōng。
此身能老大,不敢恨途穷。cǐ shēn néng lǎo dà,bù gǎn hèn tú qióng。

频梦先严有作

屈大均

肤发今如此,那能不辱亲。fū fā jīn rú cǐ,nà néng bù rǔ qīn。
梦中长痛哭,惭愧白华身。mèng zhōng zhǎng tòng kū,cán kuì bái huá shēn。

频梦先严有作

屈大均

五旬今有二,多父一年馀。wǔ xún jīn yǒu èr,duō fù yī nián yú。
不死如闻道,应能续易书。bù sǐ rú wén dào,yīng néng xù yì shū。

天濠街妇

屈大均

妾身不随波,岂必长绳系。qiè shēn bù suí bō,qǐ bì zhǎng shéng xì。
所虑黄口儿,一去无根蒂。suǒ lǜ huáng kǒu ér,yī qù wú gēn dì。

戴家二姬

屈大均

可怜双美人,慷慨辞君掌。kě lián shuāng měi rén,kāng kǎi cí jūn zhǎng。
沉珠在井中,化为明月上。chén zhū zài jǐng zhōng,huà wèi míng yuè shàng。

潭上作

屈大均

清浅西南潭,白波跳霜雪。qīng qiǎn xī nán tán,bái bō tiào shuāng xuě。
一片秋光寒,谁知是明月。yī piàn qiū guāng hán,shuí zhī shì míng yuè。

秋夕作

屈大均

松露鹤边滴,清冷满石床。sōng lù hè biān dī,qīng lěng mǎn shí chuáng。
梦中惊是月,起视白如霜。mèng zhōng jīng shì yuè,qǐ shì bái rú shuāng。

弄琴有怀石斋翁

屈大均

碧玉楼中客,无弦一素琴。bì yù lóu zhōng kè,wú xián yī sù qín。
泠然林木外,太古有馀音。líng rán lín mù wài,tài gǔ yǒu yú yīn。

弄琴有怀石斋翁

屈大均

玉琴长寂寂,神与至人期。yù qín zhǎng jì jì,shén yǔ zhì rén qī。
心外无山水,高深只自知。xīn wài wú shān shuǐ,gāo shēn zhǐ zì zhī。

弄琴有怀石斋翁

屈大均

秋声空外起,一叶亦萧萧。qiū shēng kōng wài qǐ,yī yè yì xiāo xiāo。
吹我鸣琴去,元音满寂寥。chuī wǒ míng qín qù,yuán yīn mǎn jì liáo。

兰草

屈大均

兰草不知名,香含朝露清。lán cǎo bù zhī míng,xiāng hán cháo lù qīng。
花长休出叶,岁晏忌孤荣。huā zhǎng xiū chū yè,suì yàn jì gū róng。

兰草

屈大均

幸与蘼芜并,无花亦自芳。xìng yǔ mí wú bìng,wú huā yì zì fāng。
美人相忆苦,日夕澧川阳。měi rén xiāng yì kǔ,rì xī lǐ chuān yáng。