品读经典 · 传承文明

入院言志

何瑭

幽邃隔尘境,峥嵘邻帝居。yōu suì gé chén jìng,zhēng róng lín dì jū。 庭槐郁青翠,窗竹荫扶疏。tíng huái yù qīng cuì,chuāng zhú yīn fú shū。 剪绯花傍槛,漱玉泉绕除。jiǎn fēi huā bàng kǎn,shù yù quán rào chú。 眷惟翰苑清,奚翅夏屋渠。juàn wéi hàn yuàn qīng,xī chì xià wū qú。 简拔幸见收,进修敢云徐。jiǎn bá xìng jiàn shōu,jìn xiū gǎn yún xú。 趋隅咨问频,对床切磋胥。qū yú zī wèn pín,duì chuáng qiè cuō xū。 蒐玄翻五经,考古研六书。sōu xuán fān wǔ jīng,kǎo gǔ yán liù shū。 绮丽戒浮薄,淳朴返古初。qǐ lì jiè fú báo,chún pǔ fǎn gǔ chū。 圣贤果何人,追逐畴止予。shèng xián guǒ hé rén,zhuī zhú chóu zhǐ yǔ。 惜哉岁华晚,日月催居诸。xī zāi suì huá wǎn,rì yuè cuī jū zhū。 邈矣吾道大,沧海连归墟。miǎo yǐ wú dào dà,cāng hǎi lián guī xū。 仰瞻际乾盖,俯视蟠坤舆。yǎng zhān jì qián gài,fǔ shì pán kūn yú。 一得遽自满,何异井底鱼。yī dé jù zì mǎn,hé yì jǐng dǐ yú。 风高鹤梦惊,天空鹏翮舒。fēng gāo hè mèng jīng,tiān kōng péng hé shū。 行藏有矩范,禄位惭素虚。xíng cáng yǒu jǔ fàn,lù wèi cán sù xū。 去去王屋山,翘首承明庐。qù qù wáng wū shān,qiào shǒu chéng míng lú。

何瑭

明河南武陟人,字粹夫,号柏斋。弘治十五年进士。为翰林修撰。不屈于刘瑾,累疏致仕。后出为开州知府,历工、户、礼三部侍郎、南京右都御史。致仕里居十余年,教子弟以孝弟忠信。对王守仁之学颇有微辞。有《医学管见》、《阴阳律吕》、《柏斋三书》、《柏斋集》。 何瑭的作品>>

猜您喜欢

送方士六首

何瑭

别来三年馀,相思空寄书。bié lái sān nián yú,xiāng sī kōng jì shū。 死者不可见,生者犹离居。sǐ zhě bù kě jiàn,shēng zhě yóu lí jū。

送方士六首

何瑭

归时见故人,为问平安否。guī shí jiàn gù rén,wèi wèn píng ān fǒu。 紫气映冥鸿,夜夜频回首。zǐ qì yìng míng hóng,yè yè pín huí shǒu。

和暑中韵

何瑭

把酒对同心,推窗见庭树。bǎ jiǔ duì tóng xīn,tuī chuāng jiàn tíng shù。 大化恒寂寥,枯荣自来去。dà huà héng jì liáo,kū róng zì lái qù。

楚昭王图

何瑭

阖闾甲戈中宵起,雷鼓喧轰震千里。hé lǘ jiǎ gē zhōng xiāo qǐ,léi gǔ xuān hōng zhèn qiān lǐ。 桔槔火照楚王宫,仓皇逃避浮江水。jú gāo huǒ zhào chǔ wáng gōng,cāng huáng táo bì fú jiāng shuǐ。 中流风起生白波,鼋鼍出没蛟龙多。zhōng liú fēng qǐ shēng bái bō,yuán tuó chū méi jiāo lóng duō。 小船重载惧沈溺,君王泪下双滂沱。xiǎo chuán zhòng zài jù shěn nì,jūn wáng lèi xià shuāng pāng tuó。 王弟王妃并王子,疏者下船谁可使。wáng dì wáng fēi bìng wáng zi,shū zhě xià chuán shuí kě shǐ。 君王手扯介弟衣,储宫相逐慈闱死。jūn wáng shǒu chě jiè dì yī,chǔ gōng xiāng zhú cí wéi sǐ。 嗟嗟薄俗不堪陈,兄弟何如妻子亲。jiē jiē báo sú bù kān chén,xiōng dì hé rú qī zi qīn。 忽见画图惊往事,小诗吟罢倍伤神。hū jiàn huà tú jīng wǎng shì,xiǎo shī yín bà bèi shāng shén。

琴溪宅分韵得纪字

何瑭

国子先生前太史,大暑开筵梵宫里。guó zi xiān shēng qián tài shǐ,dà shǔ kāi yán fàn gōng lǐ。 南风生凉差可喜,况有冰浆浸寒李。nán fēng shēng liáng chà kě xǐ,kuàng yǒu bīng jiāng jìn hán lǐ。 饮酣执盏逡巡起,一语相期誓终始。yǐn hān zhí zhǎn qūn xún qǐ,yī yǔ xiāng qī shì zhōng shǐ。 诸公尽是天下士,瀛海散仙安足拟。zhū gōng jǐn shì tiān xià shì,yíng hǎi sàn xiān ān zú nǐ。 人生百年风过耳,愿竭丹心报天子,名垂万古无泥滓。rén shēng bǎi nián fēng guò ěr,yuàn jié dān xīn bào tiān zi,míng chuí wàn gǔ wú ní zǐ。 莫笑狂歌同下里,四美二难聊用纪。mò xiào kuáng gē tóng xià lǐ,sì měi èr nán liáo yòng jì。

独漉篇四首

何瑭

独漉独漉,水深没毂。dú lù dú lù,shuǐ shēn méi gǔ。 不畏没毂,但畏车覆。bù wèi méi gǔ,dàn wèi chē fù。

独漉篇四首

何瑭

独寝中夜,凉飙袭襟。dú qǐn zhōng yè,liáng biāo xí jīn。 不能告人,祗伤我心。bù néng gào rén,zhī shāng wǒ xīn。

独漉篇四首

何瑭

洪水汤汤,神禹既导。hóng shuǐ tāng tāng,shén yǔ jì dǎo。 概云自天,谁宅四隩。gài yún zì tiān,shuí zhái sì ào。

独漉篇四首

何瑭

龙恶可驯,虎猛可刺。lóng è kě xùn,hǔ měng kě cì。 岂其无方,使我心瘁。qǐ qí wú fāng,shǐ wǒ xīn cuì。
114«2345678