古诗词

乞砚行

屈大均

羚羊峡东惟端溪,水岩之口临江低。líng yáng xiá dōng wéi duān xī,shuǐ yán zhī kǒu lín jiāng dī。
石师匍匐下绝磴,中穿四洞先东西。shí shī pú fú xià jué dèng,zhōng chuān sì dòng xiān dōng xī。
使君最嗜紫云片,脚踏青天割为砚。shǐ jūn zuì shì zǐ yún piàn,jiǎo tà qīng tiān gē wèi yàn。
青花细细似微尘,蕉叶白中时隐见。qīng huā xì xì shì wēi chén,jiāo yè bái zhōng shí yǐn jiàn。
空蒙雨气成黄龙,欲散不散浮水面。kōng méng yǔ qì chéng huáng lóng,yù sàn bù sàn fú shuǐ miàn。
猪肝淡紫方新鲜,带血千年色未变。zhū gān dàn zǐ fāng xīn xiān,dài xuè qiān nián sè wèi biàn。
中间火捺晕如钱,半壁阴沉望似烟。zhōng jiān huǒ nà yūn rú qián,bàn bì yīn chén wàng shì yān。
翡翠朱砂非一种,斑斑麻鹊点多圆。fěi cuì zhū shā fēi yī zhǒng,bān bān má què diǎn duō yuán。
斯是水岩石中髓,水之精华结渊底。sī shì shuǐ yán shí zhōng suǐ,shuǐ zhī jīng huá jié yuān dǐ。
就中纯粹含乾德,纷纷脂玉惭肌理。jiù zhōng chún cuì hán qián dé,fēn fēn zhī yù cán jī lǐ。
入手温然暖若春,浮动心花兼意蕊。rù shǒu wēn rán nuǎn ruò chūn,fú dòng xīn huā jiān yì ruǐ。
姑射冰凝总在神,昭仪膏滑那濡水。gū shè bīng níng zǒng zài shén,zhāo yí gāo huá nà rú shuǐ。
玉骨虽刚按似柔,生气周身无不靡。yù gǔ suī gāng àn shì róu,shēng qì zhōu shēn wú bù mí。
鸲鹆何须活眼多,云霞亦是空天滓。qú yù hé xū huó yǎn duō,yún xiá yì shì kōng tiān zǐ。
使君命匠细磨砻,中有三方最高美。shǐ jūn mìng jiàng xì mó lóng,zhōng yǒu sān fāng zuì gāo měi。
其馀浸润水盘中,水碧金膏尽糠秕。qí yú jìn rùn shuǐ pán zhōng,shuǐ bì jīn gāo jǐn kāng bǐ。
分我东洞一大脔,似方非方非石子。fēn wǒ dōng dòng yī dà luán,shì fāng fēi fāng fēi shí zi。
纵横六寸甚端厚,蕉叶青花相间起。zòng héng liù cùn shén duān hòu,jiāo yè qīng huā xiāng jiān qǐ。
前者两片琢未成,赠我已与琼瑶似。qián zhě liǎng piàn zuó wèi chéng,zèng wǒ yǐ yǔ qióng yáo shì。
使君割爱本非常,不贪为宝吾难已。shǐ jūn gē ài běn fēi cháng,bù tān wèi bǎo wú nán yǐ。
连城之璧妄希求,腼颜未免秦人耻。lián chéng zhī bì wàng xī qiú,miǎn yán wèi miǎn qín rén chǐ。
何物能为十五城,赋诗适自呈媸鄙。hé wù néng wèi shí wǔ chéng,fù shī shì zì chéng chī bǐ。
使君作者本多才,笑我布鼓持当雷。shǐ jūn zuò zhě běn duō cái,xiào wǒ bù gǔ chí dāng léi。
不须狡狯凭诗笔,自有神明契合来。bù xū jiǎo kuài píng shī bǐ,zì yǒu shén míng qì hé lái。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

赠友侄陈赣新婚

屈大均

先公日月光辉在,乃父龙鸾羽翼长。xiān gōng rì yuè guāng huī zài,nǎi fù lóng luán yǔ yì zhǎng。
碧血人钦司马烈,朱衣天与汉家香。bì xuè rén qīn sī mǎ liè,zhū yī tiān yǔ hàn jiā xiāng。
承宗喜有湘蘋妇,报管毋为画黛郎。chéng zōng xǐ yǒu xiāng píng fù,bào guǎn wú wèi huà dài láng。
旧赐尽多弓矢在,射馀凫雁更天狼。jiù cì jǐn duō gōng shǐ zài,shè yú fú yàn gèng tiān láng。

