古诗词

送沙子雨往安南

屈大均

闽粤奇人沙起云,茫茫浮海凌秋雯。mǐn yuè qí rén shā qǐ yún,máng máng fú hǎi líng qiū wén。
扬帆直入大鳅腹,晞发欲就扶桑暾。yáng fān zhí rù dà qiū fù,xī fā yù jiù fú sāng tūn。
琉球日本一再至,萨摩长揖诸郎君。liú qiú rì běn yī zài zhì,sà mó zhǎng yī zhū láng jūn。
倭奴宝刀日在手,暹罗火春时濡唇。wō nú bǎo dāo rì zài shǒu,xiān luó huǒ chūn shí rú chún。
片脑炎油结欢好,红毛白丹通殷勤。piàn nǎo yán yóu jié huān hǎo,hóng máo bái dān tōng yīn qín。
长沙石塘逐潮势,诸番往来犹苦贫。zhǎng shā shí táng zhú cháo shì,zhū fān wǎng lái yóu kǔ pín。
身与人鱼互出没,昆仑舶小波长吞。shēn yǔ rén yú hù chū méi,kūn lún bó xiǎo bō zhǎng tūn。
掣鳌欲学古公子,射蛟不数飞将军。chè áo yù xué gǔ gōng zi,shè jiāo bù shù fēi jiāng jūn。
东西二洋若平地,蓬瀛诸岛诚微尘。dōng xī èr yáng ruò píng dì,péng yíng zhū dǎo chéng wēi chén。
舍舟忽然辞海若,日南首路摩金邻。shě zhōu hū rán cí hǎi ruò,rì nán shǒu lù mó jīn lín。
前年已抵交阯界,鬼门关阻愁逡巡。qián nián yǐ dǐ jiāo zhǐ jiè,guǐ mén guān zǔ chóu qūn xún。
有兄久为安南客,白头未归含酸辛。yǒu xiōng jiǔ wèi ān nán kè,bái tóu wèi guī hán suān xīn。
脊令急难冒凶险,御侮欲批修蛇鳞。jí lìng jí nán mào xiōng xiǎn,yù wǔ yù pī xiū shé lín。
古森先谒四峒主,山深箐密防狉獉。gǔ sēn xiān yè sì dòng zhǔ,shān shēn qìng mì fáng pī zhēn。
摩挲铜柱古斑驳,伏波血汗馀苔文。mó sā tóng zhù gǔ bān bó,fú bō xuè hàn yú tái wén。
马流丁口尽汉种,黄褟一一神华民。mǎ liú dīng kǒu jǐn hàn zhǒng,huáng tā yī yī shén huá mín。
麋泠双女化燐火,西屠诸王无馀魂。mí líng shuāng nǚ huà lín huǒ,xī tú zhū wáng wú yú hún。
蛮逻至今畏新息,岁时腠腊陈椒芬。mán luó zhì jīn wèi xīn xī,suì shí còu là chén jiāo fēn。
匍匐不敢庙门入,国王徒跣先其臣。pú fú bù gǎn miào mén rù,guó wáng tú xiǎn xiān qí chén。
白马衔中亦有庙,象来蹴踏身俄焚。bái mǎ xián zhōng yì yǒu miào,xiàng lái cù tà shēn é fén。
文渊威灵亘绝徼,中华长城凭一身。wén yuān wēi líng gèn jué jiǎo,zhōng huá zhǎng chéng píng yī shēn。
交人亦尚汉冠带,虽然被发知人伦。jiāo rén yì shàng hàn guān dài,suī rán bèi fā zhī rén lún。
裒衣广袖耻左衽,旃裘不肯同吐浑。póu yī guǎng xiù chǐ zuǒ rèn,zhān qiú bù kěn tóng tǔ hún。
君行喜得暂束发,网罗马尾重包巾。jūn xíng xǐ dé zàn shù fā,wǎng luó mǎ wěi zhòng bāo jīn。
光光髻子叠纱帽,纵横玉簪含花薰。guāng guāng jì zi dié shā mào,zòng héng yù zān hán huā xūn。
大樾国中奋才藻,侏离酬和宁无人。dà yuè guó zhōng fèn cái zǎo,zhū lí chóu hé níng wú rén。
美娘香蜡日膏沐,素趺乱踏桃花梱。měi niáng xiāng là rì gāo mù,sù fū luàn tà táo huā kǔn。
媚人更多鬼子女,鬒发苦拭杯盘银。mèi rén gèng duō guǐ zi nǚ,zhěn fā kǔ shì bēi pán yín。
