古诗词

后园写景

朱诚泳

城中寸金营寸土,我爱斯园带花坞。chéng zhōng cùn jīn yíng cùn tǔ,wǒ ài sī yuán dài huā wù。
依稀风景小蓬莱,始信神仙有宫府。yī xī fēng jǐng xiǎo péng lái,shǐ xìn shén xiān yǒu gōng fǔ。
钱刀不惜走天涯,殷勤远致江南花。qián dāo bù xī zǒu tiān yá,yīn qín yuǎn zhì jiāng nán huā。
沿阶异草多葱茜,参天老木何槎牙。yán jiē yì cǎo duō cōng qiàn,cān tiān lǎo mù hé chá yá。
谁移泰华终南石,巧作山峰叠青壁。shuí yí tài huá zhōng nán shí,qiǎo zuò shān fēng dié qīng bì。
山下池中几种莲,赤白红黄更青碧。shān xià chí zhōng jǐ zhǒng lián,chì bái hóng huáng gèng qīng bì。
金鲤银鲂玳瑁鱼,往来自适恒如如。jīn lǐ yín fáng dài mào yú,wǎng lái zì shì héng rú rú。
一点尘埃飞不到,水晶宫殿涵清虚。yī diǎn chén āi fēi bù dào,shuǐ jīng gōng diàn hán qīng xū。
花时最爱花王好,魏紫姚黄开更早。huā shí zuì ài huā wáng hǎo,wèi zǐ yáo huáng kāi gèng zǎo。
玉盘斜莹寿安红,却为迷离被花恼。yù pán xié yíng shòu ān hóng,què wèi mí lí bèi huā nǎo。
两行槐幄夹高柳,时送清风到窗牖。liǎng xíng huái wò jiā gāo liǔ,shí sòng qīng fēng dào chuāng yǒu。
绿阴啼鸟共幽人,爽气自能消宿酒。lǜ yīn tí niǎo gòng yōu rén,shuǎng qì zì néng xiāo sù jiǔ。
黄花采采开深秋,满林红叶霜初收。huáng huā cǎi cǎi kāi shēn qiū,mǎn lín hóng yè shuāng chū shōu。
几度醉游明月夜,天香万斛沾轻裘。jǐ dù zuì yóu míng yuè yè,tiān xiāng wàn hú zhān qīng qiú。
山头一夜风吹雪,万木萧条寒栗烈。shān tóu yī yè fēng chuī xuě,wàn mù xiāo tiáo hán lì liè。
索笑闲寻绿萼梅,三种还分蜡红白。suǒ xiào xián xún lǜ è méi,sān zhǒng hái fēn là hóng bái。
松柏苍苍桧竹青,相看同结岁寒盟。sōng bǎi cāng cāng guì zhú qīng,xiāng kàn tóng jié suì hán méng。
满前好景道不得,四时诗兴还相萦。mǎn qián hǎo jǐng dào bù dé,sì shí shī xīng hái xiāng yíng。
柏台豸史薇垣老,吴语诗翁共襟抱。bǎi tái zhì shǐ wēi yuán lǎo,wú yǔ shī wēng gòng jīn bào。
能吟宾从亦相从,好谜奇猜多绝倒。néng yín bīn cóng yì xiāng cóng,hǎo mí qí cāi duō jué dào。
优游幸际太平时,有园有酒宁无诗。yōu yóu xìng jì tài píng shí,yǒu yuán yǒu jiǔ níng wú shī。
但愿花开诗侣健,年年共醉黄金卮。dàn yuàn huā kāi shī lǚ jiàn,nián nián gòng zuì huáng jīn zhī。

朱诚泳

安徽凤阳人。明宗室。号宾竹道人。太祖第二子秦王朱樉玄孙。弘治元年袭封秦王。长安有鲁齐书院,久废,诚泳别易地建正学书院,又于其旁建小学,择军士子弟延儒生教授。工诗。著有《经进小鸣集》。卒谥简。 朱诚泳的作品>>

猜您喜欢

予闻文王之作灵台盖以望氛祲察灾祥也且其倏然而成若神灵之所为者故以得名诗不云乎彼美人兮西方之人兮因经台下谩成一绝以寓景行之意云

朱诚泳

摇摇小辇过灵台,为忆周文一怆怀。yáo yáo xiǎo niǎn guò líng tái,wèi yì zhōu wén yī chuàng huái。
盛代不劳闲望气,朝阳时有凤凰来。shèng dài bù láo xián wàng qì,cháo yáng shí yǒu fèng huáng lái。

灵台之下有灵沼焉然物换星移而无复于牣之兴因太息久之亦成一绝

朱诚泳

垂鞭信马日西斜,灵沼吟看起叹嗟。chuí biān xìn mǎ rì xī xié,líng zhǎo yín kàn qǐ tàn jiē。
鱼鳖成尘春水涸,年年惟见长桑麻。yú biē chéng chén chūn shuǐ hé,nián nián wéi jiàn zhǎng sāng má。

予过造书台远怀苍颉因睹空阶鸟迹而犹讶其造书时也夫何鸟篆既远而字体变化真如浮云矣彼以俗书逞遒媚者得不知所自欤因成一绝姑以吊造书者云

朱诚泳

凿开大块日支离,混沌元来死不知。záo kāi dà kuài rì zhī lí,hùn dùn yuán lái sǐ bù zhī。
山寺空阶遗鸟篆,相看犹似造书时。shān sì kōng jiē yí niǎo zhuàn,xiāng kàn yóu shì zào shū shí。

