古诗词

王不庵作卧龙松歌为予寿诗以酬之

屈大均

黄山山上多怪松,半生石笋半芙蓉。huáng shān shān shàng duō guài sōng,bàn shēng shí sǔn bàn fú róng。
芙蓉石笋亦松变,有一不变为卧龙。fú róng shí sǔn yì sōng biàn,yǒu yī bù biàn wèi wò lóng。
龙本无形以神化,真形往往与松同。lóng běn wú xíng yǐ shén huà,zhēn xíng wǎng wǎng yǔ sōng tóng。
龙之隐者但高卧,人不见龙见髯翁。lóng zhī yǐn zhě dàn gāo wò,rén bù jiàn lóng jiàn rán wēng。
髯翁鳞甲多怒决,柯如苍铜枝屈铁。rán wēng lín jiǎ duō nù jué,kē rú cāng tóng zhī qū tiě。
引根十丈始作干,干虽千年似萌蘖。yǐn gēn shí zhàng shǐ zuò gàn,gàn suī qiān nián shì méng niè。
霹雳横将偃盖倾,蛟螭争向轮囷结。pī lì héng jiāng yǎn gài qīng,jiāo chī zhēng xiàng lún qūn jié。
夜光有火出空心,日炙多膏流断节。yè guāng yǒu huǒ chū kōng xīn,rì zhì duō gāo liú duàn jié。
一枝一干一尺蠖,求信且复依岩穴。yī zhī yī gàn yī chǐ huò,qiú xìn qiě fù yī yán xué。
山僧写图贻我看,王子作歌含凄咽。shān sēng xiě tú yí wǒ kàn,wáng zi zuò gē hán qī yàn。
尺寸得空自盘攫,纵横穿土苦羁绁。chǐ cùn dé kōng zì pán jué,zòng héng chuān tǔ kǔ jī xiè。
峨峨千尺乃无势,幸因奇丑免摧折。é é qiān chǐ nǎi wú shì,xìng yīn qí chǒu miǎn cuī zhé。
五鬣短短少波涛,声似风雷畜未泄。wǔ liè duǎn duǎn shǎo bō tāo,shēng shì fēng léi chù wèi xiè。
苦心爱此一树怪,自少摩挲至大耋。kǔ xīn ài cǐ yī shù guài,zì shǎo mó sā zhì dà dié。
蹒跚尚有尊足存,支离乃是鬼神设。pán shān shàng yǒu zūn zú cún,zhī lí nǎi shì guǐ shén shè。
臃肿何须规矩中,斧柯且喜薪蒸绝。yōng zhǒng hé xū guī jǔ zhōng,fǔ kē qiě xǐ xīn zhēng jué。
虽然久垫非泥蟠,撑出丹崖作遗孑。suī rán jiǔ diàn fēi ní pán,chēng chū dān yá zuò yí jié。
石破天惊自小时,后凋凭尔存孤蘖。shí pò tiān jīng zì xiǎo shí,hòu diāo píng ěr cún gū niè。
本是轩皇昔所种,平泽至今乍明灭。běn shì xuān huáng xī suǒ zhǒng,píng zé zhì jīn zhà míng miè。
当年且战且学仙,霜根留得玄黄血。dāng nián qiě zhàn qiě xué xiān,shuāng gēn liú dé xuán huáng xuè。
灌溉颇用朱砂泉,滋润微凝太古雪。guàn gài pǒ yòng zhū shā quán,zī rùn wēi níng tài gǔ xuě。
浮丘无力治拘挛,容成有意引寥泬。fú qiū wú lì zhì jū luán,róng chéng yǒu yì yǐn liáo jué。
黄山诸松此最古,儿孙万万丹台列。huáng shān zhū sōng cǐ zuì gǔ,ér sūn wàn wàn dān tái liè。
卧者天渊自高深,立者栋梁久颠蹶。wò zhě tiān yuān zì gāo shēn,lì zhě dòng liáng jiǔ diān jué。
君指此松为予寿,意在不材能蹩躠。jūn zhǐ cǐ sōng wèi yǔ shòu,yì zài bù cái néng bié sǎ。
蝼蚁频容蚀茯苓,藤萝一任为瓜瓞。lóu yǐ pín róng shí fú líng,téng luó yī rèn wèi guā dié。
松黄落地成古苔,松子满天低可缀。sōng huáng luò dì chéng gǔ tái,sōng zi mǎn tiān dī kě zhuì。
君在黄山亦一松,莫教化石存榾柮。jūn zài huáng shān yì yī sōng,mò jiào huà shí cún gǔ duò。
一松孤作老人峰,秦汉来封久不屑。yī sōng gū zuò lǎo rén fēng,qín hàn lái fēng jiǔ bù xiè。
卧龙复有扰龙好,缭绕数峰出巀嵲。wò lóng fù yǒu rǎo lóng hǎo,liáo rào shù fēng chū jié niè。
一松飞作天生桥,一松倒生更奇谲。yī sōng fēi zuò tiān shēng qiáo,yī sōng dào shēng gèng qí jué。
烦君添作四松图,置我松间长用拙。fán jūn tiān zuò sì sōng tú,zhì wǒ sōng jiān zhǎng yòng zhuō。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