赠友侄林贻燕兄弟

屈大均

林屋怀君好父兄,重来莞水不胜情。lín wū huái jūn hǎo fù xiōng,zhòng lái guǎn shuǐ bù shèng qíng。
龙媒竞蹀风云起,稚子齐斑锦绣成。lóng méi jìng dié fēng yún qǐ,zhì zi qí bān jǐn xiù chéng。
花到炎天无月令,莺当大雪已春声。huā dào yán tiān wú yuè lìng,yīng dāng dà xuě yǐ chūn shēng。
文章莫但高吾党,乃祖先朝最有名。wén zhāng mò dàn gāo wú dǎng,nǎi zǔ xiān cháo zuì yǒu míng。

夜泊大滥作

屈大均

月出依稀海雾消,鸡声催上虎门潮。yuè chū yī xī hǎi wù xiāo,jī shēng cuī shàng hǔ mén cháo。
长星夜夜穿河鼓,杀气年年贯斗杓。zhǎng xīng yè yè chuān hé gǔ,shā qì nián nián guàn dòu biāo。
兴废久知他日事,清高终立故人朝。xīng fèi jiǔ zhī tā rì shì,qīng gāo zhōng lì gù rén cháo。
天心咫尺劳相告,欲为林泉破寂寥。tiān xīn zhǐ chǐ láo xiāng gào,yù wèi lín quán pò jì liáo。

吊崖

屈大均

虎头门外二洋通,想像精灵满海东。hǔ tóu mén wài èr yáng tōng,xiǎng xiàng jīng líng mǎn hǎi dōng。
一代衣冠鱼腹里,千秋宫阙蜃楼中。yī dài yī guān yú fù lǐ,qiān qiū gōng quē shèn lóu zhōng。
乾坤开辟无斯变,龙凤驱除亦有功。qián kūn kāi pì wú sī biàn,lóng fèng qū chú yì yǒu gōng。
万古人伦能再造,高皇神烈自无穷。wàn gǔ rén lún néng zài zào,gāo huáng shén liè zì wú qióng。

南海神祠作

屈大均

扶胥江口水微茫,箫鼓人祠百谷王。fú xū jiāng kǒu shuǐ wēi máng,xiāo gǔ rén cí bǎi gǔ wáng。
万派洪涛朝涨海,千秋绛节奠扶桑。wàn pài hóng tāo cháo zhǎng hǎi,qiān qiū jiàng jié diàn fú sāng。
参天花倒龙宫影,浴日亭浮蜃气光。cān tiān huā dào lóng gōng yǐng,yù rì tíng fú shèn qì guāng。
闻道汉家东渡急,冯夷先为驾鼍梁。wén dào hàn jiā dōng dù jí,féng yí xiān wèi jià tuó liáng。

南海神祠作

屈大均

夹江铜鼓响天风,春半家家祀祝融。jiā jiāng tóng gǔ xiǎng tiān fēng,chūn bàn jiā jiā sì zhù róng。
神次最尊南海帝,隋时初筑虎门宫。shén cì zuì zūn nán hǎi dì,suí shí chū zhù hǔ mén gōng。
波罗花落蛮娘拾,狮子洋开估舶通。bō luó huā luò mán niáng shí,shī zi yáng kāi gū bó tōng。
汉代楼船零落尽,何时重见伏波功。hàn dài lóu chuán líng luò jǐn,hé shí zhòng jiàn fú bō gōng。

黄龙洞寻南汉天华宫故址

屈大均

英雄割据未全非,此日龙川霸气微。yīng xióng gē jù wèi quán fēi,cǐ rì lóng chuān bà qì wēi。
辇路已随秋草没,歌尘犹作彩云飞。niǎn lù yǐ suí qiū cǎo méi,gē chén yóu zuò cǎi yún fēi。
美人何处还金殿,壮士当年尽锦衣。měi rén hé chù hái jīn diàn,zhuàng shì dāng nián jǐn jǐn yī。
一自诸陵风雨后,空留杜宇怨斜晖。yī zì zhū líng fēng yǔ hòu,kōng liú dù yǔ yuàn xié huī。

登圭峰顶望崖门

屈大均

怅望江门烟雨浓,先朝空有玉台钟。chàng wàng jiāng mén yān yǔ nóng,xiān cháo kōng yǒu yù tái zhōng。
湘妃万古馀斑竹,望帝三春在碧峰。xiāng fēi wàn gǔ yú bān zhú,wàng dì sān chūn zài bì fēng。
挥断金戈时已尽,歌残薤露去无从。huī duàn jīn gē shí yǐ jǐn,gē cán xiè lù qù wú cóng。
天边岛屿多遗殿,绿草离离积几重。tiān biān dǎo yǔ duō yí diàn,lǜ cǎo lí lí jī jǐ zhòng。

