古诗词

乞砚行

屈大均

羚羊峡东惟端溪,水岩之口临江低。líng yáng xiá dōng wéi duān xī,shuǐ yán zhī kǒu lín jiāng dī。
石师匍匐下绝磴,中穿四洞先东西。shí shī pú fú xià jué dèng,zhōng chuān sì dòng xiān dōng xī。
使君最嗜紫云片,脚踏青天割为砚。shǐ jūn zuì shì zǐ yún piàn,jiǎo tà qīng tiān gē wèi yàn。
青花细细似微尘,蕉叶白中时隐见。qīng huā xì xì shì wēi chén,jiāo yè bái zhōng shí yǐn jiàn。
空蒙雨气成黄龙,欲散不散浮水面。kōng méng yǔ qì chéng huáng lóng,yù sàn bù sàn fú shuǐ miàn。
猪肝淡紫方新鲜,带血千年色未变。zhū gān dàn zǐ fāng xīn xiān,dài xuè qiān nián sè wèi biàn。
中间火捺晕如钱,半壁阴沉望似烟。zhōng jiān huǒ nà yūn rú qián,bàn bì yīn chén wàng shì yān。
翡翠朱砂非一种,斑斑麻鹊点多圆。fěi cuì zhū shā fēi yī zhǒng,bān bān má què diǎn duō yuán。
斯是水岩石中髓,水之精华结渊底。sī shì shuǐ yán shí zhōng suǐ,shuǐ zhī jīng huá jié yuān dǐ。
就中纯粹含乾德,纷纷脂玉惭肌理。jiù zhōng chún cuì hán qián dé,fēn fēn zhī yù cán jī lǐ。
入手温然暖若春,浮动心花兼意蕊。rù shǒu wēn rán nuǎn ruò chūn,fú dòng xīn huā jiān yì ruǐ。
姑射冰凝总在神,昭仪膏滑那濡水。gū shè bīng níng zǒng zài shén,zhāo yí gāo huá nà rú shuǐ。
玉骨虽刚按似柔,生气周身无不靡。yù gǔ suī gāng àn shì róu,shēng qì zhōu shēn wú bù mí。
鸲鹆何须活眼多,云霞亦是空天滓。qú yù hé xū huó yǎn duō,yún xiá yì shì kōng tiān zǐ。
使君命匠细磨砻,中有三方最高美。shǐ jūn mìng jiàng xì mó lóng,zhōng yǒu sān fāng zuì gāo měi。
其馀浸润水盘中,水碧金膏尽糠秕。qí yú jìn rùn shuǐ pán zhōng,shuǐ bì jīn gāo jǐn kāng bǐ。
分我东洞一大脔,似方非方非石子。fēn wǒ dōng dòng yī dà luán,shì fāng fēi fāng fēi shí zi。
纵横六寸甚端厚,蕉叶青花相间起。zòng héng liù cùn shén duān hòu,jiāo yè qīng huā xiāng jiān qǐ。
前者两片琢未成,赠我已与琼瑶似。qián zhě liǎng piàn zuó wèi chéng,zèng wǒ yǐ yǔ qióng yáo shì。
使君割爱本非常,不贪为宝吾难已。shǐ jūn gē ài běn fēi cháng,bù tān wèi bǎo wú nán yǐ。
连城之璧妄希求,腼颜未免秦人耻。lián chéng zhī bì wàng xī qiú,miǎn yán wèi miǎn qín rén chǐ。
何物能为十五城,赋诗适自呈媸鄙。hé wù néng wèi shí wǔ chéng,fù shī shì zì chéng chī bǐ。
使君作者本多才,笑我布鼓持当雷。shǐ jūn zuò zhě běn duō cái,xiào wǒ bù gǔ chí dāng léi。
不须狡狯凭诗笔,自有神明契合来。bù xū jiǎo kuài píng shī bǐ,zì yǒu shén míng qì hé lái。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

今岁尸鸠应七子,昔年老蚌每双珠。jīn suì shī jiū yīng qī zi,xī nián lǎo bàng měi shuāng zhū。
如君艳艳多三妇,不日啾啾即九雏。rú jūn yàn yàn duō sān fù,bù rì jiū jiū jí jiǔ chú。
萝附乔松丝宛转,萍依青水叶纷敷。luó fù qiáo sōng sī wǎn zhuǎn,píng yī qīng shuǐ yè fēn fū。
定知恩爱长加膝,看似亲生一丈夫。dìng zhī ēn ài zhǎng jiā xī,kàn shì qīn shēng yī zhàng fū。