君行见兄即返马,此邦淫蛊多妖氛。jūn xíng jiàn xiōng jí fǎn mǎ,cǐ bāng yín gǔ duō yāo fēn。
男女同川兼鼻饮,伤无礼义教持循。nán nǚ tóng chuān jiān bí yǐn,shāng wú lǐ yì jiào chí xún。
谁当恢复此疆土,三百年来哀沉沦。shuí dāng huī fù cǐ jiāng tǔ,sān bǎi nián lái āi chén lún。
三杨王通罪莫逭,王者无外宁不闻。sān yáng wáng tōng zuì mò huàn,wáng zhě wú wài níng bù wén。
金标岂是南极界,象林忍使茅长分。jīn biāo qǐ shì nán jí jiè,xiàng lín rěn shǐ máo zhǎng fēn。
夷椎踉跄畏铁骑,巨象丘山偏崩奔。yí chuí liáng qiāng wèi tiě qí,jù xiàng qiū shān piān bēng bēn。
交鎗宁如我长技,丛雷大炮摧千群。jiāo qiāng níng rú wǒ zhǎng jì,cóng léi dà pào cuī qiān qún。
君行更为熟形势,为图山川穷嶙峋。jūn xíng gèng wèi shú xíng shì,wèi tú shān chuān qióng lín xún。
唐蒙奇道在掌股,邓艾裹毡当有神。táng méng qí dào zài zhǎng gǔ,dèng ài guǒ zhān dāng yǒu shén。
竻竹之城难负固,铜柱易折如枯薪。lè zhú zhī chéng nán fù gù,tóng zhù yì zhé rú kū xīn。
先臣文简与文敏,两公硕画行须遵。xiān chén wén jiǎn yǔ wén mǐn,liǎng gōng shuò huà xíng xū zūn。
招降兼用邳离策,还同永乐重平陈。zhāo jiàng jiān yòng pī lí cè,hái tóng yǒng lè zhòng píng chén。
倔强自娱亦已久,逋诛宁识天朝恩。jué qiáng zì yú yì yǐ jiǔ,bū zhū níng shí tiān cháo ēn。
与黎皆在我心腹,虽有血气殊尊亲。yǔ lí jiē zài wǒ xīn fù,suī yǒu xuè qì shū zūn qīn。
虎豹累朝驱未得,魑魅随在皆甘人。hǔ bào lèi cháo qū wèi dé,chī mèi suí zài jiē gān rén。
君今盛夏触炎暑,钦州取道沿江濆。jūn jīn shèng xià chù yán shǔ,qīn zhōu qǔ dào yán jiāng fén。
帆扫牙山行十日,笑冲烟瘴香氤氲。fān sǎo yá shān xíng shí rì,xiào chōng yān zhàng xiāng yīn yūn。
丈夫万里若几席,倏忽即可穷九垠。zhàng fū wàn lǐ ruò jǐ xí,shū hū jí kě qióng jiǔ yín。
鸿蒙爵跃恣所往,列子御风随天轮。hóng méng jué yuè zì suǒ wǎng,liè zi yù fēng suí tiān lún。
浮游直出天地外,猖狂岂暇忧迷津。fú yóu zhí chū tiān dì wài,chāng kuáng qǐ xiá yōu mí jīn。
况乃居之亦何陋,夷中尽可图功勋。kuàng nǎi jū zhī yì hé lòu,yí zhōng jǐn kě tú gōng xūn。
猿狙既好周公服,未应犷悍长难驯。yuán jū jì hǎo zhōu gōng fú,wèi yīng guǎng hàn zhǎng nán xùn。
祖宗郡县旧赤子,弃若弁髦伤吾仁。zǔ zōng jùn xiàn jiù chì zi,qì ruò biàn máo shāng wú rén。
彼中已尝被声教,夫子犹能尊大绅。bǐ zhōng yǐ cháng bèi shēng jiào,fū zi yóu néng zūn dà shēn。
居行且与说词赋,挥洒翰墨争清新。jū xíng qiě yǔ shuō cí fù,huī sǎ hàn mò zhēng qīng xīn。
镇蛮铜鼓尽作铭,大书一一传九真。zhèn mán tóng gǔ jǐn zuò míng,dà shū yī yī chuán jiǔ zhēn。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

