古诗词

赠张丈天生

屈大均

八月鶗鴂呜,愁云何浩浩。bā yuè tí jué wū,chóu yún hé hào hào。
长松生路旁,不如高冈草。zhǎng sōng shēng lù páng,bù rú gāo gāng cǎo。
夫子搴芳逢此时,饥来可有金光芝。fū zi qiān fāng féng cǐ shí,jī lái kě yǒu jīn guāng zhī。
自堪绝粒同龚胜,谁向披裘识启期。zì kān jué lì tóng gōng shèng,shuí xiàng pī qiú shí qǐ qī。
中原战争方惨淡,鹿门山上多冰鉴。zhōng yuán zhàn zhēng fāng cǎn dàn,lù mén shān shàng duō bīng jiàn。
谁为伏龙与凤雏,我欲从之问阴符,兼之风角天文书。shuí wèi fú lóng yǔ fèng chú,wǒ yù cóng zhī wèn yīn fú,jiān zhī fēng jiǎo tiān wén shū。
徉狂予非高阳徒,九龄好道守丹炉。yáng kuáng yǔ fēi gāo yáng tú,jiǔ líng hǎo dào shǒu dān lú。
丹成欲济苍生厄,未遂轩皇升鼎湖。dān chéng yù jì cāng shēng è,wèi suì xuān huáng shēng dǐng hú。
鼎湖龙去亦已久,我寻衣冠往天寿。dǐng hú lóng qù yì yǐ jiǔ,wǒ xún yī guān wǎng tiān shòu。
铁壁斜攀湖岭西,银山直抵居庸口。tiě bì xié pān hú lǐng xī,yín shān zhí dǐ jū yōng kǒu。
荆棘纵横虎作群,守陵不见羽林军。jīng jí zòng héng hǔ zuò qún,shǒu líng bù jiàn yǔ lín jūn。
花落锦城哀望帝,月明瑶瑟怨湘君。huā luò jǐn chéng āi wàng dì,yuè míng yáo sè yuàn xiāng jūn。
一丝正统悬天地,六尺真孤托水云。yī sī zhèng tǒng xuán tiān dì,liù chǐ zhēn gū tuō shuǐ yún。
离忧我亦同山鬼,思灵修兮纷流涕。lí yōu wǒ yì tóng shān guǐ,sī líng xiū xī fēn liú tì。
蘼芜采得贻何人,念尔丘园白发新。mí wú cǎi dé yí hé rén,niàn ěr qiū yuán bái fā xīn。
葛巾定漉陶潜酒,渭水应垂尚父纶。gé jīn dìng lù táo qián jiǔ,wèi shuǐ yīng chuí shàng fù lún。
垂纶兮千尺,漉酒兮百石。chuí lún xī qiān chǐ,lù jiǔ xī bǎi shí。
庄周蝴蝶和天倪,醉后安知朝日白。zhuāng zhōu hú dié hé tiān ní,zuì hòu ān zhī cháo rì bái。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

采莲曲

屈大均

采花莫采叶,采叶恐伤藕。cǎi huā mò cǎi yè,cǎi yè kǒng shāng ǒu。
藕中多乱丝,缠绵那得久。ǒu zhōng duō luàn sī,chán mián nà dé jiǔ。

采莲曲

屈大均

莲白多生花,莲红多生子。lián bái duō shēng huā,lián hóng duō shēng zi。
采白莫采红,留红在叶底。cǎi bái mò cǎi hóng,liú hóng zài yè dǐ。

采莲曲

屈大均

种菱水宜浅,种藕水宜深。zhǒng líng shuǐ yí qiǎn,zhǒng ǒu shuǐ yí shēn。
白白无人见,淤泥识此心。bái bái wú rén jiàn,yū ní shí cǐ xīn。

采莲曲

屈大均

水肥多并蒂,色映白成红。shuǐ féi duō bìng dì,sè yìng bái chéng hóng。
叶大偏宜藕,田田满浦东。yè dà piān yí ǒu,tián tián mǎn pǔ dōng。

题画

屈大均

古木不成林,风含太古心。gǔ mù bù chéng lín,fēng hán tài gǔ xīn。
不须枝与叶,自可作悲吟。bù xū zhī yǔ yè,zì kě zuò bēi yín。

西洋菊

屈大均

枝枝花上花,莲菊互相变。zhī zhī huā shàng huā,lián jú hù xiāng biàn。
惟见西洋人,朝朝海头见。wéi jiàn xī yáng rén,cháo cháo hǎi tóu jiàn。

梧桐

屈大均

子熟无饥凤,枝枝坠露清。zi shú wú jī fèng,zhī zhī zhuì lù qīng。
只须三两叶,便可作秋声。zhǐ xū sān liǎng yè,biàn kě zuò qiū shēng。

山丹

屈大均

亦是珊瑚种,花开大似盘。yì shì shān hú zhǒng,huā kāi dà shì pán。
石家如意好,击碎作山丹。shí jiā rú yì hǎo,jī suì zuò shān dān。

山丹

屈大均

珊瑚亦作林,红绝知三岁。shān hú yì zuò lín,hóng jué zhī sān suì。
自红开至黄,不忍离头髻。zì hóng kāi zhì huáng,bù rěn lí tóu jì。

屈大均

暮春淳菜长,半出湘湖水。mù chūn chún cài zhǎng,bàn chū xiāng hú shuǐ。
水浅叶生多,不见茎茎紫。shuǐ qiǎn yè shēng duō,bù jiàn jīng jīng zǐ。

古意

屈大均

愿君似山丹,红颜得长保。yuàn jūn shì shān dān,hóng yán dé zhǎng bǎo。
一开三月馀,黄落犹能好。yī kāi sān yuè yú,huáng luò yóu néng hǎo。

古意

屈大均

一夕花荣落,终如木槿何。yī xī huā róng luò,zhōng rú mù jǐn hé。
朱颜不可恃,流恨蕣英多。zhū yán bù kě shì,liú hèn shùn yīng duō。

古意

屈大均

冉冉泰山竹,孤生只自怜。rǎn rǎn tài shān zhú,gū shēng zhǐ zì lián。
君非松与柏,那得女萝缠。jūn fēi sōng yǔ bǎi,nà dé nǚ luó chán。

古意

屈大均

郎采首阳甘,妾采首阳苦。láng cǎi shǒu yáng gān,qiè cǎi shǒu yáng kǔ。
甘苦不同心,枝条但相伍。gān kǔ bù tóng xīn,zhī tiáo dàn xiāng wǔ。

古意

屈大均

苔青至秋紫,兰紫至秋红。tái qīng zhì qiū zǐ,lán zǐ zhì qiū hóng。
妾自多颜色,承恩岁晏中。qiè zì duō yán sè,chéng ēn suì yàn zhōng。