古诗词

乞砚行

屈大均

羚羊峡东惟端溪,水岩之口临江低。líng yáng xiá dōng wéi duān xī,shuǐ yán zhī kǒu lín jiāng dī。
石师匍匐下绝磴,中穿四洞先东西。shí shī pú fú xià jué dèng,zhōng chuān sì dòng xiān dōng xī。
使君最嗜紫云片,脚踏青天割为砚。shǐ jūn zuì shì zǐ yún piàn,jiǎo tà qīng tiān gē wèi yàn。
青花细细似微尘,蕉叶白中时隐见。qīng huā xì xì shì wēi chén,jiāo yè bái zhōng shí yǐn jiàn。
空蒙雨气成黄龙,欲散不散浮水面。kōng méng yǔ qì chéng huáng lóng,yù sàn bù sàn fú shuǐ miàn。
猪肝淡紫方新鲜,带血千年色未变。zhū gān dàn zǐ fāng xīn xiān,dài xuè qiān nián sè wèi biàn。
中间火捺晕如钱,半壁阴沉望似烟。zhōng jiān huǒ nà yūn rú qián,bàn bì yīn chén wàng shì yān。
翡翠朱砂非一种,斑斑麻鹊点多圆。fěi cuì zhū shā fēi yī zhǒng,bān bān má què diǎn duō yuán。
斯是水岩石中髓,水之精华结渊底。sī shì shuǐ yán shí zhōng suǐ,shuǐ zhī jīng huá jié yuān dǐ。
就中纯粹含乾德,纷纷脂玉惭肌理。jiù zhōng chún cuì hán qián dé,fēn fēn zhī yù cán jī lǐ。
入手温然暖若春,浮动心花兼意蕊。rù shǒu wēn rán nuǎn ruò chūn,fú dòng xīn huā jiān yì ruǐ。
姑射冰凝总在神,昭仪膏滑那濡水。gū shè bīng níng zǒng zài shén,zhāo yí gāo huá nà rú shuǐ。
玉骨虽刚按似柔,生气周身无不靡。yù gǔ suī gāng àn shì róu,shēng qì zhōu shēn wú bù mí。
鸲鹆何须活眼多,云霞亦是空天滓。qú yù hé xū huó yǎn duō,yún xiá yì shì kōng tiān zǐ。
使君命匠细磨砻,中有三方最高美。shǐ jūn mìng jiàng xì mó lóng,zhōng yǒu sān fāng zuì gāo měi。
其馀浸润水盘中,水碧金膏尽糠秕。qí yú jìn rùn shuǐ pán zhōng,shuǐ bì jīn gāo jǐn kāng bǐ。
分我东洞一大脔,似方非方非石子。fēn wǒ dōng dòng yī dà luán,shì fāng fēi fāng fēi shí zi。
纵横六寸甚端厚,蕉叶青花相间起。zòng héng liù cùn shén duān hòu,jiāo yè qīng huā xiāng jiān qǐ。
前者两片琢未成,赠我已与琼瑶似。qián zhě liǎng piàn zuó wèi chéng,zèng wǒ yǐ yǔ qióng yáo shì。
使君割爱本非常,不贪为宝吾难已。shǐ jūn gē ài běn fēi cháng,bù tān wèi bǎo wú nán yǐ。
连城之璧妄希求,腼颜未免秦人耻。lián chéng zhī bì wàng xī qiú,miǎn yán wèi miǎn qín rén chǐ。
何物能为十五城,赋诗适自呈媸鄙。hé wù néng wèi shí wǔ chéng,fù shī shì zì chéng chī bǐ。
使君作者本多才,笑我布鼓持当雷。shǐ jūn zuò zhě běn duō cái,xiào wǒ bù gǔ chí dāng léi。
不须狡狯凭诗笔,自有神明契合来。bù xū jiǎo kuài píng shī bǐ,zì yǒu shén míng qì hé lái。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

攀枝花

屈大均

朵朵争红日,枝枝作烛龙。duǒ duǒ zhēng hóng rì,zhī zhī zuò zhú lóng。
炙天光尽暖,映水色还浓。zhì tiān guāng jǐn nuǎn,yìng shuǐ sè hái nóng。
不叶珊瑚似,全花彩翠封。bù yè shān hú shì,quán huā cǎi cuì fēng。
年年春二月,先发海边峰。nián nián chūn èr yuè,xiān fā hǎi biān fēng。

攀枝花

屈大均

枝枝将海日,吐纳在朝霞。zhī zhī jiāng hǎi rì,tǔ nà zài cháo xiá。
自是炎天德,全钟大绛花。zì shì yán tiān dé,quán zhōng dà jiàng huā。
香薰南海帝,红映越人家。xiāng xūn nán hǎi dì,hóng yìng yuè rén jiā。
么凤纷无数,须边立不斜。me fèng fēn wú shù,xū biān lì bù xié。

瓶中桃花

屈大均

暖令花大朵,一一向瓶开。nuǎn lìng huā dà duǒ,yī yī xiàng píng kāi。
笑入佳人镜,香浮上客杯。xiào rù jiā rén jìng,xiāng fú shàng kè bēi。
芳春殊未半,嫩叶莫相催。fāng chūn shū wèi bàn,nèn yè mò xiāng cuī。
及此夭夭好,溪边更折来。jí cǐ yāo yāo hǎo,xī biān gèng zhé lái。

诃林雅集

屈大均

诃子虞翻树,阴含汉代青。hē zi yú fān shù,yīn hán hàn dài qīng。
千年无啸咏,一日且沉冥。qiān nián wú xiào yǒng,yī rì qiě chén míng。
花少因寒食,莺多为玉瓶。huā shǎo yīn hán shí,yīng duō wèi yù píng。
东风香浦至,解带挹清泠。dōng fēng xiāng pǔ zhì,jiě dài yì qīng líng。

