品读经典 · 传承文明

贫居自述

李孔修

万般花草一般春,大块何心限量人。wàn bān huā cǎo yī bān chūn,dà kuài hé xīn xiàn liàng rén。 谁信有方能却病,自怜无计可除贫。shuí xìn yǒu fāng néng què bìng,zì lián wú jì kě chú pín。 纵横识得仪秦术,疏散能传李杜神。zòng héng shí dé yí qín shù,shū sàn néng chuán lǐ dù shén。 身上烂衣馀百结,任教人笑我悬鹑。shēn shàng làn yī yú bǎi jié,rèn jiào rén xiào wǒ xuán chún。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。 李孔修的作品>>

猜您喜欢

咏龙眼

李孔修

封皮酿蜜水晶寒,入口香生露未干。fēng pí niàng mì shuǐ jīng hán,rù kǒu xiāng shēng lù wèi gàn。 本与荔枝同一味,当时何不进长安。běn yǔ lì zhī tóng yī wèi,dāng shí hé bù jìn zhǎng ān。
106«2345678