古诗词

质古玩行

屈大均

我之所玩无珍奇,玉杯玉盘佳人贻。wǒ zhī suǒ wán wú zhēn qí,yù bēi yù pán jiā rén yí。
珊瑚樱桃红多肌,以为笔格光离离。shān hú yīng táo hóng duō jī,yǐ wèi bǐ gé guāng lí lí。
贫中往往乏名酒,杯无颜色焦羊脂。pín zhōng wǎng wǎng fá míng jiǔ,bēi wú yán sè jiāo yáng zhī。
象箸纷纭作一束,山殽厌饫无香狸。xiàng zhù fēn yún zuò yī shù,shān xiáo yàn yù wú xiāng lí。
雷惊花入纹参差,血牙鲜润徒空持。léi jīng huā rù wén cān chà,xuè yá xiān rùn tú kōng chí。
饥来儿女容惨淡,堂上旨甘安所资。jī lái ér nǚ róng cǎn dàn,táng shàng zhǐ gān ān suǒ zī。
赵生为我鞠躬执,子母钱家求毫厘。zhào shēng wèi wǒ jū gōng zhí,zi mǔ qián jiā qiú háo lí。
寄实于人不越宿,于托妻子怀忧疑。jì shí yú rén bù yuè sù,yú tuō qī zi huái yōu yí。
暴弃天物贵易贱,锥刀之末终何裨。bào qì tiān wù guì yì jiàn,zhuī dāo zhī mò zhōng hé bì。
韫椟不能沽不忍,须臾割爱含酸悲。yùn dú bù néng gū bù rěn,xū yú gē ài hán suān bēi。
况兼玉镇雕眠狮,初看绝似丹玻瓈。kuàng jiān yù zhèn diāo mián shī,chū kàn jué shì dān bō lí。
何年出自晋灵冢,蟾蜍书滴交光辉。hé nián chū zì jìn líng zhǒng,chán chú shū dī jiāo guāng huī。
昔人殉葬苦用此,宝华吐白虹霏霏。xī rén xùn zàng kǔ yòng cǐ,bǎo huá tǔ bái hóng fēi fēi。
精彩溢流可照面,美人气见春含滋。jīng cǎi yì liú kě zhào miàn,měi rén qì jiàn chūn hán zī。
血痕暗洒古花碧,水岩火捺同膏肥。xuè hén àn sǎ gǔ huā bì,shuǐ yán huǒ nà tóng gāo féi。
藐姑冰雪久渗渍,苌弘朱碧争淋漓。miǎo gū bīng xuě jiǔ shèn zì,cháng hóng zhū bì zhēng lín lí。
珊瑚旧是烽火柏,赵佗铁纲千寻施。shān hú jiù shì fēng huǒ bǎi,zhào tuó tiě gāng qiān xún shī。
一本三柯献高帝,夜光欲然惊波斯。yī běn sān kē xiàn gāo dì,yè guāng yù rán jīng bō sī。
一年始黄三年赤,扶疏石上连根移。yī nián shǐ huáng sān nián chì,fú shū shí shàng lián gēn yí。
积草池中泣辞汉,流落石家人不知。jī cǎo chí zhōng qì cí hàn,liú luò shí jiā rén bù zhī。
多谢绿珠铁如意,为予击碎馀一枝。duō xiè lǜ zhū tiě rú yì,wèi yǔ jī suì yú yī zhī。
槎枒颇似鹿角菜,礧砢多节仍纷披。chá yā pǒ shì lù jiǎo cài,léi kē duō jié réng fēn pī。
虫食琅玕小穿穴,洞见心赤如通犀。chóng shí láng gān xiǎo chuān xué,dòng jiàn xīn chì rú tōng xī。
不知珊瑚雄定雌,或女珊瑚之孑遗。bù zhī shān hú xióng dìng cí,huò nǚ shān hú zhī jié yí。
