品读经典 · 传承文明

贫居自述

李孔修

卖担青蔬得百钱,便赊一半在人边。mài dān qīng shū dé bǎi qián,biàn shē yī bàn zài rén biān。 不禁丝竹随流俗,惟对青山伴醉眠。bù jìn sī zhú suí liú sú,wéi duì qīng shān bàn zuì mián。 浮世经营惟我拙,满腔诗思向谁联。fú shì jīng yíng wéi wǒ zhuō,mǎn qiāng shī sī xiàng shuí lián。 案头书卷虽无用,却是侬家养口田。àn tóu shū juǎn suī wú yòng,què shì nóng jiā yǎng kǒu tián。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。 李孔修的作品>>

猜您喜欢

咏龙眼

李孔修

封皮酿蜜水晶寒,入口香生露未干。fēng pí niàng mì shuǐ jīng hán,rù kǒu xiāng shēng lù wèi gàn。 本与荔枝同一味,当时何不进长安。běn yǔ lì zhī tóng yī wèi,dāng shí hé bù jìn zhǎng ān。
106«2345678