细柳营实汉文劳军之地也予读汉史而追思其事若亚夫者可谓真将军矣彼棘门灞上之军有如儿戏者岂可同日而语哉因成一绝以吊亚夫云

朱诚泳

赐复捐租久罢兵,将军身后只空营。cì fù juān zū jiǔ bà bīng,jiāng jūn shēn hòu zhǐ kōng yíng。
棘门灞上俱尘土,青史何劳纪姓名。jí mén bà shàng jù chén tǔ,qīng shǐ hé láo jì xìng míng。

予过灞桥偶思郑綮之事可发一笑今春和景物明媚若给予诗料者然而清兴满怀自不可遏又何必在于风雪中耶漫成二绝以资谈柄

朱诚泳

官桥烟柳绿丝丝,折尽长条为别离。guān qiáo yān liǔ lǜ sī sī,zhé jǐn zhǎng tiáo wèi bié lí。
桥上行人桥下水,滔滔何事日奔驰。qiáo shàng xíng rén qiáo xià shuǐ,tāo tāo hé shì rì bēn chí。

予过灞桥偶思郑綮之事可发一笑今春和景物明媚若给予诗料者然而清兴满怀自不可遏又何必在于风雪中耶漫成二绝以资谈柄

朱诚泳

信马东风鸟乱呼,长桥烟柳晚模糊。xìn mǎ dōng fēng niǎo luàn hū,zhǎng qiáo yān liǔ wǎn mó hú。
何当添个骑驴叟,妆点诗家入画图。hé dāng tiān gè qí lǘ sǒu,zhuāng diǎn shī jiā rù huà tú。

骊山怀古悼周幽也

朱诚泳

不见山头再举烽,断霞遥映夕阳红。bù jiàn shān tóu zài jǔ fēng,duàn xiá yáo yìng xī yáng hóng。
申亡已兆东迁祸,奚啻妖姬一笑中。shēn wáng yǐ zhào dōng qiān huò,xī chì yāo jī yī xiào zhōng。

过鸿沟

朱诚泳

龙争虎战欲相吞,百二河山一剑分。lóng zhēng hǔ zhàn yù xiāng tūn,bǎi èr hé shān yī jiàn fēn。
楚汉兴亡均是梦,两抔寒土锁秋云。chǔ hàn xīng wáng jūn shì mèng,liǎng póu hán tǔ suǒ qiū yún。

过戏河有作

朱诚泳

流水无声伯业空,人言列国此争雄。liú shuǐ wú shēng bó yè kōng,rén yán liè guó cǐ zhēng xióng。
至今春雨桃花落,还似当年战血红。zhì jīn chūn yǔ táo huā luò,hái shì dāng nián zhàn xuè hóng。

宿华州

朱诚泳

历览河山喜胜游,暂停笳鼓宿名州。lì lǎn hé shān xǐ shèng yóu,zàn tíng jiā gǔ sù míng zhōu。
壮怀顿觉添诗思,不省尘埃客里愁。zhuàng huái dùn jué tiān shī sī,bù shěng chén āi kè lǐ chóu。

蓝田县之东有山高入云表甚秀拔予问从臣此山奚名有知者对曰此李唐仙人王顺登仙山因以一绝纪之

朱诚泳

蓝田咫尺接商颜,谁是丹成出世间。lán tián zhǐ chǐ jiē shāng yán,shuí shì dān chéng chū shì jiān。
老鹤无声人已远,白云空自锁空山。lǎo hè wú shēng rén yǐ yuǎn,bái yún kōng zì suǒ kōng shān。

向读三秦记闻周平王东迁见白鹿于此原以是得名予自辋川经此漫思往事而姑识之以诗

朱诚泳

周辙东迁叹黍离,巍然王业遽陵迟。zhōu zhé dōng qiān tàn shǔ lí,wēi rán wáng yè jù líng chí。
千年白鹿空原外,争似呦呦在囿时。qiān nián bái lù kōng yuán wài,zhēng shì yōu yōu zài yòu shí。

予宿石门清不能寐其所闻者野雉之鸣涧水之声而已因成一绝

朱诚泳

空翠侵人睡不成,夜深惟有野鸡鸣。kōng cuì qīn rén shuì bù chéng,yè shēn wéi yǒu yě jī míng。
翻怜车马明朝发,坐听潺潺涧水声。fān lián chē mǎ míng cháo fā,zuò tīng chán chán jiàn shuǐ shēng。

予既游天池行半舍登所谓五台山者爱其秀丽口占一绝

朱诚泳

攀援石磴上仙台,万壑晴岚午未开。pān yuán shí dèng shàng xiān tái,wàn hè qíng lán wǔ wèi kāi。
千尺长松云一片,半空惟有鹤飞来。qiān chǐ zhǎng sōng yún yī piàn,bàn kōng wéi yǒu hè fēi lái。

明日早发迤?山行其千态万状怪怪奇奇诚有如退之南山诗之所云者予素有山癖每涉于目甚悦于心不暇作长诗姑成七言四绝云

朱诚泳

宿雨晴来罨画张,重重螺髻拥穹苍。sù yǔ qíng lái yǎn huà zhāng,zhòng zhòng luó jì yōng qióng cāng。
数声啼鸟桃花落,一路东风涧水香。shù shēng tí niǎo táo huā luò,yī lù dōng fēng jiàn shuǐ xiāng。