南海庙作

屈大均

扶桑影逐海云过,蜃物春来变怪多。fú sāng yǐng zhú hǎi yún guò,shèn wù chūn lái biàn guài duō。
日暖羊城来士女,月明龙户有笙歌。rì nuǎn yáng chéng lái shì nǚ,yuè míng lóng hù yǒu shēng gē。
家家水帝祠南海,岁岁天朝使暹罗。jiā jiā shuǐ dì cí nán hǎi,suì suì tiān cháo shǐ xiān luó。
汉将神灵铜鼓在,风吹音响满沧波。hàn jiāng shén líng tóng gǔ zài,fēng chuī yīn xiǎng mǎn cāng bō。

寄怀王处士不庵

屈大均

苦忆君公白发长,墙东依旧水云乡。kǔ yì jūn gōng bái fā zhǎng,qiáng dōng yī jiù shuǐ yún xiāng。
汉家男子惟垂钓,楚国骚人正采芳。hàn jiā nán zi wéi chuí diào,chǔ guó sāo rén zhèng cǎi fāng。
匏叶浮沉难涉水,菊华甘苦总含霜。páo yè fú chén nán shè shuǐ,jú huá gān kǔ zǒng hán shuāng。
何人再拜还床下,知己凋零在白杨。hé rén zài bài hái chuáng xià,zhī jǐ diāo líng zài bái yáng。

怀桂林

屈大均

太华儿孙在桂林,参天笋石总森森。tài huá ér sūn zài guì lín,cān tiān sǔn shí zǒng sēn sēn。
东西柱向穿山出,左右江连峤水深。dōng xī zhù xiàng chuān shān chū,zuǒ yòu jiāng lián jiào shuǐ shēn。
光禄堂前曾酌酒,伏波岩上复鸣琴。guāng lù táng qián céng zhuó jiǔ,fú bō yán shàng fù míng qín。
军书一卷留苔藓,他日思从洞口寻。jūn shū yī juǎn liú tái xiǎn,tā rì sī cóng dòng kǒu xún。

哭顾徵君宁人

屈大均

幽燕久客似辽东,絮帽天寒苦朔风。yōu yàn jiǔ kè shì liáo dōng,xù mào tiān hán kǔ shuò fēng。
飞兔有人还不帝,伏龙于尔独称公。fēi tù yǒu rén hái bù dì,fú lóng yú ěr dú chēng gōng。
白头无子遗书散,黄石多年故冢空。bái tóu wú zi yí shū sàn,huáng shí duō nián gù zhǒng kōng。
留得孝陵图记在,教人涕泪哭遗忠。liú dé xiào líng tú jì zài,jiào rén tì lèi kū yí zhōng。

哭顾徵君宁人

屈大均

昌平山水是天留,海岳朝宗此帝丘。chāng píng shān shuǐ shì tiān liú,hǎi yuè cháo zōng cǐ dì qiū。
一代无人知日月,诸陵有尔即春秋。yī dài wú rén zhī rì yuè,zhū líng yǒu ěr jí chūn qiū。
书生得尽惟哀痛,故老难存苦白头。shū shēng dé jǐn wéi āi tòng,gù lǎo nán cún kǔ bái tóu。
遗骨故应园下葬,年年天寿守松楸。yí gǔ gù yīng yuán xià zàng,nián nián tiān shòu shǒu sōng qiū。

哭顾徵君宁人

屈大均

招魂不返恨天涯,旅榇空归葬海沙。zhāo hún bù fǎn hèn tiān yá,lǚ chèn kōng guī zàng hǎi shā。
楚国两龚长不食,淮阳一老久无家。chǔ guó liǎng gōng zhǎng bù shí,huái yáng yī lǎo jiǔ wú jiā。
苍松岁晚孤生苦,白鹭天寒两鬓华。cāng sōng suì wǎn gū shēng kǔ,bái lù tiān hán liǎng bìn huá。
闻道五经多注释,不知谁为作侯芭。wén dào wǔ jīng duō zhù shì,bù zhī shuí wèi zuò hóu bā。

哭顾徵君宁人

屈大均

登高忆共雁门间,北望京华洒泪还。dēng gāo yì gòng yàn mén jiān,běi wàng jīng huá sǎ lèi hái。
白马小儿犹汉殿,青牛老子已秦关。bái mǎ xiǎo ér yóu hàn diàn,qīng niú lǎo zi yǐ qín guān。
河声不解消长恨,山色惟知老玉颜。hé shēng bù jiě xiāo zhǎng hèn,shān sè wéi zhī lǎo yù yán。
耆旧只今零落尽,北邙松柏为君攀。qí jiù zhǐ jīn líng luò jǐn,běi máng sōng bǎi wèi jūn pān。

为惠阳魏少府寿

屈大均

司马停骖穗石边,丰湖未有主人贤。sī mǎ tíng cān suì shí biān,fēng hú wèi yǒu zhǔ rén xián。
花中卧治兼三郡,海上行春又一天。huā zhōng wò zhì jiān sān jùn,hǎi shàng xíng chūn yòu yī tiān。
浦爱沉香清有月,山怀象岭翠无烟。pǔ ài chén xiāng qīng yǒu yuè,shān huái xiàng lǐng cuì wú yān。
初冬已见南枝满,父老持将颂大年。chū dōng yǐ jiàn nán zhī mǎn,fù lǎo chí jiāng sòng dà nián。

