品读经典 · 传承文明

贫居自述

李孔修

乱盖芦花屋数椽,幽栖应不近人烟。luàn gài lú huā wū shù chuán,yōu qī yīng bù jìn rén yān。 光笼翠柳寒潮月,香锁红梅古洞天。guāng lóng cuì liǔ hán cháo yuè,xiāng suǒ hóng méi gǔ dòng tiān。 漫火扇风烹茗灶,密茅疏雨钓鱼船。màn huǒ shàn fēng pēng míng zào,mì máo shū yǔ diào yú chuán。 花间若有渔郎见,疑是秦时避世仙。huā jiān ruò yǒu yú láng jiàn,yí shì qín shí bì shì xiān。

李孔修

明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。 李孔修的作品>>

猜您喜欢

咏龙眼

李孔修

封皮酿蜜水晶寒,入口香生露未干。fēng pí niàng mì shuǐ jīng hán,rù kǒu xiāng shēng lù wèi gàn。 本与荔枝同一味,当时何不进长安。běn yǔ lì zhī tóng yī wèi,dāng shí hé bù jìn zhǎng ān。
106«2345678