送钱子目天

屈大均

年来珠海客,如尔独难归。nián lái zhū hǎi kè,rú ěr dú nán guī。
今此春将暮,方随雁北飞。jīn cǐ chūn jiāng mù,fāng suí yàn běi fēi。
狂歌元有道,名饮未为非。kuáng gē yuán yǒu dào,míng yǐn wèi wèi fēi。
异日浮丘上,重游定不违。yì rì fú qiū shàng,zhòng yóu dìng bù wéi。

送钱子目天

屈大均

到手泥沙似,黄金不使留。dào shǒu ní shā shì,huáng jīn bù shǐ liú。
珍禽市泷水,锦石买端州。zhēn qín shì lóng shuǐ,jǐn shí mǎi duān zhōu。
持此娱三妇,兼之遣四愁。chí cǐ yú sān fù,jiān zhī qiǎn sì chóu。
未知么凤子,可得一双不。wèi zhī me fèng zi,kě dé yī shuāng bù。

送钱子目天

屈大均

春草能相送,依依直到家。chūn cǎo néng xiāng sòng,yī yī zhí dào jiā。
无言江上柳,不及岭南花。wú yán jiāng shàng liǔ,bù jí lǐng nán huā。
户向山塘掩,行缘石路斜。hù xiàng shān táng yǎn,xíng yuán shí lù xié。
殷勤人载酒,奇字与侯芭。yīn qín rén zài jiǔ,qí zì yǔ hóu bā。

赠杜陵刘汉臣

屈大均

老友年来尽,馀君是故人。lǎo yǒu nián lái jǐn,yú jūn shì gù rén。
心犹青岁壮,情似白头新。xīn yóu qīng suì zhuàng,qíng shì bái tóu xīn。
饥渴催为客,恩仇待许身。jī kě cuī wèi kè,ēn chóu dài xǔ shēn。
相逢休慷慨,且饮玉杯醇。xiāng féng xiū kāng kǎi,qiě yǐn yù bēi chún。

赠杜陵刘汉臣

屈大均

蔡泽能知命,飞扬在暮年。cài zé néng zhī mìng,fēi yáng zài mù nián。
卧龙须老大,跃马未屯邅。wò lóng xū lǎo dà,yuè mǎ wèi tún zhān。
飘泊高堂外,艰虞白发前。piāo pō gāo táng wài,jiān yú bái fā qián。
无穷忠养事,十口总茫然。wú qióng zhōng yǎng shì,shí kǒu zǒng máng rán。

赠杜陵刘汉臣

屈大均

布衣吾与汝,贫贱古人中。bù yī wú yǔ rǔ,pín jiàn gǔ rén zhōng。
事去才偏老,身存道未穷。shì qù cái piān lǎo,shēn cún dào wèi qióng。
灯含杯影绿,袖隐剑光红。dēng hán bēi yǐng lǜ,xiù yǐn jiàn guāng hóng。
又作湘漓别,依依一转蓬。yòu zuò xiāng lí bié,yī yī yī zhuǎn péng。

咏古

屈大均

艰难垂钓日,一食困英雄。jiān nán chuí diào rì,yī shí kùn yīng xióng。
漂母哀何晚,王孙报欲穷。piāo mǔ āi hé wǎn,wáng sūn bào yù qióng。
龙兴迟沛上,虎视正关中。lóng xīng chí pèi shàng,hǔ shì zhèng guān zhōng。
市井无知己,徒高国士风。shì jǐng wú zhī jǐ,tú gāo guó shì fēng。

杜鹃花

屈大均

子鹃魂所变,朵朵似燕支。zi juān hún suǒ biàn,duǒ duǒ shì yàn zhī。
血点留双瓣,啼痕渍万枝。xuè diǎn liú shuāng bàn,tí hén zì wàn zhī。
开当寒食后,人正断肠时。kāi dāng hán shí hòu,rén zhèng duàn cháng shí。
望帝春心在,花含万古悲。wàng dì chūn xīn zài,huā hán wàn gǔ bēi。

春日沙亭作

屈大均

梨叶春方落,无霜亦自红。lí yè chūn fāng luò,wú shuāng yì zì hóng。
移花教日到,疏竹使烟通。yí huā jiào rì dào,shū zhú shǐ yān tōng。
北洒过云雨,南吹作雾风。běi sǎ guò yún yǔ,nán chuī zuò wù fēng。
故人抱琴至,清响满墙东。gù rén bào qín zhì,qīng xiǎng mǎn qiáng dōng。

春日沙亭作

屈大均

雾重知天暖,今朝减一衣。wù zhòng zhī tiān nuǎn,jīn cháo jiǎn yī yī。
雨应随湿至,风已送寒微。yǔ yīng suí shī zhì,fēng yǐ sòng hán wēi。
芳草愁将满,桃花恐遂稀。fāng cǎo chóu jiāng mǎn,táo huā kǒng suì xī。
莺雏娇不语,似惜美人违。yīng chú jiāo bù yǔ,shì xī měi rén wéi。

王将军府中牡丹盛开有赋

屈大均

繇来南海上,未有雒阳花。yáo lái nán hǎi shàng,wèi yǒu luò yáng huā。
植自将军手,频开朵朵霞。zhí zì jiāng jūn shǒu,pín kāi duǒ duǒ xiá。
香教天早暖,红使露多华。xiāng jiào tiān zǎo nuǎn,hóng shǐ lù duō huá。
越客争知得,春光出魏家。yuè kè zhēng zhī dé,chūn guāng chū wèi jiā。