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

渊明旷达但长吟,有子贤愚不系心。yuān míng kuàng dá dàn zhǎng yín,yǒu zi xián yú bù xì xīn。
婚嫁难完须大耋,妻孥若弃即长林。hūn jià nán wán xū dà dié,qī nú ruò qì jí zhǎng lín。
黄头幼稚君能托,绿髓仙真我欲寻。huáng tóu yòu zhì jūn néng tuō,lǜ suǐ xiān zhēn wǒ yù xún。
根向太山如久结,孤生竹筱自森森。gēn xiàng tài shān rú jiǔ jié,gū shēng zhú xiǎo zì sēn sēn。

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

病涉冬春已半年,弥留不死任皇天。bìng shè dōng chūn yǐ bàn nián,mí liú bù sǐ rèn huáng tiān。
已教隐几同枯木,便合遗衣化乱烟。yǐ jiào yǐn jǐ tóng kū mù,biàn hé yí yī huà luàn yān。
松势每忧巢欲覆,鹤声安望子能传。sōng shì měi yōu cháo yù fù,hè shēng ān wàng zi néng chuán。
蠢兹豚犬无知识,亚次相依或象贤。chǔn zī tún quǎn wú zhī shí,yà cì xiāng yī huò xiàng xián。

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

君池不独美芙荷,十二茨菰一乳多。jūn chí bù dú měi fú hé,shí èr cí gū yī rǔ duō。
鰋鲤吹花争日暖,鸳鸯喋藻乐春和。yǎn lǐ chuī huā zhēng rì nuǎn,yuān yāng dié zǎo lè chūn hé。
将予黄口持香饵,逐尔红妆向影娥。jiāng yǔ huáng kǒu chí xiāng ěr,zhú ěr hóng zhuāng xiàng yǐng é。
孩笑喧喧同两妹,熊罴催下锦云窠。hái xiào xuān xuān tóng liǎng mèi,xióng pí cuī xià jǐn yún kē。

携晁四美人出雁门关送锡鬯至广武

屈大均

不觉沙场白日寒,美人一路拥雕鞍。bù jué shā chǎng bái rì hán,měi rén yī lù yōng diāo ān。
欲教游子千觞尽,莫使明妃一曲残。yù jiào yóu zi qiān shāng jǐn,mò shǐ míng fēi yī qū cán。
此夕襟怀开广武,明朝涕泪落桑干。cǐ xī jīn huái kāi guǎng wǔ,míng cháo tì lèi luò sāng gàn。
琵琶若换青骢去,那得红颜生羽翰。pí pá ruò huàn qīng cōng qù,nà dé hóng yán shēng yǔ hàn。

钱塘观潮其三赠郭子皋旭

屈大均

黑水黄沙满塞天,穹庐深处一灯然。hēi shuǐ huáng shā mǎn sāi tiān,qióng lú shēn chù yī dēng rán。
三更望断罗浮月,十载吞残北海毡。sān gèng wàng duàn luó fú yuè,shí zài tūn cán běi hǎi zhān。
水月道场宜宴坐,山林心史好重编。shuǐ yuè dào chǎng yí yàn zuò,shān lín xīn shǐ hǎo zhòng biān。
苏卿有节终归汉,只是须眉白可怜。sū qīng yǒu jié zhōng guī hàn,zhǐ shì xū méi bái kě lián。

钱塘观潮其三赠郭子皋旭

屈大均

江山战后不堪哀,甘露门当朔漠开。jiāng shān zhàn hòu bù kān āi,gān lù mén dāng shuò mò kāi。
铁骑千群迎锡坐,貂裘百匝献酥来。tiě qí qiān qún yíng xī zuò,diāo qiú bǎi zā xiàn sū lái。
玉关此日春风满,华表何年白鹤回。yù guān cǐ rì chūn fēng mǎn,huá biǎo hé nián bái hè huí。
西向燕山休怅望,夕阳方下赫连台。xī xiàng yàn shān xiū chàng wàng,xī yáng fāng xià hè lián tái。

