古诗词

蹈冰操

屈大均

翁莫蹈冰,翁莫蹈冰,黄河十月冻未成。wēng mò dǎo bīng,wēng mò dǎo bīng,huáng hé shí yuè dòng wèi chéng。
泥上滑滑,下未生骨。ní shàng huá huá,xià wèi shēng gǔ。
狐尾重大,不敢超忽。hú wěi zhòng dà,bù gǎn chāo hū。
翁与阿孙,瘒瘃无履袜,中流俱陷苦仓卒。wēng yǔ ā sūn,wén zhú wú lǚ wà,zhōng liú jù xiàn kǔ cāng zú。
贷粟不能,且减二口。dài sù bù néng,qiě jiǎn èr kǒu。
奈此黄头儿,宁死我衰朽。nài cǐ huáng tóu ér,níng sǐ wǒ shuāi xiǔ。
家人哭,但望归,虽有翁与孙,不能易升斗。jiā rén kū,dàn wàng guī,suī yǒu wēng yǔ sūn,bù néng yì shēng dòu。
邻鸡未鸣,村未吠狗,妇子被发沿河走。lín jī wèi míng,cūn wèi fèi gǒu,fù zi bèi fā yán hé zǒu。
堤上问无人,有人不言空摇手。dī shàng wèn wú rén,yǒu rén bù yán kōng yáo shǒu。
问取黄小狐,小狐跳踯扬其拇。wèn qǔ huáng xiǎo hú,xiǎo hú tiào zhí yáng qí mǔ。
云:翁扶孙肩,孙牵翁肘。yún wēng fú sūn jiān,sūn qiān wēng zhǒu。
所入坎窞大如臼,冰开须臾合已久。suǒ rù kǎn dàn dà rú jiù,bīng kāi xū yú hé yǐ jiǔ。
哀哀哭,至黄昏。āi āi kū,zhì huáng hūn。
河伯笑,声且吞。hé bó xiào,shēng qiě tūn。
蛟龙不忍食,留翁腊,待冰龟,明年三月来招魂。jiāo lóng bù rěn shí,liú wēng là,dài bīng guī,míng nián sān yuè lái zhāo hún。
魂曰:噫嘻,孙尚存,河伯念孙小,育孙俾作鱼虾或风豚。hún yuē yī xī,sūn shàng cún,hé bó niàn sūn xiǎo,yù sūn bǐ zuò yú xiā huò fēng tún。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

采莲曲

屈大均

采花莫采叶,采叶恐伤藕。cǎi huā mò cǎi yè,cǎi yè kǒng shāng ǒu。
藕中多乱丝,缠绵那得久。ǒu zhōng duō luàn sī,chán mián nà dé jiǔ。

采莲曲

屈大均

莲白多生花,莲红多生子。lián bái duō shēng huā,lián hóng duō shēng zi。
采白莫采红,留红在叶底。cǎi bái mò cǎi hóng,liú hóng zài yè dǐ。

采莲曲

屈大均

种菱水宜浅,种藕水宜深。zhǒng líng shuǐ yí qiǎn,zhǒng ǒu shuǐ yí shēn。
白白无人见,淤泥识此心。bái bái wú rén jiàn,yū ní shí cǐ xīn。

采莲曲

屈大均

水肥多并蒂,色映白成红。shuǐ féi duō bìng dì,sè yìng bái chéng hóng。
叶大偏宜藕,田田满浦东。yè dà piān yí ǒu,tián tián mǎn pǔ dōng。

题画

屈大均

古木不成林,风含太古心。gǔ mù bù chéng lín,fēng hán tài gǔ xīn。
不须枝与叶,自可作悲吟。bù xū zhī yǔ yè,zì kě zuò bēi yín。

西洋菊

屈大均

枝枝花上花,莲菊互相变。zhī zhī huā shàng huā,lián jú hù xiāng biàn。
惟见西洋人,朝朝海头见。wéi jiàn xī yáng rén,cháo cháo hǎi tóu jiàn。

梧桐

屈大均

子熟无饥凤,枝枝坠露清。zi shú wú jī fèng,zhī zhī zhuì lù qīng。
只须三两叶,便可作秋声。zhǐ xū sān liǎng yè,biàn kě zuò qiū shēng。

山丹

屈大均

亦是珊瑚种,花开大似盘。yì shì shān hú zhǒng,huā kāi dà shì pán。
石家如意好,击碎作山丹。shí jiā rú yì hǎo,jī suì zuò shān dān。

山丹

屈大均

珊瑚亦作林,红绝知三岁。shān hú yì zuò lín,hóng jué zhī sān suì。
自红开至黄,不忍离头髻。zì hóng kāi zhì huáng,bù rěn lí tóu jì。

屈大均

暮春淳菜长,半出湘湖水。mù chūn chún cài zhǎng,bàn chū xiāng hú shuǐ。
水浅叶生多,不见茎茎紫。shuǐ qiǎn yè shēng duō,bù jiàn jīng jīng zǐ。

古意

屈大均

愿君似山丹,红颜得长保。yuàn jūn shì shān dān,hóng yán dé zhǎng bǎo。
一开三月馀,黄落犹能好。yī kāi sān yuè yú,huáng luò yóu néng hǎo。

古意

屈大均

一夕花荣落,终如木槿何。yī xī huā róng luò,zhōng rú mù jǐn hé。
朱颜不可恃,流恨蕣英多。zhū yán bù kě shì,liú hèn shùn yīng duō。

古意

屈大均

冉冉泰山竹,孤生只自怜。rǎn rǎn tài shān zhú,gū shēng zhǐ zì lián。
君非松与柏,那得女萝缠。jūn fēi sōng yǔ bǎi,nà dé nǚ luó chán。

古意

屈大均

郎采首阳甘,妾采首阳苦。láng cǎi shǒu yáng gān,qiè cǎi shǒu yáng kǔ。
甘苦不同心,枝条但相伍。gān kǔ bù tóng xīn,zhī tiáo dàn xiāng wǔ。

古意

屈大均

苔青至秋紫,兰紫至秋红。tái qīng zhì qiū zǐ,lán zǐ zhì qiū hóng。
妾自多颜色,承恩岁晏中。qiè zì duō yán sè,chéng ēn suì yàn zhōng。