古诗词

自关塞归将北上寄苏道先时苏谪居浙东

林大春

去年分袂忽西游,离怀世路空悠悠。qù nián fēn mèi hū xī yóu,lí huái shì lù kōng yōu yōu。
却从燕赵走河洛,欲乘紫气凌青牛。què cóng yàn zhào zǒu hé luò,yù chéng zǐ qì líng qīng niú。
紫气微茫不可见,关山浩荡若为愁。zǐ qì wēi máng bù kě jiàn,guān shān hào dàng ruò wèi chóu。
仰天长啸更西去,朝行暮行边塞头。yǎng tiān zhǎng xiào gèng xī qù,cháo xíng mù xíng biān sāi tóu。
边场风色满眼新,平沙荒碛半胡尘。biān chǎng fēng sè mǎn yǎn xīn,píng shā huāng qì bàn hú chén。
日暮独吟古战地,白草茫茫愁杀人。rì mù dú yín gǔ zhàn dì,bái cǎo máng máng chóu shā rén。
胡笳何处入云哀,烽烟又报白登台。hú jiā hé chù rù yún āi,fēng yān yòu bào bái dēng tái。
三月大河尚冰雪,虏骑冯河踏雪来。sān yuè dà hé shàng bīng xuě,lǔ qí féng hé tà xuě lái。
逐北正思汉飞将,中夜昂藏动星剑。zhú běi zhèng sī hàn fēi jiāng,zhōng yè áng cáng dòng xīng jiàn。
欲请长缨缚左贤,归来疏奏未央殿。yù qǐng zhǎng yīng fù zuǒ xián,guī lái shū zòu wèi yāng diàn。
论兵愧乏卢龙策,作赋空惊梁兔苑。lùn bīng kuì fá lú lóng cè,zuò fù kōng jīng liáng tù yuàn。
兔苑词人称绝奇,一时冠履尽追随。tù yuàn cí rén chēng jué qí,yī shí guān lǚ jǐn zhuī suí。
临川翻怜骤雨笔,宋玉总愧雄风辞。lín chuān fān lián zhòu yǔ bǐ,sòng yù zǒng kuì xióng fēng cí。
羌云陇树非吾土,东望沧溟万馀里。qiāng yún lǒng shù fēi wú tǔ,dōng wàng cāng míng wàn yú lǐ。
揽剑翻然下朔方,王孙惜别骊歌起。lǎn jiàn fān rán xià shuò fāng,wáng sūn xī bié lí gē qǐ。
佩玉珊珊送玉人,兰芷纷纷忆公子。pèi yù shān shān sòng yù rén,lán zhǐ fēn fēn yì gōng zi。
归向秦川正暮春,去时倾盖转相亲。guī xiàng qín chuān zhèng mù chūn,qù shí qīng gài zhuǎn xiāng qīn。
索居已就兰若远,门前车马何諠嗔。suǒ jū yǐ jiù lán ruò yuǎn,mén qián chē mǎ hé xuān chēn。
题诗仍留长乐观,祖道重开灞浐滨。tí shī réng liú zhǎng lè guān,zǔ dào zhòng kāi bà chǎn bīn。
主人投辖意良苦,贱子驱车辞已勤。zhǔ rén tóu xiá yì liáng kǔ,jiàn zi qū chē cí yǐ qín。
竟去三秦指百粤,还趋江汉循河津。jìng qù sān qín zhǐ bǎi yuè,hái qū jiāng hàn xún hé jīn。
可怜赤地几千里,区区欲效淮阳臣。kě lián chì dì jǐ qiān lǐ,qū qū yù xiào huái yáng chén。
春尽未嗟行路难,太行回首更西看。chūn jǐn wèi jiē xíng lù nán,tài xíng huí shǒu gèng xī kàn。
篮舆偏念仆夫苦,每从险仄傍银鞍。lán yú piān niàn pū fū kǔ,měi cóng xiǎn zè bàng yín ān。
银鞍飘忽洛阳转,访旧夜宿黄泥阪。yín ān piāo hū luò yáng zhuǎn,fǎng jiù yè sù huáng ní bǎn。
兴亡战处迹已陈,今古繁华事空叹。xīng wáng zhàn chù jì yǐ chén,jīn gǔ fán huá shì kōng tàn。
山径周驰愁郁纡,翻忆关河势空荡。shān jìng zhōu chí chóu yù yū,fān yì guān hé shì kōng dàng。
长城万里连霄起,黄河九曲来天上。zhǎng chéng wàn lǐ lián xiāo qǐ,huáng hé jiǔ qū lái tiān shàng。
前朝陵庙宛依然,百代遗文馀断简。qián cháo líng miào wǎn yī rán,bǎi dài yí wén yú duàn jiǎn。
游览忽销旅客愁,恨不移置怀人眼。yóu lǎn hū xiāo lǚ kè chóu,hèn bù yí zhì huái rén yǎn。
一从别后两茫茫,奇文胜迹空中玩。yī cóng bié hòu liǎng máng máng,qí wén shèng jì kōng zhōng wán。
风前倚棹入匡庐,雨际题诗招惠远。fēng qián yǐ zhào rù kuāng lú,yǔ jì tí shī zhāo huì yuǎn。
四月薰风五岭东,故山归及荔枝红。sì yuè xūn fēng wǔ lǐng dōng,gù shān guī jí lì zhī hóng。
亲颜顿开游子至,秉烛相看梦寐中。qīn yán dùn kāi yóu zi zhì,bǐng zhú xiāng kàn mèng mèi zhōng。
彩衣起舞为亲寿,老亲犹念别离久。cǎi yī qǐ wǔ wèi qīn shòu,lǎo qīn yóu niàn bié lí jiǔ。
满堂宾客尽含愁,相宽更酌荷花酒。mǎn táng bīn kè jǐn hán chóu,xiāng kuān gèng zhuó hé huā jiǔ。
幼女出门问父谁,山妻脉脉重回首。yòu nǚ chū mén wèn fù shuí,shān qī mài mài zhòng huí shǒu。
酒阑客散扇枕罢,洞房涕泪询安否。jiǔ lán kè sàn shàn zhěn bà,dòng fáng tì lèi xún ān fǒu。
青镜朝临尘土容,当日妙年成老丑。qīng jìng cháo lín chén tǔ róng,dāng rì miào nián chéng lǎo chǒu。
人生离别宁足论,但念年华暗奔走。rén shēng lí bié níng zú lùn,dàn niàn nián huá àn bēn zǒu。
何况区区身外名,底事谁能为不朽。hé kuàng qū qū shēn wài míng,dǐ shì shuí néng wèi bù xiǔ。
秦中洛浦帝王都,当年帝业今何有。qín zhōng luò pǔ dì wáng dōu,dāng nián dì yè jīn hé yǒu。
抵应长醉杯中物,百年愿结神仙友。dǐ yīng zhǎng zuì bēi zhōng wù,bǎi nián yuàn jié shén xiān yǒu。
誓将及此爱吾庐,犹诵诗人畏简书。shì jiāng jí cǐ ài wú lú,yóu sòng shī rén wèi jiǎn shū。
因记天涯留宿约,拟从江上问谪居。yīn jì tiān yá liú sù yuē,nǐ cóng jiāng shàng wèn zhé jū。
秋云淡淡秋水多,已办青钱易棹歌。qiū yún dàn dàn qiū shuǐ duō,yǐ bàn qīng qián yì zhào gē。
便期明发渡江去,迁客有酒定如何。biàn qī míng fā dù jiāng qù,qiān kè yǒu jiǔ dìng rú hé。

