古诗词

四雏操

屈大均

嗟四雏兮二男二女,咸婴孩兮无知,未委兮其虎与鼠。jiē sì chú xī èr nán èr nǚ,xián yīng hái xī wú zhī,wèi wěi xī qí hǔ yǔ shǔ。
朝无食兮酸啼,数顾视兮筐筥。cháo wú shí xī suān tí,shù gù shì xī kuāng jǔ。
为廉士兮不仁,吾过高兮累汝。wèi lián shì xī bù rén,wú guò gāo xī lèi rǔ。
彼墨台之殉洁兮,亦薇英之独茹。bǐ mò tái zhī xùn jié xī,yì wēi yīng zhī dú rú。
岂妻孥而同饥兮,为西山之土苴。qǐ qī nú ér tóng jī xī,wèi xī shān zhī tǔ jū。
吁嗟乎,膏粱吾不知求兮,文绣吾不知与。xū jiē hū,gāo liáng wú bù zhī qiú xī,wén xiù wú bù zhī yǔ。
徒著书兮满家,不能易兮一肥羜。tú zhù shū xī mǎn jiā,bù néng yì xī yī féi zhù。
既遭时兮不祥,分吾生兮终窭。jì zāo shí xī bù xiáng,fēn wú shēng xī zhōng jù。
熬文章兮为糜,是吾心兮所组。áo wén zhāng xī wèi mí,shì wú xīn xī suǒ zǔ。
化呱呱兮为蠹鱼,饱六艺兮以孳乳。huà gū gū xī wèi dù yú,bǎo liù yì xī yǐ zī rǔ。
天下皆晦盲兮,吾多学兮焉补。tiān xià jiē huì máng xī,wú duō xué xī yān bǔ。
欲号泣兮困穷,天地岂吾兮公姥。yù hào qì xī kùn qióng,tiān dì qǐ wú xī gōng lǎo。
彼鸱鸮兮肆虐,将切鸾皇兮为脯。bǐ chī xiāo xī sì nüè,jiāng qiè luán huáng xī wèi pú。
返岩穴兮深潜,与骨肉兮为土。fǎn yán xué xī shēn qián,yǔ gǔ ròu xī wèi tǔ。
已矣乎,孔雀爱其珠尾兮,山鸡惜其文羽。yǐ yǐ hū,kǒng què ài qí zhū wěi xī,shān jī xī qí wén yǔ。
宁网罗之见罹兮,不忍濡夫微雨。níng wǎng luó zhī jiàn lí xī,bù rěn rú fū wēi yǔ。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

癸酉秋怀

屈大均

老始为人子,身归父母迟。lǎo shǐ wèi rén zi,shēn guī fù mǔ chí。
谁令英霸器,自失乱离时。shuí lìng yīng bà qì,zì shī luàn lí shí。
日苦挥无力,天憎问有辞。rì kǔ huī wú lì,tiān zēng wèn yǒu cí。
秋霜肯相念,且莫鬓如丝。qiū shuāng kěn xiāng niàn,qiě mò bìn rú sī。

癸酉秋怀

屈大均

泪多双镜浊,欲待菊花明。lèi duō shuāng jìng zhuó,yù dài jú huā míng。
九日无佳色,三冬始落英。jiǔ rì wú jiā sè,sān dōng shǐ luò yīng。
沉冥非此日,哀痛是平生。chén míng fēi cǐ rì,āi tòng shì píng shēng。
衔恤知何向,茫茫永慕情。xián xù zhī hé xiàng,máng máng yǒng mù qíng。

苦雨作

屈大均

一夕几风雨,幽林寒不眠。yī xī jǐ fēng yǔ,yōu lín hán bù mián。
梦惟啼老母,魂只向重泉。mèng wéi tí lǎo mǔ,hún zhǐ xiàng zhòng quán。
有道贫须绝,无身患未捐。yǒu dào pín xū jué,wú shēn huàn wèi juān。
茫茫儿女事,五岳去何年。máng máng ér nǚ shì,wǔ yuè qù hé nián。

苦雨作

屈大均

雨声无断续,一一入愁心。yǔ shēng wú duàn xù,yī yī rù chóu xīn。
寒绝因长夜,春多是积阴。hán jué yīn zhǎng yè,chūn duō shì jī yīn。
白头偏累重,黄口更情深。bái tóu piān lèi zhòng,huáng kǒu gèng qíng shēn。
乞食终何补,言辞拙至今。qǐ shí zhōng hé bǔ,yán cí zhuō zhì jīn。

苦雨作

屈大均

无人招越散,魂爽有无中。wú rén zhāo yuè sàn,hún shuǎng yǒu wú zhōng。
老为多哀痛,愁因久困穷。lǎo wèi duō āi tòng,chóu yīn jiǔ kùn qióng。
桁衣悲贱妾,瓶粟苦衰翁。héng yī bēi jiàn qiè,píng sù kǔ shuāi wēng。
雨阻东门出,餔糜过屡空。yǔ zǔ dōng mén chū,bù mí guò lǚ kōng。