珊瑚之棁一萌蘖,尺寸亦作盘蛟螭。shān hú zhī zhuō yī méng niè,chǐ cùn yì zuò pán jiāo chī。
绿沈漆镂大小管,参两架取随高卑。lǜ shěn qī lòu dà xiǎo guǎn,cān liǎng jià qǔ suí gāo bēi。
犀植象跗恣偃仰,铜龙不插难倾欹。xī zhí xiàng fū zì yǎn yǎng,tóng lóng bù chā nán qīng yī。
门庭免著太冲笔,笔床不用相撑支。mén tíng miǎn zhù tài chōng bǐ,bǐ chuáng bù yòng xiāng chēng zhī。
一朝为质去书案,兔翰狐柱伤无依。yī cháo wèi zhì qù shū àn,tù hàn hú zhù shāng wú yī。
栖笔寝牍自今始,泣别左伯兼张芝。qī bǐ qǐn dú zì jīn shǐ,qì bié zuǒ bó jiān zhāng zhī。
馁在砚田耕不得,鬻文为活求者谁。něi zài yàn tián gēng bù dé,yù wén wèi huó qiú zhě shuí。
君苗焚笔欲更学,陈汤掷笔思乘时。jūn miáo fén bǐ yù gèng xué,chén tāng zhì bǐ sī chéng shí。
错刀粪土尔何物,令我推颓迷所为。cuò dāo fèn tǔ ěr hé wù,lìng wǒ tuī tuí mí suǒ wèi。
锱铢仰面贾人子,彼贱丈夫何蚩蚩。zī zhū yǎng miàn jiǎ rén zi,bǐ jiàn zhàng fū hé chī chī。
一钱羞涩笑杜老,岂知百万囊珠玑。yī qián xiū sè xiào dù lǎo,qǐ zhī bǎi wàn náng zhū jī。
珠玑无用化鱼目,泥沙抛弃空骇鸡。zhū jī wú yòng huà yú mù,ní shā pāo qì kōng hài jī。
妻孥朝夕作书蠹,食尽万卷仍长饥。qī nú cháo xī zuò shū dù,shí jǐn wàn juǎn réng zhǎng jī。
鲋鱼只求升斗活,鹓雏遑与梧桐期。fù yú zhǐ qiú shēng dòu huó,yuān chú huáng yǔ wú tóng qī。
呜咽无言向珍宝,临分审视无瑕疵。wū yàn wú yán xiàng zhēn bǎo,lín fēn shěn shì wú xiá cī。
鲛文鹅眼多盗铸,绀文赤仄忧吾欺。jiāo wén é yǎn duō dào zhù,gàn wén chì zè yōu wú qī。
但求白镪救当厄,多寡敢望兼金赍。dàn qiú bái qiāng jiù dāng è,duō guǎ gǎn wàng jiān jīn jī。
区区长物不自保,匹夫怀璧防灾罹。qū qū zhǎng wù bù zì bǎo,pǐ fū huái bì fáng zāi lí。
交情所贵在终始,遗簪故剑诚吾师。jiāo qíng suǒ guì zài zhōng shǐ,yí zān gù jiàn chéng wú shī。
殷勤赎汝未容缓,恐遭点辱琼瑶姿。yīn qín shú rǔ wèi róng huǎn,kǒng zāo diǎn rǔ qióng yáo zī。
与儿辈处患玷缺,白圭再磨终不宜。yǔ ér bèi chù huàn diàn quē,bái guī zài mó zhōng bù yí。
紫榆文具谨扃钥,愿言什袭长孳孳。zǐ yú wén jù jǐn jiōng yào,yuàn yán shén xí zhǎng zī zī。
稍待竭力营阿堵,朱提或得微刀圭。shāo dài jié lì yíng ā dǔ,zhū tí huò dé wēi dāo guī。
凭君完璧复归我,被褐坏之毋迟迟。píng jūn wán bì fù guī wǒ,bèi hè huài zhī wú chí chí。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

