品读经典 · 传承文明

挽贰守宋先生

何瑭

耆寿雕零尽,伤心一咏诗。qí shòu diāo líng jǐn,shāng xīn yī yǒng shī。 典刑存后进,风概想当时。diǎn xíng cún hòu jìn,fēng gài xiǎng dāng shí。 有美乡邦彦,真为俊秀师。yǒu měi xiāng bāng yàn,zhēn wèi jùn xiù shī。 赋梅才自远,渡蚁庆犹遗。fù méi cái zì yuǎn,dù yǐ qìng yóu yí。 赤县官初试,青云誉早驰。chì xiàn guān chū shì,qīng yún yù zǎo chí。 高阳留惠爱,仁寿振纲维。gāo yáng liú huì ài,rén shòu zhèn gāng wéi。 鳏寡频流涕,权豪愧俯眉。guān guǎ pín liú tì,quán háo kuì fǔ méi。 阳城书考下,颜驷转官迟。yáng chéng shū kǎo xià,yán sì zhuǎn guān chí。 海畔佥厅擢,江南贰守推。hǎi pàn qiān tīng zhuó,jiāng nán èr shǒu tuī。 铨评方少惬,公鬓已如丝。quán píng fāng shǎo qiè,gōng bìn yǐ rú sī。 守制还乡里,投簪访故知。shǒu zhì hái xiāng lǐ,tóu zān fǎng gù zhī。 邹阳虽系狱,公冶竟无私。zōu yáng suī xì yù,gōng yě jìng wú sī。 未尽鹍鹏乐,俄兴鵩鸟悲。wèi jǐn kūn péng lè,é xīng fú niǎo bēi。 归神馀马鬣,传世有麟儿。guī shén yú mǎ liè,chuán shì yǒu lín ér。 忆昔叨京宦,曾经仰令仪。yì xī dāo jīng huàn,céng jīng yǎng lìng yí。 抵家公不见,怀旧泪空垂。dǐ jiā gōng bù jiàn,huái jiù lèi kōng chuí。 寂寞生刍奠,凄凉有道碑。jì mò shēng chú diàn,qī liáng yǒu dào bēi。 松楸频注目,翔鸟下高枝。sōng qiū pín zhù mù,xiáng niǎo xià gāo zhī。

何瑭

明河南武陟人,字粹夫,号柏斋。弘治十五年进士。为翰林修撰。不屈于刘瑾,累疏致仕。后出为开州知府,历工、户、礼三部侍郎、南京右都御史。致仕里居十余年,教子弟以孝弟忠信。对王守仁之学颇有微辞。有《医学管见》、《阴阳律吕》、《柏斋三书》、《柏斋集》。 何瑭的作品>>

猜您喜欢

送方士六首

何瑭

别来三年馀,相思空寄书。bié lái sān nián yú,xiāng sī kōng jì shū。 死者不可见,生者犹离居。sǐ zhě bù kě jiàn,shēng zhě yóu lí jū。

送方士六首

何瑭

归时见故人,为问平安否。guī shí jiàn gù rén,wèi wèn píng ān fǒu。 紫气映冥鸿,夜夜频回首。zǐ qì yìng míng hóng,yè yè pín huí shǒu。

和暑中韵

何瑭

把酒对同心,推窗见庭树。bǎ jiǔ duì tóng xīn,tuī chuāng jiàn tíng shù。 大化恒寂寥,枯荣自来去。dà huà héng jì liáo,kū róng zì lái qù。

楚昭王图

何瑭

阖闾甲戈中宵起,雷鼓喧轰震千里。hé lǘ jiǎ gē zhōng xiāo qǐ,léi gǔ xuān hōng zhèn qiān lǐ。 桔槔火照楚王宫,仓皇逃避浮江水。jú gāo huǒ zhào chǔ wáng gōng,cāng huáng táo bì fú jiāng shuǐ。 中流风起生白波,鼋鼍出没蛟龙多。zhōng liú fēng qǐ shēng bái bō,yuán tuó chū méi jiāo lóng duō。 小船重载惧沈溺,君王泪下双滂沱。xiǎo chuán zhòng zài jù shěn nì,jūn wáng lèi xià shuāng pāng tuó。 王弟王妃并王子,疏者下船谁可使。wáng dì wáng fēi bìng wáng zi,shū zhě xià chuán shuí kě shǐ。 君王手扯介弟衣,储宫相逐慈闱死。jūn wáng shǒu chě jiè dì yī,chǔ gōng xiāng zhú cí wéi sǐ。 嗟嗟薄俗不堪陈,兄弟何如妻子亲。jiē jiē báo sú bù kān chén,xiōng dì hé rú qī zi qīn。 忽见画图惊往事,小诗吟罢倍伤神。hū jiàn huà tú jīng wǎng shì,xiǎo shī yín bà bèi shāng shén。

琴溪宅分韵得纪字

何瑭

国子先生前太史,大暑开筵梵宫里。guó zi xiān shēng qián tài shǐ,dà shǔ kāi yán fàn gōng lǐ。 南风生凉差可喜,况有冰浆浸寒李。nán fēng shēng liáng chà kě xǐ,kuàng yǒu bīng jiāng jìn hán lǐ。 饮酣执盏逡巡起,一语相期誓终始。yǐn hān zhí zhǎn qūn xún qǐ,yī yǔ xiāng qī shì zhōng shǐ。 诸公尽是天下士,瀛海散仙安足拟。zhū gōng jǐn shì tiān xià shì,yíng hǎi sàn xiān ān zú nǐ。 人生百年风过耳,愿竭丹心报天子,名垂万古无泥滓。rén shēng bǎi nián fēng guò ěr,yuàn jié dān xīn bào tiān zi,míng chuí wàn gǔ wú ní zǐ。 莫笑狂歌同下里,四美二难聊用纪。mò xiào kuáng gē tóng xià lǐ,sì měi èr nán liáo yòng jì。

独漉篇四首

何瑭

独漉独漉,水深没毂。dú lù dú lù,shuǐ shēn méi gǔ。 不畏没毂,但畏车覆。bù wèi méi gǔ,dàn wèi chē fù。

独漉篇四首

何瑭

独寝中夜,凉飙袭襟。dú qǐn zhōng yè,liáng biāo xí jīn。 不能告人,祗伤我心。bù néng gào rén,zhī shāng wǒ xīn。

独漉篇四首

何瑭

洪水汤汤,神禹既导。hóng shuǐ tāng tāng,shén yǔ jì dǎo。 概云自天,谁宅四隩。gài yún zì tiān,shuí zhái sì ào。

独漉篇四首

何瑭

龙恶可驯,虎猛可刺。lóng è kě xùn,hǔ měng kě cì。 岂其无方,使我心瘁。qǐ qí wú fāng,shǐ wǒ xīn cuì。
114«2345678