送典试刘工部

屈大均

旌节翩翩向北还,茱萸家在第三湾。jīng jié piān piān xiàng běi hái,zhū yú jiā zài dì sān wān。
才同白雁来炎海,又逐红梅出庾关。cái tóng bái yàn lái yán hǎi,yòu zhú hóng méi chū yǔ guān。
得士多于珠子树,怀人更在石公山。dé shì duō yú zhū zi shù,huái rén gèng zài shí gōng shān。
天寒尊酒能相送,亦有罗阳一白鹇。tiān hán zūn jiǔ néng xiāng sòng,yì yǒu luó yáng yī bái xián。

木末亭

屈大均

木末亭临万井中,遥遥正对孝陵宫。mù mò tíng lín wàn jǐng zhōng,yáo yáo zhèng duì xiào líng gōng。
九原未肯成黄土,十族犹然吐白虹。jiǔ yuán wèi kěn chéng huáng tǔ,shí zú yóu rán tǔ bái hóng。
自古以来无此死,教人不忍作愚忠。zì gǔ yǐ lái wú cǐ sǐ,jiào rén bù rěn zuò yú zhōng。
雨花台畔啼鹃满,血染蘼芜一片红。yǔ huā tái pàn tí juān mǎn,xuè rǎn mí wú yī piàn hóng。

木末亭

屈大均

想像忠魂在旧京,君臣自此益深情。xiǎng xiàng zhōng hún zài jiù jīng,jūn chén zì cǐ yì shēn qíng。
佯狂岂是三仁志,哀痛犹传一代声。yáng kuáng qǐ shì sān rén zhì,āi tòng yóu chuán yī dài shēng。
往日衣冠留木末,只今俎豆失江城。wǎng rì yī guān liú mù mò,zhǐ jīn zǔ dòu shī jiāng chéng。
无多书种难留汝,恨绝兴王不爱名。wú duō shū zhǒng nán liú rǔ,hèn jué xīng wáng bù ài míng。

感事

屈大均

茫茫一岛是天留,父子经营作首丘。máng máng yī dǎo shì tiān liú,fù zi jīng yíng zuò shǒu qiū。
亮在自能存社稷,横来那得更王侯。liàng zài zì néng cún shè jì,héng lái nà dé gèng wáng hóu。
君臣不肯归鱼腹,舟楫从教到石头。jūn chén bù kěn guī yú fù,zhōu jí cóng jiào dào shí tóu。
恨绝生降虚百战,桓文事业委东流。hèn jué shēng jiàng xū bǎi zhàn,huán wén shì yè wěi dōng liú。

感事

屈大均

堂搆徒劳四十春,虚无宫阙有金银。táng gòu tú láo sì shí chūn,xū wú gōng quē yǒu jīn yín。
乾坤不没凭孤屿,日月长存赖一人。qián kūn bù méi píng gū yǔ,rì yuè zhǎng cún lài yī rén。
事败自应同正命,时危那得作遗臣。shì bài zì yīng tóng zhèng mìng,shí wēi nà dé zuò yí chén。
三千尚可收馀烬,力为亡诸更破秦。sān qiān shàng kě shōu yú jìn,lì wèi wáng zhū gèng pò qín。

感事

屈大均

神华缥缈蜃楼中,吐纳风涛有汉宫。shén huá piāo miǎo shèn lóu zhōng,tǔ nà fēng tāo yǒu hàn gōng。
一代波臣持日月,十年海外尽英雄。yī dài bō chén chí rì yuè,shí nián hǎi wài jǐn yīng xióng。
书王虚拟春秋事,窃帝难成割据功。shū wáng xū nǐ chūn qiū shì,qiè dì nán chéng gē jù gōng。
五百岂关无死士,将军不欲令名终。wǔ bǎi qǐ guān wú sǐ shì,jiāng jūn bù yù lìng míng zhōng。

感事

屈大均

市井多年作隐沦,不须东海更逃秦。shì jǐng duō nián zuò yǐn lún,bù xū dōng hǎi gèng táo qín。
英雄自古元无主,华夏而今岂有人。yīng xióng zì gǔ yuán wú zhǔ,huá xià ér jīn qǐ yǒu rén。
憔悴空教渔父笑,佯狂合与酒徒亲。qiáo cuì kōng jiào yú fù xiào,yáng kuáng hé yǔ jiǔ tú qīn。
沧浪清绝无缨濯,散发风前重怆神。cāng làng qīng jué wú yīng zhuó,sàn fā fēng qián zhòng chuàng shén。