古诗词

银河曲

屈大均

万里银河接凤城,迢迢怅望不胜情。wàn lǐ yín hé jiē fèng chéng,tiáo tiáo chàng wàng bù shèng qíng。
生作仙灵偏独宿,天公何苦累双星。shēng zuò xiān líng piān dú sù,tiān gōng hé kǔ lèi shuāng xīng。
为天耕织辛勤绝,一年一夕还呜咽。wèi tiān gēng zhī xīn qín jué,yī nián yī xī hái wū yàn。
谁言天上暂生离,胜似人间长死别。shuí yán tiān shàng zàn shēng lí,shèng shì rén jiān zhǎng sǐ bié。
人间死别又吞声,泪逐银河地下倾。rén jiān sǐ bié yòu tūn shēng,lèi zhú yín hé dì xià qīng。
荷鼓有妃仍命薄,匏瓜无匹肯心平。hé gǔ yǒu fēi réng mìng báo,páo guā wú pǐ kěn xīn píng。
相隔盈盈才一水,何如泉路数千里。xiāng gé yíng yíng cái yī shuǐ,hé rú quán lù shù qiān lǐ。
紫圭烟化绿珠沉,再见容华终已矣。zǐ guī yān huà lǜ zhū chén,zài jiàn róng huá zhōng yǐ yǐ。
清浅河精本易干,何须乌鹊日盘桓。qīng qiǎn hé jīng běn yì gàn,hé xū wū què rì pán huán。
填河肯用支机石,会见桥飞胜羽翰。tián hé kěn yòng zhī jī shí,huì jiàn qiáo fēi shèng yǔ hàn。
将牛更饮银河尽,天罪多情应不忍。jiāng niú gèng yǐn yín hé jǐn,tiān zuì duō qíng yīng bù rěn。
本是牵牛贵莫当,化为沐犊穷堪悯。běn shì qiān niú guì mò dāng,huà wèi mù dú qióng kān mǐn。
玉手回旋作七襄,长空日夕锦霞张。yù shǒu huí xuán zuò qī xiāng,zhǎng kōng rì xī jǐn xiá zhāng。
难将绮绣偿天债,皇穹何不重文章。nán jiāng qǐ xiù cháng tiān zhài,huáng qióng hé bù zhòng wén zhāng。
浣纱水冷谁知汝,胍胍灵仇不得语。huàn shā shuǐ lěng shuí zhī rǔ,guā guā líng chóu bù dé yǔ。
龙镳不解逐浮槎,逃向人边依海渚。lóng biāo bù jiě zhú fú chá,táo xiàng rén biān yī hǎi zhǔ。
双精曾降黄姑地,金篦划河阻天使。shuāng jīng céng jiàng huáng gū dì,jīn bì huà hé zǔ tiān shǐ。
河名百沸至今传,牛女有祠人尽祀。hé míng bǎi fèi zhì jīn chuán,niú nǚ yǒu cí rén jǐn sì。
窃药嫦娥路不迷,蟾兔宫中容叛妻。qiè yào cháng é lù bù mí,chán tù gōng zhōng róng pàn qī。
不闻天帝罪奔月,天仙偏遣守空闺。bù wén tiān dì zuì bēn yuè,tiān xiān piān qiǎn shǒu kōng guī。
香华既有芳祠在,七夕不须针缕待。xiāng huá jì yǒu fāng cí zài,qī xī bù xū zhēn lǚ dài。
丈夫况作馆甥来,帝子应教须女代。zhàng fū kuàng zuò guǎn shēng lái,dì zi yīng jiào xū nǚ dài。
女儿乞巧且逡巡,巧得蟢丝祗误人。nǚ ér qǐ qiǎo qiě qūn xún,qiǎo dé xǐ sī zhī wù rén。
宝家枉自回文妙,卢女虚传飞盖神。bǎo jiā wǎng zì huí wén miào,lú nǚ xū chuán fēi gài shén。
指间织锦称机绝,岂是星光长照身。zhǐ jiān zhī jǐn chēng jī jué,qǐ shì xīng guāng zhǎng zhào shēn。
缣素不劳分丈尺,旧人争得白头新。jiān sù bù láo fēn zhàng chǐ,jiù rén zhēng dé bái tóu xīn。
自古才贤罕嘉耦,生逢寡宿难消受。zì gǔ cái xián hǎn jiā ǒu,shēng féng guǎ sù nán xiāo shòu。
安仁悼俪为姿研,诸葛求婚须貌丑。ān rén dào lì wèi zī yán,zhū gé qiú hūn xū mào chǒu。
而今倘欲娶姬姜,先乞双星与年寿。ér jīn tǎng yù qǔ jī jiāng,xiān qǐ shuāng xīng yǔ nián shòu。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