哭亡儿明道

屈大均

又忍西河泪,吾兹敢丧明。yòu rěn xī hé lèi,wú zī gǎn sàng míng。
乌生馀一子,猿哭只三声。wū shēng yú yī zi,yuán kū zhǐ sān shēng。
鞠育劳王母,孩提失所生。jū yù láo wáng mǔ,hái tí shī suǒ shēng。
蟪蛄空九岁,无命养难成。huì gū kōng jiǔ suì,wú mìng yǎng nán chéng。

哭亡儿明道

屈大均

四岁嗟无恃,全凭祖母慈。sì suì jiē wú shì,quán píng zǔ mǔ cí。
甘瓜根蒂绝,老凤羽毛垂。gān guā gēn dì jué,lǎo fèng yǔ máo chuí。
失乳身尝病,虽贫学未迟。shī rǔ shēn cháng bìng,suī pín xué wèi chí。
从予历吴楚,黄口已流离。cóng yǔ lì wú chǔ,huáng kǒu yǐ liú lí。

哭亡儿明道

屈大均

万里频随父,难虞自幼龄。wàn lǐ pín suí fù,nán yú zì yòu líng。
新归作吴语,初读喜葩经。xīn guī zuò wú yǔ,chū dú xǐ pā jīng。
笔札能多取,弦歌解细听。bǐ zhá néng duō qǔ,xián gē jiě xì tīng。
童魂方二尺,可复伴囊萤。tóng hún fāng èr chǐ,kě fù bàn náng yíng。

哭亡儿明道

屈大均

庾信伤心极,胜衣恨二男。yǔ xìn shāng xīn jí,shèng yī hèn èr nán。
从来词客泪,不独为江南。cóng lái cí kè lèi,bù dú wèi jiāng nán。
写爱松烟好,餐馀荔子甘。xiě ài sōng yān hǎo,cān yú lì zi gān。
东门难不哭,朝夕泪长含。dōng mén nán bù kū,cháo xī lèi zhǎng hán。

哭亡儿明道

屈大均

汝母知书甚,埋香已六年。rǔ mǔ zhī shū shén,mái xiāng yǐ liù nián。
黄泉今教汝,紫玉未还天。huáng quán jīn jiào rǔ,zǐ yù wèi hái tiān。
归妹真无实,童乌不与玄。guī mèi zhēn wú shí,tóng wū bù yǔ xuán。
道香诗卷在,谁与守遗篇。dào xiāng shī juǎn zài,shuí yǔ shǒu yí piān。

哭亡儿明道

屈大均

返葬陪而母,凄凉向海云。fǎn zàng péi ér mǔ,qī liáng xiàng hǎi yún。
前为西雁冢,上是华姜坟。qián wèi xī yàn zhǒng,shàng shì huá jiāng fén。
地下精魂聚,人间骨肉分。dì xià jīng hún jù,rén jiān gǔ ròu fēn。
秦淮将汉口,相望在斜曛。qín huái jiāng hàn kǒu,xiāng wàng zài xié xūn。

