古诗词

秋夜恭怀先业师赠兵部尚书岩野陈先生并寄恭尹

屈大均

惊风吹折扶桑柯,白日惨惨沉沧波。jīng fēng chuī zhé fú sāng kē,bái rì cǎn cǎn chén cāng bō。
无数哀猿啼不止,美人回首泪滂沱。wú shù āi yuán tí bù zhǐ,měi rén huí shǒu lèi pāng tuó。
曾将九辩吊沅澧,长夜悠悠雪千里。céng jiāng jiǔ biàn diào yuán lǐ,zhǎng yè yōu yōu xuě qiān lǐ。
招魂何处告巫阳,被发空然呼上帝。zhāo hún hé chù gào wū yáng,bèi fā kōng rán hū shàng dì。
忆昔从师粤秀峰,授书不与经师同。yì xī cóng shī yuè xiù fēng,shòu shū bù yǔ jīng shī tóng。
捭阖阴谋传鬼谷,支离绝技学屠龙。bǎi hé yīn móu chuán guǐ gǔ,zhī lí jué jì xué tú lóng。
天下山川能聚米,壮夫词赋薄雕虫。tiān xià shān chuān néng jù mǐ,zhuàng fū cí fù báo diāo chóng。
小子生年方十五,意气飞腾思食虎。xiǎo zi shēng nián fāng shí wǔ,yì qì fēi téng sī shí hǔ。
喷玉才蒙伯乐看,追风便向天墀舞。pēn yù cái méng bó lè kàn,zhuī fēng biàn xiàng tiān chí wǔ。
天墀春暖彩云开,帝乘玉辇陪京来。tiān chí chūn nuǎn cǎi yún kāi,dì chéng yù niǎn péi jīng lái。
万里江清鳷鹊观,六朝花发凤凰台。wàn lǐ jiāng qīng zhī què guān,liù cháo huā fā fèng huáng tái。
夫子忧时双鬓白,频献重兴三十策。fū zi yōu shí shuāng bìn bái,pín xiàn zhòng xīng sān shí cè。
不从魏绛拟和戎,遂与贾生为逐客。bù cóng wèi jiàng nǐ hé róng,suì yǔ jiǎ shēng wèi zhú kè。
唾壶击破愁心多,君父仇雠将奈何。tuò hú jī pò chóu xīn duō,jūn fù chóu chóu jiāng nài hé。
长缨不许终军请,黄鹄谁令翁主歌。zhǎng yīng bù xǔ zhōng jūn qǐng,huáng gǔ shuí lìng wēng zhǔ gē。
九鼎茫茫沉泗水,六龙冉冉出蓬婆。jiǔ dǐng máng máng chén sì shuǐ,liù lóng rǎn rǎn chū péng pó。
奔走中原殊未已,孤臣泪作黄河水。bēn zǒu zhōng yuán shū wèi yǐ,gū chén lèi zuò huáng hé shuǐ。
东渡徒劳舣棹心,南巡未雪胶舟耻。dōng dù tú láo yǐ zhào xīn,nán xún wèi xuě jiāo zhōu chǐ。
巫咸终合作波臣,智伯何曾知国士。wū xián zhōng hé zuò bō chén,zhì bó hé céng zhī guó shì。
国士纵横不可当,平生裤下多侯王。guó shì zòng héng bù kě dāng,píng shēng kù xià duō hóu wáng。
但教死去图麟阁,不愿生还挂鹊章。dàn jiào sǐ qù tú lín gé,bù yuàn shēng hái guà què zhāng。
一呼市井千人战,广州城下兵如电。yī hū shì jǐng qiān rén zhàn,guǎng zhōu chéng xià bīng rú diàn。
半月连营虎豹屯,六花奇阵鸳鸯变。bàn yuè lián yíng hǔ bào tún,liù huā qí zhèn yuān yāng biàn。
先锋已拔骨都旗,后劲全消当户箭。xiān fēng yǐ bá gǔ dōu qí,hòu jìn quán xiāo dāng hù jiàn。
岂意军无三日粮,马衔枯骨士金疮。qǐ yì jūn wú sān rì liáng,mǎ xián kū gǔ shì jīn chuāng。
频杀美人来飨士,美人花映蛾眉长。pín shā měi rén lái xiǎng shì,měi rén huā yìng é méi zhǎng。
天心何故邻□子,国步迍邅今若此。tiān xīn hé gù lín zi,guó bù zhūn zhān jīn ruò cǐ。
长留正气为山河,空有神光照箕尾。zhǎng liú zhèng qì wèi shān hé,kōng yǒu shén guāng zhào jī wěi。
惭予亡命奔天涯,误掷千金博浪沙。cán yǔ wáng mìng bēn tiān yá,wù zhì qiān jīn bó làng shā。
穷途不得尺寸柄,髡钳为奴卖朱家。qióng tú bù dé chǐ cùn bǐng,kūn qián wèi nú mài zhū jiā。
朱家豪侠倾四澥,堂前宾客如云会。zhū jiā háo xiá qīng sì xiè,táng qián bīn kè rú yún huì。
卜夜聊为歌舞欢,探囊尚有孙吴在。bo yè liáo wèi gē wǔ huān,tàn náng shàng yǒu sūn wú zài。
向秀难听长笛哀,伯牙欲把鸣琴碎。xiàng xiù nán tīng zhǎng dí āi,bó yá yù bǎ míng qín suì。
鸣琴碎兮我心苦,西山采薇将何补。míng qín suì xī wǒ xīn kǔ,xī shān cǎi wēi jiāng hé bǔ。
翠华缥缈苍梧烟,玉佩飘零洞庭雨。cuì huá piāo miǎo cāng wú yān,yù pèi piāo líng dòng tíng yǔ。
枫叶萧萧二女祠,芦中穷士寒无衣。fēng yè xiāo xiāo èr nǚ cí,lú zhōng qióng shì hán wú yī。
白头渔户沧浪去,麦饭壶浆欲待谁。bái tóu yú hù cāng làng qù,mài fàn hú jiāng yù dài shuí。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