苦雨作

屈大均

欲去知何所,途穷已一生。yù qù zhī hé suǒ,tú qióng yǐ yī shēng。
苍茫惟有恸,呜咽每无声。cāng máng wéi yǒu tòng,wū yàn měi wú shēng。
心易云山远,身难杖屡轻。xīn yì yún shān yuǎn,shēn nán zhàng lǚ qīng。
连朝春雨苦,喜鹊未催晴。lián cháo chūn yǔ kǔ,xǐ què wèi cuī qíng。

苦雨作

屈大均

苦是三冬暖,留寒到好春。kǔ shì sān dōng nuǎn,liú hán dào hǎo chūn。
白犹梅蕊旧,青未柳条新。bái yóu méi ruǐ jiù,qīng wèi liǔ tiáo xīn。
鱼炙伤寒食,鹃啼似棘人。yú zhì shāng hán shí,juān tí shì jí rén。
旨甘慈地下,有妇定酸辛。zhǐ gān cí dì xià,yǒu fù dìng suān xīn。

修墓

屈大均

先公埋玉树,中踞宝珠峰。xiān gōng mái yù shù,zhōng jù bǎo zhū fēng。
列嶂参差对,旁林紫翠重。liè zhàng cān chà duì,páng lín zǐ cuì zhòng。
未归华表鹤,空老蕺山松。wèi guī huá biǎo hè,kōng lǎo jí shān sōng。
祔葬伤吾母,凄凉马鬣封。fù zàng shāng wú mǔ,qī liáng mǎ liè fēng。

修墓

屈大均

墓崩修已屡,剪伐恐松楸。mù bēng xiū yǐ lǚ,jiǎn fá kǒng sōng qiū。
多谢樵苏客,能含踯躅愁。duō xiè qiáo sū kè,néng hán zhí zhú chóu。
何当化猿鹤,长此御羊牛。hé dāng huà yuán hè,zhǎng cǐ yù yáng niú。
麦饭陈翁仲,殷勤一古丘。mài fàn chén wēng zhòng,yīn qín yī gǔ qiū。

修墓

屈大均

莪蔚哀长在,鸤鸠养已无。é wèi āi zhǎng zài,shī jiū yǎng yǐ wú。
孙悲黄口小,子痛白头孤。sūn bēi huáng kǒu xiǎo,zi tòng bái tóu gū。
羡道青松夹,祠坛紫石铺。xiàn dào qīng sōng jiā,cí tán zǐ shí pù。
弟兄争一篑,积土向平芜。dì xiōng zhēng yī kuì,jī tǔ xiàng píng wú。

修墓

屈大均

修墓乘春荐,兼旬草土间。xiū mù chéng chūn jiàn,jiān xún cǎo tǔ jiān。
经营多壤树,筋力尽溪山。jīng yíng duō rǎng shù,jīn lì jǐn xī shān。
体魄知安否,神灵俨未还。tǐ pò zhī ān fǒu,shén líng yǎn wèi hái。
与儿共匍匐,手足藓痕斑。yǔ ér gòng pú fú,shǒu zú xiǎn hén bān。

修墓

屈大均

瀑泉千百道,添作泪泉来。pù quán qiān bǎi dào,tiān zuò lèi quán lái。
已罢奔飞雨,犹含喷薄雷。yǐ bà bēn fēi yǔ,yóu hán pēn báo léi。
杜鹃啼未死,蝴蝶落还开。dù juān tí wèi sǐ,hú dié luò hái kāi。
几日坟门筑,频悲宿草催。jǐ rì fén mén zhù,pín bēi sù cǎo cuī。

修墓

屈大均

泪共春溪水,争流无尽时。lèi gòng chūn xī shuǐ,zhēng liú wú jǐn shí。
血枯松柏早,魂作子鹃迟。xuè kū sōng bǎi zǎo,hún zuò zi juān chí。
呜咽终天恨,苍茫罔极悲。wū yàn zhōng tiān hèn,cāng máng wǎng jí bēi。
年年长负土,一半委棠梨。nián nián zhǎng fù tǔ,yī bàn wěi táng lí。

修墓

屈大均

白云开丙舍,丹荔种丁香。bái yún kāi bǐng shě,dān lì zhǒng dīng xiāng。
松引层城远,溪环九曲长。sōng yǐn céng chéng yuǎn,xī huán jiǔ qū zhǎng。
更须苍树补,添作翠屏张。gèng xū cāng shù bǔ,tiān zuò cuì píng zhāng。
郁郁佳城好,魂应恋故乡。yù yù jiā chéng hǎo,hún yīng liàn gù xiāng。

修墓

屈大均

奉柩归同穴,先人宅兆安。fèng jiù guī tóng xué,xiān rén zhái zhào ān。
发肤悲尚暖,霜露怆非寒。fā fū bēi shàng nuǎn,shuāng lù chuàng fēi hán。
但抱终身慕,能承几日欢。dàn bào zhōng shēn mù,néng chéng jǐ rì huān。
鸡豚长已矣,始恨逮亲难。jī tún zhǎng yǐ yǐ,shǐ hèn dǎi qīn nán。