古诗词

为广州太守刘公寿

屈大均

使君露冕来仙城,吏人亲爱同翁卿。shǐ jūn lù miǎn lái xiān chéng,lì rén qīn ài tóng wēng qīng。
九郡诸侯奉师表,百蛮髦士钦仁明。jiǔ jùn zhū hóu fèng shī biǎo,bǎi mán máo shì qīn rén míng。
中郎三十已开府,我公春秋日未午。zhōng láng sān shí yǐ kāi fǔ,wǒ gōng chūn qiū rì wèi wǔ。
生朝恰值小春阳,梅花万枝献神父。shēng cháo qià zhí xiǎo chūn yáng,méi huā wàn zhī xiàn shén fù。
珠江开学希文翁,养正殷勤作圣功。zhū jiāng kāi xué xī wén wēng,yǎng zhèng yīn qín zuò shèng gōng。
子弟弦歌沐膏泽,大夫兰芷香童蒙。zi dì xián gē mù gāo zé,dà fū lán zhǐ xiāng tóng méng。
讲堂右肱有楼阁,假我卑栖欢燕雀。jiǎng táng yòu gōng yǒu lóu gé,jiǎ wǒ bēi qī huān yàn què。
何殊解榻为周璆,直教隐几同南郭。hé shū jiě tà wèi zhōu qiú,zhí jiào yǐn jǐ tóng nán guō。
南中文献君所留,斯楼依稀文选楼。nán zhōng wén xiàn jūn suǒ liú,sī lóu yī xī wén xuǎn lóu。
言谈林薮端在此,文章渊府更何求。yán tán lín sǒu duān zài cǐ,wén zhāng yuān fǔ gèng hé qiú。
君侯政教两称善,去岁嘉禾应复见。jūn hóu zhèng jiào liǎng chēng shàn,qù suì jiā hé yīng fù jiàn。
化如时雨沾天乔,润似黄河被畿甸。huà rú shí yǔ zhān tiān qiáo,rùn shì huáng hé bèi jī diān。
兹晨负喧冬春交,使君帡幪先草茅。zī chén fù xuān dōng chūn jiāo,shǐ jūn píng méng xiān cǎo máo。
贱子自惭鸠性拙,身依召公有鹊巢。jiàn zi zì cán jiū xìng zhuō,shēn yī zhào gōng yǒu què cháo。
鲙鲤盘行及张仲,燕喜为侯陈雅颂。kuài lǐ pán xíng jí zhāng zhòng,yàn xǐ wèi hóu chén yǎ sòng。
岂弟自膺眉寿多,不用罗浮芝草送。qǐ dì zì yīng méi shòu duō,bù yòng luó fú zhī cǎo sòng。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

采莲曲

屈大均

采花莫采叶,采叶恐伤藕。cǎi huā mò cǎi yè,cǎi yè kǒng shāng ǒu。
藕中多乱丝,缠绵那得久。ǒu zhōng duō luàn sī,chán mián nà dé jiǔ。

采莲曲

屈大均

莲白多生花,莲红多生子。lián bái duō shēng huā,lián hóng duō shēng zi。
采白莫采红,留红在叶底。cǎi bái mò cǎi hóng,liú hóng zài yè dǐ。

采莲曲

屈大均

种菱水宜浅,种藕水宜深。zhǒng líng shuǐ yí qiǎn,zhǒng ǒu shuǐ yí shēn。
白白无人见,淤泥识此心。bái bái wú rén jiàn,yū ní shí cǐ xīn。

采莲曲

屈大均

水肥多并蒂,色映白成红。shuǐ féi duō bìng dì,sè yìng bái chéng hóng。
叶大偏宜藕,田田满浦东。yè dà piān yí ǒu,tián tián mǎn pǔ dōng。

题画

屈大均

古木不成林,风含太古心。gǔ mù bù chéng lín,fēng hán tài gǔ xīn。
不须枝与叶,自可作悲吟。bù xū zhī yǔ yè,zì kě zuò bēi yín。

西洋菊

屈大均

枝枝花上花,莲菊互相变。zhī zhī huā shàng huā,lián jú hù xiāng biàn。
惟见西洋人,朝朝海头见。wéi jiàn xī yáng rén,cháo cháo hǎi tóu jiàn。

梧桐

屈大均

子熟无饥凤,枝枝坠露清。zi shú wú jī fèng,zhī zhī zhuì lù qīng。
只须三两叶,便可作秋声。zhǐ xū sān liǎng yè,biàn kě zuò qiū shēng。

山丹

屈大均

亦是珊瑚种,花开大似盘。yì shì shān hú zhǒng,huā kāi dà shì pán。
石家如意好,击碎作山丹。shí jiā rú yì hǎo,jī suì zuò shān dān。

山丹

屈大均

珊瑚亦作林,红绝知三岁。shān hú yì zuò lín,hóng jué zhī sān suì。
自红开至黄,不忍离头髻。zì hóng kāi zhì huáng,bù rěn lí tóu jì。

屈大均

暮春淳菜长,半出湘湖水。mù chūn chún cài zhǎng,bàn chū xiāng hú shuǐ。
水浅叶生多,不见茎茎紫。shuǐ qiǎn yè shēng duō,bù jiàn jīng jīng zǐ。

古意

屈大均

愿君似山丹,红颜得长保。yuàn jūn shì shān dān,hóng yán dé zhǎng bǎo。
一开三月馀,黄落犹能好。yī kāi sān yuè yú,huáng luò yóu néng hǎo。

古意

屈大均

一夕花荣落,终如木槿何。yī xī huā róng luò,zhōng rú mù jǐn hé。
朱颜不可恃,流恨蕣英多。zhū yán bù kě shì,liú hèn shùn yīng duō。

古意

屈大均

冉冉泰山竹,孤生只自怜。rǎn rǎn tài shān zhú,gū shēng zhǐ zì lián。
君非松与柏,那得女萝缠。jūn fēi sōng yǔ bǎi,nà dé nǚ luó chán。

古意

屈大均

郎采首阳甘,妾采首阳苦。láng cǎi shǒu yáng gān,qiè cǎi shǒu yáng kǔ。
甘苦不同心,枝条但相伍。gān kǔ bù tóng xīn,zhī tiáo dàn xiāng wǔ。

古意

屈大均

苔青至秋紫,兰紫至秋红。tái qīng zhì qiū zǐ,lán zǐ zhì qiū hóng。
妾自多颜色,承恩岁晏中。qiè zì duō yán sè,chéng ēn suì yàn zhōng。