林大春

明广东潮阳人,字邦阳,一字井丹。嘉靖二十九年进士。授行人,累官浙江提学副使,致高拱私党于法,为言官论劾,罢官。有《井丹集》。 林大春的作品>>

猜您喜欢

送揭阳郑生兼讯其伯父贡元二首生归德郑使君之子也

林大春

若翁高谊动西都,千里遥分宋国符。ruò wēng gāo yì dòng xī dōu,qiān lǐ yáo fēn sòng guó fú。
此日相逢重相问,南来鸿雁近来无。cǐ rì xiāng féng zhòng xiāng wèn,nán lái hóng yàn jìn lái wú。

送揭阳郑生兼讯其伯父贡元二首生归德郑使君之子也

林大春

辞荣伯子卧江浔,信义能祛虎豹侵。cí róng bó zi wò jiāng xún,xìn yì néng qū hǔ bào qīn。
闻道年来住城郭,应知幽兴寄山林。wén dào nián lái zhù chéng guō,yīng zhī yōu xīng jì shān lín。

赠周进士

林大春

海潮冬至冷来迟,篱菊初开蕊未披。hǎi cháo dōng zhì lěng lái chí,lí jú chū kāi ruǐ wèi pī。
惜别题诗何所赠,清标霜节与君宜。xī bié tí shī hé suǒ zèng,qīng biāo shuāng jié yǔ jūn yí。