民谣

屈大均

动则勒长夫,一夫金十二。dòng zé lēi zhǎng fū,yī fū jīn shí èr。
长吏亦受欺,金来仅得四。zhǎng lì yì shòu qī,jīn lái jǐn dé sì。

民谣

屈大均

小府为鱼肉,大府为庖厨。xiǎo fǔ wèi yú ròu,dà fǔ wèi páo chú。
金多免刀俎,且复得安居。jīn duō miǎn dāo zǔ,qiě fù dé ān jū。

民谣

屈大均

金为莲叶珠,珠多叶倾覆。jīn wèi lián yè zhū,zhū duō yè qīng fù。
使君勿爱金,莲茎自矗矗。shǐ jūn wù ài jīn,lián jīng zì chù chù。

民谣

屈大均

黄金自吴来,精者十三倒。huáng jīn zì wú lái,jīng zhě shí sān dào。
上官争买时,白银不言好。shàng guān zhēng mǎi shí,bái yín bù yán hǎo。

民谣

屈大均

頫有十千拾,仰有五万取。fǔ yǒu shí qiān shí,yǎng yǒu wǔ wàn qǔ。
作使诸豪奴,官大好行贾。zuò shǐ zhū háo nú,guān dà hǎo xíng jiǎ。

民谣

屈大均

长官尽奸富,为恶未渠央。zhǎng guān jǐn jiān fù,wèi è wèi qú yāng。
各使金如粟,各使马如羊。gè shǐ jīn rú sù,gè shǐ mǎ rú yáng。

纨扇词

屈大均

纨扇先秋叶,徒怀明月新。wán shàn xiān qiū yè,tú huái míng yuè xīn。
自怜妾命薄,不敢妒他人。zì lián qiè mìng báo,bù gǎn dù tā rén。

望狮子峰

屈大均

山翠晴犹湿,空蒙翠作烟。shān cuì qíng yóu shī,kōng méng cuì zuò yān。
天门何所有,倒挂一晴川。tiān mén hé suǒ yǒu,dào guà yī qíng chuān。

题王三丈手蓉阁

屈大均

清啸复鸣弦,楼开太华边。qīng xiào fù míng xián,lóu kāi tài huá biān。
风吹玉女影,朝夕在窗前。fēng chuī yù nǚ yǐng,cháo xī zài chuāng qián。

一夕

屈大均

一夕林中啸,秋声处处悲。yī xī lín zhōng xiào,qiū shēng chù chù bēi。
天边有鸿雁,相应月斜时。tiān biān yǒu hóng yàn,xiāng yīng yuè xié shí。

合欢曲

屈大均

愿君为罗浮,不愿为太华。yuàn jūn wèi luó fú,bù yuàn wèi tài huá。
罗浮合不离,高为南岳亚。luó fú hé bù lí,gāo wèi nán yuè yà。

合欢曲

屈大均

太华一山分,其东为雷首。tài huá yī shān fēn,qí dōng wèi léi shǒu。
中有黄河流,波涛作雷吼。zhōng yǒu huáng hé liú,bō tāo zuò léi hǒu。

合欢曲

屈大均

浮山嫁与罗,不复随风波。fú shān jià yǔ luó,bù fù suí fēng bō。
罗得浮山大,峰馀四百多。luó dé fú shān dà,fēng yú sì bǎi duō。

合欢曲

屈大均

巨灵诚不仁,太华擘为两。jù líng chéng bù rén,tài huá bāi wèi liǎng。
可怜首阳山,不得接秦壤。kě lián shǒu yáng shān,bù dé jiē qín rǎng。

昭君

屈大均

今日汉家子,谁非粪上英。jīn rì hàn jiā zi,shuí fēi fèn shàng yīng。
琵琶弹马上,哀怨莫分明。pí pá dàn mǎ shàng,āi yuàn mò fēn míng。