热水泉

屈大均

温泉一线出塞泉,五月炎风吹有烟。wēn quán yī xiàn chū sāi quán,wǔ yuè yán fēng chuī yǒu yān。
流入清溪穿叠障,声含细雨乱高天。liú rù qīng xī chuān dié zhàng,shēng hán xì yǔ luàn gāo tiān。
清凉昔向骊山浴,萧爽今来电白眠。qīng liáng xī xiàng lí shān yù,xiāo shuǎng jīn lái diàn bái mián。
更喜石床长数丈,官亭东畔翠林边。gèng xǐ shí chuáng zhǎng shù zhàng,guān tíng dōng pàn cuì lín biān。

赠潘仲子新婚

屈大均

绕膝芝兰尔父多,衣怜仲子舞婆娑。rào xī zhī lán ěr fù duō,yī lián zhòng zi wǔ pó suō。
夫妻桃李酣春日,兄弟鸳鸯戏绿波。fū qī táo lǐ hān chūn rì,xiōng dì yuān yāng xì lǜ bō。
苜蓿盘香勤进馔,芙蓉阙近缓鸣珂。mù xu pán xiāng qín jìn zhuàn,fú róng quē jìn huǎn míng kē。
新开湖镜当门外,读罢相携影翠娥。xīn kāi hú jìng dāng mén wài,dú bà xiāng xié yǐng cuì é。

过某少府

屈大均

梅花国里贤司马,为政风流今在兹。méi huā guó lǐ xián sī mǎ,wèi zhèng fēng liú jīn zài zī。
阴雨频膏来碧甲,廉泉独酌向黄旗。yīn yǔ pín gāo lái bì jiǎ,lián quán dú zhuó xiàng huáng qí。
八龙才地西豪出,双凤声华北阙知。bā lóng cái dì xī háo chū,shuāng fèng shēng huá běi quē zhī。
汉代循良吾欲传,相逢恐识使君迟。hàn dài xún liáng wú yù chuán,xiāng féng kǒng shí shǐ jūn chí。

留别南雄某别驾

屈大均

别驾多才尽不如,南来初下白门车。bié jià duō cái jǐn bù rú,nán lái chū xià bái mén chē。
六朝春色归辞赋,五岭梅花绕簿书。liù cháo chūn sè guī cí fù,wǔ lǐng méi huā rào bù shū。
玩世堪为濠上吏,浮家莫羡武陵渔。wán shì kān wèi háo shàng lì,fú jiā mò xiàn wǔ líng yú。
江南一片萋萋草,愁绝王孙失路馀。jiāng nán yī piàn qī qī cǎo,chóu jué wáng sūn shī lù yú。

赋为白下禅师寿

屈大均

白下归来谒大禅,祗林西近素馨田。bái xià guī lái yè dà chán,zhī lín xī jìn sù xīn tián。
谈花乱与天花落,心月孤同海月悬。tán huā luàn yǔ tiān huā luò,xīn yuè gū tóng hǎi yuè xuán。
得法先师为宝镜,求诗弟子是青莲。dé fǎ xiān shī wèi bǎo jìng,qiú shī dì zi shì qīng lián。
当轩一树朱薇发,为说无生尽意妍。dāng xuān yī shù zhū wēi fā,wèi shuō wú shēng jǐn yì yán。

赋为白下禅师寿

屈大均

嗟君鬒发得鬖髿,鸥鸟相将戏水涯。jiē jūn zhěn fā dé sān suō,ōu niǎo xiāng jiāng xì shuǐ yá。
曾遇仙灵多秘怪,未呈文字已才华。céng yù xiān líng duō mì guài,wèi chéng wén zì yǐ cái huá。
六朝僧好无荣国,一代禅高是大家。liù cháo sēng hǎo wú róng guó,yī dài chán gāo shì dà jiā。
客至堂前都解笑,不须重举妙莲花。kè zhì táng qián dōu jiě xiào,bù xū zhòng jǔ miào lián huā。

赋为白下禅师寿

屈大均

十丈山茶与海榴,枝枝从不与春秋。shí zhàng shān chá yǔ hǎi liú,zhī zhī cóng bù yǔ chūn qiū。
生憎宝掌空长命,每见湘累欲白头。shēng zēng bǎo zhǎng kōng zhǎng mìng,měi jiàn xiāng lèi yù bái tóu。
比兴总超唐手笔,丹青兼得晋风流。bǐ xīng zǒng chāo táng shǒu bǐ,dān qīng jiān dé jìn fēng liú。
杖人高弟真惭我,佛祖丛中不可留。zhàng rén gāo dì zhēn cán wǒ,fú zǔ cóng zhōng bù kě liú。