得王明府恒叔书至自确山兼索近作为书四绝寄之

林大春

归舟夜泛严陵雨,征旆朝冲雁荡云。guī zhōu yè fàn yán líng yǔ,zhēng pèi cháo chōng yàn dàng yún。
回首十年千里隔,江山何处不思君。huí shǒu shí nián qiān lǐ gé,jiāng shān hé chù bù sī jūn。

得王明府恒叔书至自确山兼索近作为书四绝寄之

林大春

七篇仁义游梁日,三叹归欤厄蔡年。qī piān rén yì yóu liáng rì,sān tàn guī yú è cài nián。
年少于今推茂宰,悬知吾道在中天。nián shǎo yú jīn tuī mào zǎi,xuán zhī wú dào zài zhōng tiān。

得王明府恒叔书至自确山兼索近作为书四绝寄之

林大春

书来念我鬓毛斑,疑是金丹好驻颜。shū lái niàn wǒ bìn máo bān,yí shì jīn dān hǎo zhù yán。
不见渭滨淇上老,丹书懿戒等闲删。bù jiàn wèi bīn qí shàng lǎo,dān shū yì jiè děng xián shān。

得王明府恒叔书至自确山兼索近作为书四绝寄之

林大春

朝来缺月挂林端,哦得新诗满素纨。cháo lái quē yuè guà lín duān,ó dé xīn shī mǎn sù wán。
却笑狂夫多野意,丁宁莫向贵游看。què xiào kuáng fū duō yě yì,dīng níng mò xiàng guì yóu kàn。

秋日漫游名山得友人曾中丞赵少宰书自南北至四首

林大春

故人天上双鸿至,野客山中一鹤随。gù rén tiān shàng shuāng hóng zhì,yě kè shān zhōng yī hè suí。
读罢封书鸿不见,素心惟有鹤先知。dú bà fēng shū hóng bù jiàn,sù xīn wéi yǒu hè xiān zhī。

秋日漫游名山得友人曾中丞赵少宰书自南北至四首

林大春

西川峻迹归南斗,东鲁名成返圣朝。xī chuān jùn jì guī nán dòu,dōng lǔ míng chéng fǎn shèng cháo。
应忆山人无个事,故将书使到渔樵。yīng yì shān rén wú gè shì,gù jiāng shū shǐ dào yú qiáo。

秋日漫游名山得友人曾中丞赵少宰书自南北至四首

林大春

海宇空茫念我同,平生交谊古人风。hǎi yǔ kōng máng niàn wǒ tóng,píng shēng jiāo yì gǔ rén fēng。
当年管鲍成何事,赢得千秋说霸功。dāng nián guǎn bào chéng hé shì,yíng dé qiān qiū shuō bà gōng。

秋日漫游名山得友人曾中丞赵少宰书自南北至四首

林大春

有弟抱奇千里去,立谈浑是骨肉亲。yǒu dì bào qí qiān lǐ qù,lì tán hún shì gǔ ròu qīn。
可怜赋就时难遇,空负岩廊荐引人。kě lián fù jiù shí nán yù,kōng fù yán láng jiàn yǐn rén。

送张少府奉诏待次公车二首

林大春

五岭年来方息战,一官何事苦更移。wǔ lǐng nián lái fāng xī zhàn,yī guān hé shì kǔ gèng yí。
鸾凰本是飞腾物,飞去应栖梧树枝。luán huáng běn shì fēi téng wù,fēi qù yīng qī wú shù zhī。

送张少府奉诏待次公车二首

林大春

山林远遁真成癖,车马频劳岂世情。shān lín yuǎn dùn zhēn chéng pǐ,chē mǎ pín láo qǐ shì qíng。
一曲骊驹怅歧路,满天风雨隔江城。yī qū lí jū chàng qí lù,mǎn tiān fēng yǔ gé jiāng chéng。

山居漫兴四首

林大春

满江风雨画龙过,箫鼓諠諠奈尔何。mǎn jiāng fēng yǔ huà lóng guò,xiāo gǔ xuān xuān nài ěr hé。
不见真龙云外伏,闲凭银汉长金波。bù jiàn zhēn lóng yún wài fú,xián píng yín hàn zhǎng jīn bō。

山居漫兴四首

林大春

松阴坐久自生凉,桐叶初飘秋兴长。sōng yīn zuò jiǔ zì shēng liáng,tóng yè chū piāo qiū xīng zhǎng。
但觉微吟惊地籁,何如挥汗度羊肠。dàn jué wēi yín jīng dì lài,hé rú huī hàn dù yáng cháng。