哭亡儿明道

屈大均

一夕南禺桂,团团泣露华。yī xī nán yú guì,tuán tuán qì lù huá。
芬芳终不实,摇落且无花。fēn fāng zhōng bù shí,yáo luò qiě wú huā。
兆梦曾何益,当门未可夸。zhào mèng céng hé yì,dāng mén wèi kě kuā。
嘉名徒锡汝,吾母恨无涯。jiā míng tú xī rǔ,wú mǔ hèn wú yá。

哭亡儿明道

屈大均

为尔应稽颡,虽殇是长儿。wèi ěr yīng jī sǎng,suī shāng shì zhǎng ér。
三号肠已绝,一痛晕虽支。sān hào cháng yǐ jué,yī tòng yūn suī zhī。
老母忧劳早,皇天警戒迟。lǎo mǔ yōu láo zǎo,huáng tiān jǐng jiè chí。
平生情太过,更在始衰时。píng shēng qíng tài guò,gèng zài shǐ shuāi shí。

哭亡儿明道

屈大均

忆从南海帝,祷得石麒麟。yì cóng nán hǎi dì,dǎo dé shí qí lín。
德薄难留汝,门寒每畏人。dé báo nán liú rǔ,mén hán měi wèi rén。
徒然劳岳渎,不得照星辰。tú rán láo yuè dú,bù dé zhào xīng chén。
夭折皆予罪,从何赎此身。yāo zhé jiē yǔ zuì,cóng hé shú cǐ shēn。

哭亡儿明道

屈大均

书声犹在耳,课读未从容。shū shēng yóu zài ěr,kè dú wèi cóng róng。
病后茹荤少,春馀衣袷重。bìng hòu rú hūn shǎo,chūn yú yī jiá zhòng。
参苓催命易,狼虎咥人凶。cān líng cuī mìng yì,láng hǔ xì rén xiōng。
不是聪明甚,从教学作农。bù shì cōng míng shén,cóng jiào xué zuò nóng。

哭亡儿明道

屈大均

自损真何益,凭将慰老亲。zì sǔn zhēn hé yì,píng jiāng wèi lǎo qīn。
既然非我子,不若未成人。jì rán fēi wǒ zi,bù ruò wèi chéng rén。
造物元相戏,空花岂是春。zào wù yuán xiāng xì,kōng huā qǐ shì chūn。
千秋亭下水,呜咽莫沾巾。qiān qiū tíng xià shuǐ,wū yàn mò zhān jīn。

哭亡儿明道

屈大均

两年离祖母,苦忆故归来。liǎng nián lí zǔ mǔ,kǔ yì gù guī lái。
患难吾虽脱,饥寒汝可哀。huàn nán wú suī tuō,jī hán rǔ kě āi。
如知应入梦,不忘更投眙。rú zhī yīng rù mèng,bù wàng gèng tóu yí。
乞以愚终老,皇天不爱才。qǐ yǐ yú zhōng lǎo,huáng tiān bù ài cái。

哭亡儿明道

屈大均

五十方知慕,平生悔远游。wǔ shí fāng zhī mù,píng shēng huǐ yuǎn yóu。
徒令迟得子,岂有早封侯。tú lìng chí dé zi,qǐ yǒu zǎo fēng hóu。
鸿妇悲三丧,豚儿喜一留。hóng fù bēi sān sàng,tún ér xǐ yī liú。
自今王霸意,不敢愧黄头。zì jīn wáng bà yì,bù gǎn kuì huáng tóu。

六月十八日作

屈大均

儿亡今一月,魂梦未曾离。ér wáng jīn yī yuè,hún mèng wèi céng lí。
泪落人争问,神伤自不知。lèi luò rén zhēng wèn,shén shāng zì bù zhī。
才因妻子减,情以死生移。cái yīn qī zi jiǎn,qíng yǐ sǐ shēng yí。
萧飒秋将至,兰摧剩一枝。xiāo sà qiū jiāng zhì,lán cuī shèng yī zhī。

六月十八日作

屈大均

平生无一善,天意自如斯。píng shēng wú yī shàn,tiān yì zì rú sī。
老亦因哀乐,贫多损孝慈。lǎo yì yīn āi lè,pín duō sǔn xiào cí。
鸱鸮频取子,风雨未安枝。chī xiāo pín qǔ zi,fēng yǔ wèi ān zhī。
辛苦惟生计,无成值此时。xīn kǔ wéi shēng jì,wú chéng zhí cǐ shí。