送韩子之秦

屈大均

怜君迢递去咸东,万古兴亡在眼中。lián jūn tiáo dì qù xián dōng,wàn gǔ xīng wáng zài yǎn zhōng。
八水已吞秦旧塞,五云犹绕汉离宫。bā shuǐ yǐ tūn qín jiù sāi,wǔ yún yóu rào hàn lí gōng。
貂衣夜拥终南雪,玉勒秋嘶太白风。diāo yī yè yōng zhōng nán xuě,yù lēi qiū sī tài bái fēng。
珍重寸心休漫许,间从草野识英雄。zhēn zhòng cùn xīn xiū màn xǔ,jiān cóng cǎo yě shí yīng xióng。

南海祠下作

屈大均

南溟天尽水茫茫,江汉争朝百谷王。nán míng tiān jǐn shuǐ máng máng,jiāng hàn zhēng cháo bǎi gǔ wáng。
万里云霞开海市,中宵日月出扶桑。wàn lǐ yún xiá kāi hǎi shì,zhōng xiāo rì yuè chū fú sāng。
未标铜柱炎山上,且泛星槎织女傍。wèi biāo tóng zhù yán shān shàng,qiě fàn xīng chá zhī nǚ bàng。
自昔仙人功业早,乘时吾亦拟张良。zì xī xiān rén gōng yè zǎo,chéng shí wú yì nǐ zhāng liáng。

寄沈阳剩人和尚

屈大均

布帽羊裘好自持,六朝如梦不堪悲。bù mào yáng qiú hǎo zì chí,liù cháo rú mèng bù kān bēi。
关山尚有秦时月,烟水聊歌楚客词。guān shān shàng yǒu qín shí yuè,yān shuǐ liáo gē chǔ kè cí。
莫厌天花随玉麈,何妨霜鬓老燕支。mò yàn tiān huā suí yù zhǔ,hé fáng shuāng bìn lǎo yàn zhī。
故园芳草今消歇,却羡春风雪窖吹。gù yuán fāng cǎo jīn xiāo xiē,què xiàn chūn fēng xuě jiào chuī。

寄沈阳剩人和尚

屈大均

茫茫天地入边州,九死孤僧泪未收。máng máng tiān dì rù biān zhōu,jiǔ sǐ gū sēng lèi wèi shōu。
宝掌依然随竹杖,图澄何必谢沙鸥。bǎo zhǎng yī rán suí zhú zhàng,tú chéng hé bì xiè shā ōu。
雁归辽海书难寄,月出天山望便愁。yàn guī liáo hǎi shū nán jì,yuè chū tiān shān wàng biàn chóu。
斯道既今寥落甚,毳衣珍重紫台秋。sī dào jì jīn liáo luò shén,cuì yī zhēn zhòng zǐ tái qiū。

候潮门眺望

屈大均

海门东倚浙江开,千里寒潮天上来。hǎi mén dōng yǐ zhè jiāng kāi,qiān lǐ hán cháo tiān shàng lái。
春树遥连严子濑,白云长在越王台。chūn shù yáo lián yán zi lài,bái yún zhǎng zài yuè wáng tái。
翠华南幸扶桑远,羌笛横吹折柳哀。cuì huá nán xìng fú sāng yuǎn,qiāng dí héng chuī zhé liǔ āi。
何处青山堪托迹,欲随徐市入蓬莱。hé chù qīng shān kān tuō jì,yù suí xú shì rù péng lái。

罗浮

屈大均

本是罗浮岫,南来逐海潮。běn shì luó fú xiù,nán lái zhú hǎi cháo。
双峰连碧汉,上有一天桥。shuāng fēng lián bì hàn,shàng yǒu yī tiān qiáo。

南粤辞

屈大均

尉佗戍五岭,能得粤人心。wèi tuó shù wǔ lǐng,néng dé yuè rén xīn。
移书告横浦,绝道恐兵临。yí shū gào héng pǔ,jué dào kǒng bīng lín。

南粤辞

屈大均

蛮夷一老夫,身定百粤都。mán yí yī lǎo fū,shēn dìng bǎi yuè dōu。
马牛齿已长,窃帝聊自娱。mǎ niú chǐ yǐ zhǎng,qiè dì liáo zì yú。