古诗词

银河曲

屈大均

万里银河接凤城,迢迢怅望不胜情。wàn lǐ yín hé jiē fèng chéng,tiáo tiáo chàng wàng bù shèng qíng。
生作仙灵偏独宿,天公何苦累双星。shēng zuò xiān líng piān dú sù,tiān gōng hé kǔ lèi shuāng xīng。
为天耕织辛勤绝,一年一夕还呜咽。wèi tiān gēng zhī xīn qín jué,yī nián yī xī hái wū yàn。
谁言天上暂生离,胜似人间长死别。shuí yán tiān shàng zàn shēng lí,shèng shì rén jiān zhǎng sǐ bié。
人间死别又吞声,泪逐银河地下倾。rén jiān sǐ bié yòu tūn shēng,lèi zhú yín hé dì xià qīng。
荷鼓有妃仍命薄,匏瓜无匹肯心平。hé gǔ yǒu fēi réng mìng báo,páo guā wú pǐ kěn xīn píng。
相隔盈盈才一水,何如泉路数千里。xiāng gé yíng yíng cái yī shuǐ,hé rú quán lù shù qiān lǐ。
紫圭烟化绿珠沉,再见容华终已矣。zǐ guī yān huà lǜ zhū chén,zài jiàn róng huá zhōng yǐ yǐ。
清浅河精本易干,何须乌鹊日盘桓。qīng qiǎn hé jīng běn yì gàn,hé xū wū què rì pán huán。
填河肯用支机石,会见桥飞胜羽翰。tián hé kěn yòng zhī jī shí,huì jiàn qiáo fēi shèng yǔ hàn。
将牛更饮银河尽,天罪多情应不忍。jiāng niú gèng yǐn yín hé jǐn,tiān zuì duō qíng yīng bù rěn。
本是牵牛贵莫当,化为沐犊穷堪悯。běn shì qiān niú guì mò dāng,huà wèi mù dú qióng kān mǐn。
玉手回旋作七襄,长空日夕锦霞张。yù shǒu huí xuán zuò qī xiāng,zhǎng kōng rì xī jǐn xiá zhāng。
难将绮绣偿天债,皇穹何不重文章。nán jiāng qǐ xiù cháng tiān zhài,huáng qióng hé bù zhòng wén zhāng。
浣纱水冷谁知汝,胍胍灵仇不得语。huàn shā shuǐ lěng shuí zhī rǔ,guā guā líng chóu bù dé yǔ。
龙镳不解逐浮槎,逃向人边依海渚。lóng biāo bù jiě zhú fú chá,táo xiàng rén biān yī hǎi zhǔ。
双精曾降黄姑地,金篦划河阻天使。shuāng jīng céng jiàng huáng gū dì,jīn bì huà hé zǔ tiān shǐ。
河名百沸至今传,牛女有祠人尽祀。hé míng bǎi fèi zhì jīn chuán,niú nǚ yǒu cí rén jǐn sì。
窃药嫦娥路不迷,蟾兔宫中容叛妻。qiè yào cháng é lù bù mí,chán tù gōng zhōng róng pàn qī。
不闻天帝罪奔月,天仙偏遣守空闺。bù wén tiān dì zuì bēn yuè,tiān xiān piān qiǎn shǒu kōng guī。
香华既有芳祠在,七夕不须针缕待。xiāng huá jì yǒu fāng cí zài,qī xī bù xū zhēn lǚ dài。
丈夫况作馆甥来,帝子应教须女代。zhàng fū kuàng zuò guǎn shēng lái,dì zi yīng jiào xū nǚ dài。
女儿乞巧且逡巡,巧得蟢丝祗误人。nǚ ér qǐ qiǎo qiě qūn xún,qiǎo dé xǐ sī zhī wù rén。
宝家枉自回文妙,卢女虚传飞盖神。bǎo jiā wǎng zì huí wén miào,lú nǚ xū chuán fēi gài shén。
指间织锦称机绝,岂是星光长照身。zhǐ jiān zhī jǐn chēng jī jué,qǐ shì xīng guāng zhǎng zhào shēn。
缣素不劳分丈尺,旧人争得白头新。jiān sù bù láo fēn zhàng chǐ,jiù rén zhēng dé bái tóu xīn。
自古才贤罕嘉耦,生逢寡宿难消受。zì gǔ cái xián hǎn jiā ǒu,shēng féng guǎ sù nán xiāo shòu。
安仁悼俪为姿研,诸葛求婚须貌丑。ān rén dào lì wèi zī yán,zhū gé qiú hūn xū mào chǒu。
而今倘欲娶姬姜,先乞双星与年寿。ér jīn tǎng yù qǔ jī jiāng,xiān qǐ shuāng xīng yǔ nián shòu。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

