品读经典 · 传承文明

暮春

余玉馨

风柔南陌草芊芊,渐近清和四月天。fēng róu nán mò cǎo qiān qiān,jiàn jìn qīng hé sì yuè tiān。 云净高楼无去雁,雨晴深苑有啼鹃。yún jìng gāo lóu wú qù yàn,yǔ qíng shēn yuàn yǒu tí juān。 扫除花锦铺苔席,摇荡春光飞柳绵。sǎo chú huā jǐn pù tái xí,yáo dàng chūn guāng fēi liǔ mián。 屈指韶华如过隙,可令容易度流年。qū zhǐ sháo huá rú guò xì,kě lìng róng yì dù liú nián。

余玉馨

余玉馨,字芳馨。顺德人。明武宗正德十六年(一五二一)进士、瓯宁知县余经之女,举人许炯之妻。著有《箧中集》十卷。事见清温汝能《粤东诗海》卷九六。 余玉馨的作品>>

猜您喜欢

拟古

余玉馨

西陆起凉飙,高梧坠秋叶。xī lù qǐ liáng biāo,gāo wú zhuì qiū yè。 出户闻寒蛩,开窗见明月。chū hù wén hán qióng,kāi chuāng jiàn míng yuè。 美人天一方,伤情又离别。měi rén tiān yī fāng,shāng qíng yòu lí bié。 离别有所思,梦寐恒见之。lí bié yǒu suǒ sī,mèng mèi héng jiàn zhī。 凛然松柏操,莹如冰玉姿。lǐn rán sōng bǎi cāo,yíng rú bīng yù zī。 为言持贞素,值晤自有期。wèi yán chí zhēn sù,zhí wù zì yǒu qī。 欢会未及终,怅尔闻晨鸡。huān huì wèi jí zhōng,chàng ěr wén chén jī。 亭亭东方树,渐觉含朝辉。tíng tíng dōng fāng shù,jiàn jué hán cháo huī。

秋日有怀

余玉馨

朝露摧百草,秋光忽元暮。cháo lù cuī bǎi cǎo,qiū guāng hū yuán mù。 黄花缀短篱,红叶辞高树。huáng huā zhuì duǎn lí,hóng yè cí gāo shù。 西风飒然来,萧条及庭户。xī fēng sà rán lái,xiāo tiáo jí tíng hù。 疏枝寒蝉咽,晴宵征雁度。shū zhī hán chán yàn,qíng xiāo zhēng yàn dù。 对兹万感生,幽意无人诉。duì zī wàn gǎn shēng,yōu yì wú rén sù。 关山阻且长,惆怅天涯路。guān shān zǔ qiě zhǎng,chóu chàng tiān yá lù。 思之不可见,延伫劳心愫。sī zhī bù kě jiàn,yán zhù láo xīn sù。

暮春寄夫君

余玉馨

海棠浅插金壶水,短笋穿苔突鸦觜。hǎi táng qiǎn chā jīn hú shuǐ,duǎn sǔn chuān tái tū yā zī。 飞尽杨花困正多,壁间尘阁闲焦尾。fēi jǐn yáng huā kùn zhèng duō,bì jiān chén gé xián jiāo wěi。 屏山迸落云母光,砚池黑点龙煤香。píng shān bèng luò yún mǔ guāng,yàn chí hēi diǎn lóng méi xiāng。 朱帘卷春春不住,绿阴满院生微凉。zhū lián juǎn chūn chūn bù zhù,lǜ yīn mǎn yuàn shēng wēi liáng。 冰弦零落疏飞雁,有美人兮不相见。bīng xián líng luò shū fēi yàn,yǒu měi rén xī bù xiāng jiàn。 新愁无赖上双眉,写入薰风白团扇。xīn chóu wú lài shàng shuāng méi,xiě rù xūn fēng bái tuán shàn。

惜花春起早

余玉馨

秾绿娇红舒嫩萼,夭桃乍放缃梅落。nóng lǜ jiāo hóng shū nèn è,yāo táo zhà fàng xiāng méi luò。 帘幕低垂白玉钩,秋千斜挂香丝索。lián mù dī chuí bái yù gōu,qiū qiān xié guà xiāng sī suǒ。 金屋佳人睡觉来,侍儿秉烛照兰台。jīn wū jiā rén shuì jué lái,shì ér bǐng zhú zhào lán tái。 九十春光容易老,未明先看牡丹开。jiǔ shí chūn guāng róng yì lǎo,wèi míng xiān kàn mǔ dān kāi。

爱月夜眠迟

余玉馨

晚妆不整云鬟卸,梨花院落闲清夜。wǎn zhuāng bù zhěng yún huán xiè,lí huā yuàn luò xián qīng yè。 桂影初移画阁东,纱窗斜映蟾光射。guì yǐng chū yí huà gé dōng,shā chuāng xié yìng chán guāng shè。 玉人不寐倚阑干,贪玩冰轮不觉寒。yù rén bù mèi yǐ lán gàn,tān wán bīng lún bù jué hán。 银汉星移繁露坠,庭前犹自卷帘看。yín hàn xīng yí fán lù zhuì,tíng qián yóu zì juǎn lián kàn。

掬水月在手

余玉馨

玉盆满注苍龙吐,寒光直射清虚府。yù pén mǎn zhù cāng lóng tǔ,hán guāng zhí shè qīng xū fǔ。 水月相逢不可分,山河倒影真堪数。shuǐ yuè xiāng féng bù kě fēn,shān hé dào yǐng zhēn kān shù。 一泓清彻浸春葱,擎得嫦娥在掌中。yī hóng qīng chè jìn chūn cōng,qíng dé cháng é zài zhǎng zhōng。 疑是瑶池仙子伴,故将金镜照天宫。yí shì yáo chí xiān zi bàn,gù jiāng jīn jìng zhào tiān gōng。

弄花香满衣

余玉馨

春暖东风晓来急,乱红深处佳人立。chūn nuǎn dōng fēng xiǎo lái jí,luàn hóng shēn chù jiā rén lì。 摘将茉莉雪华明,簪得蔷薇露犹湿。zhāi jiāng mò lì xuě huá míng,zān dé qiáng wēi lù yóu shī。 归来蜂蝶趁成行,郁郁清芬满绣房。guī lái fēng dié chèn chéng xíng,yù yù qīng fēn mǎn xiù fáng。 不用沈檀薰罗绮,锦衾翠袖带馀芳。bù yòng shěn tán xūn luó qǐ,jǐn qīn cuì xiù dài yú fāng。
2212