品读经典 · 传承文明

贫居自述

李孔修

可笑人通运不通,时当富也命当穷。kě xiào rén tōng yùn bù tōng,shí dāng fù yě mìng dāng qióng。 奚奴每妒诗囊重,鼠窃常憎米塔空。xī nú měi dù shī náng zhòng,shǔ qiè cháng zēng mǐ tǎ kōng。 岁岁从容逢好景,年年侥幸度隆冬。suì suì cóng róng féng hǎo jǐng,nián nián jiǎo xìng dù lóng dōng。 等闲裁出烟花句,一任人传老秃翁。děng xián cái chū yān huā jù,yī rèn rén chuán lǎo tū wēng。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。 李孔修的作品>>

猜您喜欢

咏龙眼

李孔修

封皮酿蜜水晶寒,入口香生露未干。fēng pí niàng mì shuǐ jīng hán,rù kǒu xiāng shēng lù wèi gàn。 本与荔枝同一味,当时何不进长安。běn yǔ lì zhī tóng yī wèi,dāng shí hé bù jìn zhǎng ān。
106«2345678