今岁尸鸠应七子,昔年老蚌每双珠。jīn suì shī jiū yīng qī zi,xī nián lǎo bàng měi shuāng zhū。
如君艳艳多三妇,不日啾啾即九雏。rú jūn yàn yàn duō sān fù,bù rì jiū jiū jí jiǔ chú。
萝附乔松丝宛转,萍依青水叶纷敷。luó fù qiáo sōng sī wǎn zhuǎn,píng yī qīng shuǐ yè fēn fū。
定知恩爱长加膝,看似亲生一丈夫。dìng zhī ēn ài zhǎng jiā xī,kàn shì qīn shēng yī zhàng fū。

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

渊明旷达但长吟,有子贤愚不系心。yuān míng kuàng dá dàn zhǎng yín,yǒu zi xián yú bù xì xīn。
婚嫁难完须大耋,妻孥若弃即长林。hūn jià nán wán xū dà dié,qī nú ruò qì jí zhǎng lín。
黄头幼稚君能托,绿髓仙真我欲寻。huáng tóu yòu zhì jūn néng tuō,lǜ suǐ xiān zhēn wǒ yù xún。
根向太山如久结,孤生竹筱自森森。gēn xiàng tài shān rú jiǔ jié,gū shēng zhú xiǎo zì sēn sēn。

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

病涉冬春已半年,弥留不死任皇天。bìng shè dōng chūn yǐ bàn nián,mí liú bù sǐ rèn huáng tiān。
已教隐几同枯木,便合遗衣化乱烟。yǐ jiào yǐn jǐ tóng kū mù,biàn hé yí yī huà luàn yān。
松势每忧巢欲覆,鹤声安望子能传。sōng shì měi yōu cháo yù fù,hè shēng ān wàng zi néng chuán。
蠢兹豚犬无知识,亚次相依或象贤。chǔn zī tún quǎn wú zhī shí,yà cì xiāng yī huò xiàng xián。

佟声远友兄爱予第四儿明渲特甚求养为己子病中赋诗六章敬以托之

屈大均

君池不独美芙荷,十二茨菰一乳多。jūn chí bù dú měi fú hé,shí èr cí gū yī rǔ duō。
鰋鲤吹花争日暖,鸳鸯喋藻乐春和。yǎn lǐ chuī huā zhēng rì nuǎn,yuān yāng dié zǎo lè chūn hé。
将予黄口持香饵,逐尔红妆向影娥。jiāng yǔ huáng kǒu chí xiāng ěr,zhú ěr hóng zhuāng xiàng yǐng é。
孩笑喧喧同两妹,熊罴催下锦云窠。hái xiào xuān xuān tóng liǎng mèi,xióng pí cuī xià jǐn yún kē。

携晁四美人出雁门关送锡鬯至广武

屈大均

不觉沙场白日寒,美人一路拥雕鞍。bù jué shā chǎng bái rì hán,měi rén yī lù yōng diāo ān。
欲教游子千觞尽,莫使明妃一曲残。yù jiào yóu zi qiān shāng jǐn,mò shǐ míng fēi yī qū cán。
此夕襟怀开广武,明朝涕泪落桑干。cǐ xī jīn huái kāi guǎng wǔ,míng cháo tì lèi luò sāng gàn。
琵琶若换青骢去,那得红颜生羽翰。pí pá ruò huàn qīng cōng qù,nà dé hóng yán shēng yǔ hàn。

钱塘观潮其三赠郭子皋旭

屈大均

黑水黄沙满塞天,穹庐深处一灯然。hēi shuǐ huáng shā mǎn sāi tiān,qióng lú shēn chù yī dēng rán。
三更望断罗浮月,十载吞残北海毡。sān gèng wàng duàn luó fú yuè,shí zài tūn cán běi hǎi zhān。
水月道场宜宴坐,山林心史好重编。shuǐ yuè dào chǎng yí yàn zuò,shān lín xīn shǐ hǎo zhòng biān。
苏卿有节终归汉,只是须眉白可怜。sū qīng yǒu jié zhōng guī hàn,zhǐ shì xū méi bái kě lián。

