诗
古诗词
品读经典 · 传承文明
诗词
作者
名句
古籍
搜索
贫居自述
明
:
李孔修
春雨空山长蕨芽,野人风味又新加。
chūn yǔ kōng shān zhǎng jué yá,yě rén fēng wèi yòu xīn jiā。
佳宾厚惠方留榻,穷鬼无情恋我家。
jiā bīn hòu huì fāng liú tà,qióng guǐ wú qíng liàn wǒ jiā。
名利关坚能打破,鱼樵路熟岂行差。
míng lì guān jiān néng dǎ pò,yú qiáo lù shú qǐ xíng chà。
近来红紫人争种,难卖肩头独市花。
jìn lái hóng zǐ rén zhēng zhǒng,nán mài jiān tóu dú shì huā。
✨
AI 赏析
李孔修
明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。
李孔修的作品>>
猜您喜欢
咏龙眼
明
:
李孔修
封皮酿蜜水晶寒,入口香生露未干。
fēng pí niàng mì shuǐ jīng hán,rù kǒu xiāng shēng lù wèi gàn。
本与荔枝同一味,当时何不进长安。
běn yǔ lì zhī tóng yī wèi,dāng shí hé bù jìn zhǎng ān。
✨
AI 赏析
总
106
条
«
‹
2
3
4
5
6
7
8