西樵山中作

屈大均

家家洗药有流泉,山上人耕尽茗田。jiā jiā xǐ yào yǒu liú quán,shān shàng rén gēng jǐn míng tián。
妇女不知春色好,桃花一任落溪边。fù nǚ bù zhī chūn sè hǎo,táo huā yī rèn luò xī biān。

题张璩子罗浮山下书舍

屈大均

何来蝴蝶车轮大,知是罗浮小凤凰。hé lái hú dié chē lún dà,zhī shì luó fú xiǎo fèng huáng。
更有仙禽皆五色,仙人为尔爱文章。gèng yǒu xiān qín jiē wǔ sè,xiān rén wèi ěr ài wén zhāng。

遣怀

屈大均

痛饮狂歌度此生,从他竖子日成名。tòng yǐn kuáng gē dù cǐ shēng,cóng tā shù zi rì chéng míng。
英雄只有安期子,玉舄翩翩东海行。yīng xióng zhǐ yǒu ān qī zi,yù xì piān piān dōng hǎi xíng。

招梁器圃

屈大均

罗浮四百玉芙蓉,上有飞桥跨两峰。luó fú sì bǎi yù fú róng,shàng yǒu fēi qiáo kuà liǎng fēng。
君爱麻姑台上月,归来莫待海门钟。jūn ài má gū tái shàng yuè,guī lái mò dài hǎi mén zhōng。

招梁器圃

屈大均

山山雪里肉芝肥,之子春深尚不归。shān shān xuě lǐ ròu zhī féi,zhī zi chūn shēn shàng bù guī。
长恨铁桥峰下水,东西分作两泉飞。zhǎng hèn tiě qiáo fēng xià shuǐ,dōng xī fēn zuò liǎng quán fēi。

罗浮对酒歌

屈大均

为农只是种花田,花换春醪不用钱。wèi nóng zhǐ shì zhǒng huā tián,huā huàn chūn láo bù yòng qián。
更向梅花村里住,梅花持去酒如泉。gèng xiàng méi huā cūn lǐ zhù,méi huā chí qù jiǔ rú quán。

罗浮对酒歌

屈大均

袅袅飞猿下翠林,洞门花密昼长阴。niǎo niǎo fēi yuán xià cuì lín,dòng mén huā mì zhòu zhǎng yīn。
松风吹尽人间事,不使兴亡上客心。sōng fēng chuī jǐn rén jiān shì,bù shǐ xīng wáng shàng kè xīn。

罗浮道中作

屈大均

梅花处处解相迎,洞口无人问姓名。méi huā chù chù jiě xiāng yíng,dòng kǒu wú rén wèn xìng míng。
几道飞泉天上落,乱随风雨作秋声。jǐ dào fēi quán tiān shàng luò,luàn suí fēng yǔ zuò qiū shēng。

罗浮道中作

屈大均

梅花村口水帘长,飞出春泉万壑香。méi huā cūn kǒu shuǐ lián zhǎng,fēi chū chūn quán wàn hè xiāng。
红翠碧鸡知客至,相迎直至玉溪阳。hóng cuì bì jī zhī kè zhì,xiāng yíng zhí zhì yù xī yáng。

罗浮道中作

屈大均

行逐飞泉上白龙,人人分得一芙蓉。xíng zhú fēi quán shàng bái lóng,rén rén fēn dé yī fú róng。
一声玉笛天边起,吹落梅花四百峰。yī shēng yù dí tiān biān qǐ,chuī luò méi huā sì bǎi fēng。

游丝曲

屈大均

百尺晴丝拂槛低,萦烟惹日柳条西。bǎi chǐ qíng sī fú kǎn dī,yíng yān rě rì liǔ tiáo xī。
飞花片片劳相系,不使风吹作锦泥。fēi huā piàn piàn láo xiāng xì,bù shǐ fēng chuī zuò jǐn ní。

禺阳

屈大均

二禺丹嶂削高天,四壁风雷响瀑泉。èr yú dān zhàng xuē gāo tiān,sì bì fēng léi xiǎng pù quán。
花满石床闲不扫,卧看秋月向人圆。huā mǎn shí chuáng xián bù sǎo,wò kàn qiū yuè xiàng rén yuán。

滩上吟

屈大均

袅袅松枝挂女萝,猿声故向月中多。niǎo niǎo sōng zhī guà nǚ luó,yuán shēng gù xiàng yuè zhōng duō。
征人一夕头如雪,三峡三泷奈尔何。zhēng rén yī xī tóu rú xuě,sān xiá sān lóng nài ěr hé。

泷中

屈大均

舟子穿腰欲上天,下泷船笑上泷船。zhōu zi chuān yāo yù shàng tiān,xià lóng chuán xiào shàng lóng chuán。
上泷争似下泷险,一片风帆乱石边。shàng lóng zhēng shì xià lóng xiǎn,yī piàn fēng fān luàn shí biān。

泷中

屈大均

日日行舟穿乳窦,时时濯足弄萝川。rì rì xíng zhōu chuān rǔ dòu,shí shí zhuó zú nòng luó chuān。
青山两岸花相接,花里泉声应暮蝉。qīng shān liǎng àn huā xiāng jiē,huā lǐ quán shēng yīng mù chán。