送汪扶晨奉吴山大师灵龛返葬黄山

屈大均

精爽应随轩后去,云霄一路拾龙髯。jīng shuǎng yīng suí xuān hòu qù,yún xiāo yī lù shí lóng rán。
未应列在高僧传,公是郎官后孝廉。wèi yīng liè zài gāo sēng chuán,gōng shì láng guān hòu xiào lián。

送汪扶晨奉吴山大师灵龛返葬黄山

屈大均

轩辕宫阙在黄山,万丈丹梯尔重攀。xuān yuán gōng quē zài huáng shān,wàn zhàng dān tī ěr zhòng pān。
石匣故应收舍利,遗书还与散人间。shí xiá gù yīng shōu shě lì,yí shū hái yǔ sàn rén jiān。

金陵送蓝子

屈大均

故园荔子正鲜红,汝返闽中我粤中。gù yuán lì zi zhèng xiān hóng,rǔ fǎn mǐn zhōng wǒ yuè zhōng。
此地杨梅那得似,荷花虽好酒樽空。cǐ dì yáng méi nà dé shì,hé huā suī hǎo jiǔ zūn kōng。

金陵送蓝子

屈大均

秣陵为客总途穷,才技如君恨太工。mò líng wèi kè zǒng tú qióng,cái jì rú jūn hèn tài gōng。
自昔黄金天最爱,艰难不肯与英雄。zì xī huáng jīn tiān zuì ài,jiān nán bù kěn yǔ yīng xióng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

奇绝黄山吴季六,画松不画直松看。qí jué huáng shān wú jì liù,huà sōng bù huà zhí sōng kàn。
四松最是黄山怪,长使人来毛骨寒。sì sōng zuì shì huáng shān guài,zhǎng shǐ rén lái máo gǔ hán。

题吴季六所画黄山松

屈大均

三十六峰松尽眠,一峰峰有一松缠。sān shí liù fēng sōng jǐn mián,yī fēng fēng yǒu yī sōng chán。
松枝不比松身短,十丈横飞渡水烟。sōng zhī bù bǐ sōng shēn duǎn,shí zhàng héng fēi dù shuǐ yān。

题吴季六所画黄山松

屈大均

株株穿石土膏无,瘦尽蛟龙石作肤。zhū zhū chuān shí tǔ gāo wú,shòu jǐn jiāo lóng shí zuò fū。
画出已令山鬼泣,不须黄海作全图。huà chū yǐ lìng shān guǐ qì,bù xū huáng hǎi zuò quán tú。

题吴季六所画黄山松

屈大均

撄石孥云尽偃松,一松飞去接前峰。yīng shí nú yún jǐn yǎn sōng,yī sōng fēi qù jiē qián fēng。
游人不觉石梁断,扶过溪南惊卧龙。yóu rén bù jué shí liáng duàn,fú guò xī nán jīng wò lóng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

熊罴多力不如君,曾向沙场作虎贲。xióng pí duō lì bù rú jūn,céng xiàng shā chǎng zuò hǔ bēn。
战败不愁无矢刃,奇松拔取扫千军。zhàn bài bù chóu wú shǐ rèn,qí sōng bá qǔ sǎo qiān jūn。

题吴季六所画黄山松

屈大均

山木阴森古穴边,汝驱虓虎出飞泉。shān mù yīn sēn gǔ xué biān,rǔ qū xiāo hǔ chū fēi quán。
画来三叠庐山似,更有虬松怒上天。huà lái sān dié lú shān shì,gèng yǒu qiú sōng nù shàng tiān。

题吴季六所画黄山松

屈大均

松松费尽熊罴力,画取黄山万树来。sōng sōng fèi jǐn xióng pí lì,huà qǔ huáng shān wàn shù lái。
双腕可怜如此用,丹青深隐冠军才。shuāng wàn kě lián rú cǐ yòng,dān qīng shēn yǐn guān jūn cái。

题吴季六所画黄山松

屈大均

龙颠虎倒在峰峰,尽是将军汉代松。lóng diān hǔ dào zài fēng fēng,jǐn shì jiāng jūn hàn dài sōng。
鳞甲不妨三寸厚,耐他冰雪过玄冬。lín jiǎ bù fáng sān cùn hòu,nài tā bīng xuě guò xuán dōng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

看君身亦一长松,生长黄山石壁重。kàn jūn shēn yì yī zhǎng sōng,shēng zhǎng huáng shān shí bì zhòng。
放笔可能为直干,千寻撑起玉芙蓉。fàng bǐ kě néng wèi zhí gàn,qiān xún chēng qǐ yù fú róng。

题吴季六所画黄山松

屈大均

瘦尽徒劳石髓滋,时时看似一峰欹。shòu jǐn tú láo shí suǐ zī,shí shí kàn shì yī fēng yī。
女萝乱挂无空处,画出应教山鬼疑。nǚ luó luàn guà wú kōng chù,huà chū yīng jiào shān guǐ yí。

严子陵

屈大均

梅市仙人是妇翁,垂竿不愧逸民风。méi shì xiān rén shì fù wēng,chuí gān bù kuì yì mín fēng。
富春江上台千尺,长为君王峙碧空。fù chūn jiāng shàng tái qiān chǐ,zhǎng wèi jūn wáng zhì bì kōng。