钱塘观潮其三赠郭子皋旭

屈大均

江山战后不堪哀,甘露门当朔漠开。jiāng shān zhàn hòu bù kān āi,gān lù mén dāng shuò mò kāi。
铁骑千群迎锡坐,貂裘百匝献酥来。tiě qí qiān qún yíng xī zuò,diāo qiú bǎi zā xiàn sū lái。
玉关此日春风满,华表何年白鹤回。yù guān cǐ rì chūn fēng mǎn,huá biǎo hé nián bái hè huí。
西向燕山休怅望,夕阳方下赫连台。xī xiàng yàn shān xiū chàng wàng,xī yáng fāng xià hè lián tái。

送韩子之秦

屈大均

怜君迢递去咸东,万古兴亡在眼中。lián jūn tiáo dì qù xián dōng,wàn gǔ xīng wáng zài yǎn zhōng。
八水已吞秦旧塞,五云犹绕汉离宫。bā shuǐ yǐ tūn qín jiù sāi,wǔ yún yóu rào hàn lí gōng。
貂衣夜拥终南雪,玉勒秋嘶太白风。diāo yī yè yōng zhōng nán xuě,yù lēi qiū sī tài bái fēng。
珍重寸心休漫许,间从草野识英雄。zhēn zhòng cùn xīn xiū màn xǔ,jiān cóng cǎo yě shí yīng xióng。

南海祠下作

屈大均

南溟天尽水茫茫,江汉争朝百谷王。nán míng tiān jǐn shuǐ máng máng,jiāng hàn zhēng cháo bǎi gǔ wáng。
万里云霞开海市,中宵日月出扶桑。wàn lǐ yún xiá kāi hǎi shì,zhōng xiāo rì yuè chū fú sāng。
未标铜柱炎山上,且泛星槎织女傍。wèi biāo tóng zhù yán shān shàng,qiě fàn xīng chá zhī nǚ bàng。
自昔仙人功业早,乘时吾亦拟张良。zì xī xiān rén gōng yè zǎo,chéng shí wú yì nǐ zhāng liáng。

寄沈阳剩人和尚

屈大均

布帽羊裘好自持,六朝如梦不堪悲。bù mào yáng qiú hǎo zì chí,liù cháo rú mèng bù kān bēi。
关山尚有秦时月,烟水聊歌楚客词。guān shān shàng yǒu qín shí yuè,yān shuǐ liáo gē chǔ kè cí。
莫厌天花随玉麈,何妨霜鬓老燕支。mò yàn tiān huā suí yù zhǔ,hé fáng shuāng bìn lǎo yàn zhī。
故园芳草今消歇,却羡春风雪窖吹。gù yuán fāng cǎo jīn xiāo xiē,què xiàn chūn fēng xuě jiào chuī。

寄沈阳剩人和尚

屈大均

茫茫天地入边州,九死孤僧泪未收。máng máng tiān dì rù biān zhōu,jiǔ sǐ gū sēng lèi wèi shōu。
宝掌依然随竹杖,图澄何必谢沙鸥。bǎo zhǎng yī rán suí zhú zhàng,tú chéng hé bì xiè shā ōu。
雁归辽海书难寄,月出天山望便愁。yàn guī liáo hǎi shū nán jì,yuè chū tiān shān wàng biàn chóu。
斯道既今寥落甚,毳衣珍重紫台秋。sī dào jì jīn liáo luò shén,cuì yī zhēn zhòng zǐ tái qiū。

候潮门眺望

屈大均

海门东倚浙江开,千里寒潮天上来。hǎi mén dōng yǐ zhè jiāng kāi,qiān lǐ hán cháo tiān shàng lái。
春树遥连严子濑,白云长在越王台。chūn shù yáo lián yán zi lài,bái yún zhǎng zài yuè wáng tái。
翠华南幸扶桑远,羌笛横吹折柳哀。cuì huá nán xìng fú sāng yuǎn,qiāng dí héng chuī zhé liǔ āi。
何处青山堪托迹,欲随徐市入蓬莱。hé chù qīng shān kān tuō jì,yù suí xú shì rù péng lái。

罗浮

屈大均

本是罗浮岫,南来逐海潮。běn shì luó fú xiù,nán lái zhú hǎi cháo。
双峰连碧汉,上有一天桥。shuāng fēng lián bì hàn,shàng yǒu yī tiān qiáo。

南粤辞

屈大均

尉佗戍五岭,能得粤人心。wèi tuó shù wǔ lǐng,néng dé yuè rén xīn。
移书告横浦,绝道恐兵临。yí shū gào héng pǔ,jué dào kǒng bīng lín。

南粤辞

屈大均

蛮夷一老夫,身定百粤都。mán yí yī lǎo fū,shēn dìng bǎi yuè dōu。
马牛齿已长,窃帝聊自娱。mǎ niú chǐ yǐ zhǎng,qiè dì liáo zì yú。