诗
古诗词
品读经典 · 传承文明
诗词
作者
名句
古籍
搜索
贫居自述
明
:
李孔修
自持清介过残年,半句何曾敢怨天。
zì chí qīng jiè guò cán nián,bàn jù hé céng gǎn yuàn tiān。
藜藿不充心见乐,缊袍无耻意悠然。
lí huò bù chōng xīn jiàn lè,yūn páo wú chǐ yì yōu rán。
歌吟总是宽怀句,得丧全归造化权。
gē yín zǒng shì kuān huái jù,dé sàng quán guī zào huà quán。
赖有骚坛豪迈客,清风明月到篱边。
lài yǒu sāo tán háo mài kè,qīng fēng míng yuè dào lí biān。
✨
AI 赏析
李孔修
明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。
李孔修的作品>>
猜您喜欢
咏龙眼
明
:
李孔修
封皮酿蜜水晶寒,入口香生露未干。
fēng pí niàng mì shuǐ jīng hán,rù kǒu xiāng shēng lù wèi gàn。
本与荔枝同一味,当时何不进长安。
běn yǔ lì zhī tóng yī wèi,dāng shí hé bù jìn zhǎng ān。
✨
AI 赏析
总
106
条
«
‹
2
3
4
5
6
7
8