古诗词

题群龙图

刘基

世间万类皆可睹,茫昧独有鬼与龙。shì jiān wàn lèi jiē kě dǔ,máng mèi dú yǒu guǐ yǔ lóng。
此图画龙二十四,状貌诡谲各不同。cǐ tú huà lóng èr shí sì,zhuàng mào guǐ jué gè bù tóng。
得非物产有异种,或曰神变无常踪。dé fēi wù chǎn yǒu yì zhǒng,huò yuē shén biàn wú cháng zōng。
一龙揵尾欲上木,足爪犹在奫沄中。yī lóng qián wěi yù shàng mù,zú zhǎo yóu zài yūn yún zhōng。
一龙出穴饮涧底,头上飞瀑泻白虹。yī lóng chū xué yǐn jiàn dǐ,tóu shàng fēi pù xiè bái hóng。
前有一龙巳在云,顾视厥子扬双瞳。qián yǒu yī lóng sì zài yún,gù shì jué zi yáng shuāng tóng。
浪波鱼鳞沓谾豅,日车坱圠天无风。làng bō yú lín dá hōng lóng,rì chē yǎng yà tiān wú fēng。
中庭两龙忽相逢,须眉葩髿如老翁,便欲角抵争雌雄。zhōng tíng liǎng lóng hū xiāng féng,xū méi pā suō rú lǎo wēng,biàn yù jiǎo dǐ zhēng cí xióng。
西望积石接崆峒,白龙擘石窥流潨。xī wàng jī shí jiē kōng dòng,bái lóng bāi shí kuī liú cóng。
河伯远遁虚其宫,屈蟠睡者何龙钟,老物用亢时当终。hé bó yuǎn dùn xū qí gōng,qū pán shuì zhě hé lóng zhōng,lǎo wù yòng kàng shí dāng zhōng。
峡外六龙狞以凶,矜牙舞爪起战攻。xiá wài liù lóng níng yǐ xiōng,jīn yá wǔ zhǎo qǐ zhàn gōng。
咬鳞嚼甲含剑锋,陷胸折尾波血红,之死弗悟人谁恫?yǎo lín jué jiǎ hán jiàn fēng,xiàn xiōng zhé wěi bō xuè hóng,zhī sǐ fú wù rén shuí dòng?
一龙引吭将欲从,回环睢盱未敢通。yī lóng yǐn kēng jiāng yù cóng,huí huán suī xū wèi gǎn tōng。
最后一龙藏于埪,睥睨胜败非愚蒙,无乃有意收全功。zuì hòu yī lóng cáng yú kōng,pì nì shèng bài fēi yú méng,wú nǎi yǒu yì shōu quán gōng。
云中弄珠劳尔躬,不如卧沙之从容。yún zhōng nòng zhū láo ěr gōng,bù rú wò shā zhī cóng róng。
龙子学飞力未充,母在下视心憧憧。lóng zi xué fēi lì wèi chōng,mǔ zài xià shì xīn chōng chōng。
何物一角额准隆,觓然出洞若蛇虫。hé wù yī jiǎo é zhǔn lóng,qiú rán chū dòng ruò shé chóng。
有龙接之自巃嵷,恐是巩穴王鲔公,皮骨始蜕形犹蒙。yǒu lóng jiē zhī zì lóng sǒng,kǒng shì gǒng xué wáng wěi gōng,pí gǔ shǐ tuì xíng yóu méng。
两龙归来倦不翀,痴龙攀石身巳癃。liǎng lóng guī lái juàn bù chōng,chī lóng pān shí shēn sì lóng。
蚴蚪偃蹇歘腾冲,蜿蟺攫跃鬐发茸,呿呀奔拿曲如弓。yòu dǒu yǎn jiǎn chuā téng chōng,wān shàn jué yuè qí fā rōng,qù ya bēn ná qū rú gōng。
百态并作何纷庞,是耶非耶孰能穷。bǎi tài bìng zuò hé fēn páng,shì yé fēi yé shú néng qióng。
画师昔有僧繇工,能令真龙下虚空。huà shī xī yǒu sēng yáo gōng,néng lìng zhēn lóng xià xū kōng。
安得伶伦截竹筒,吹之呼龙出石谼,使我一见开昏瞢。ān dé líng lún jié zhú tǒng,chuī zhī hū lóng chū shí hóng,shǐ wǒ yī jiàn kāi hūn méng。
刘基

刘基

刘基(1311年7月1日-1375年5月16日)字伯温,谥曰文成,元末明初杰出的军事谋略家、政治家、文学家和思想家,明朝开国元勋,汉族,浙江文成南田(原属青田)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥号文成,后人又称他刘文成、文成公。他以神机妙算、运筹帷幄著称于世。刘伯温是中国古代的一位传奇人物,至今在中国大陆、港澳台乃至东南亚、日韩等地仍有广泛深厚的民间影响力。 刘基的作品>>

猜您喜欢

旅兴

刘基

晨兴梳短发,庭树生秋风。chén xīng shū duǎn fā,tíng shù shēng qiū fēng。
万物有容色,与故各不同。wàn wù yǒu róng sè,yǔ gù gè bù tóng。
硕实属老成,天柔怨童蒙。shuò shí shǔ lǎo chéng,tiān róu yuàn tóng méng。
英英黄金花,旎旎清露丛。yīng yīng huáng jīn huā,nǐ nǐ qīng lù cóng。
岁暮等沦落,何异蒿与蓬。suì mù děng lún luò,hé yì hāo yǔ péng。

旅兴

刘基

庭前草华发,夜凉萤火流。tíng qián cǎo huá fā,yè liáng yíng huǒ liú。
有怀不能寐,起望女与牛。yǒu huái bù néng mèi,qǐ wàng nǚ yǔ niú。
那无一苇航,繁念空悠悠。nà wú yī wěi háng,fán niàn kōng yōu yōu。
泪如宵露零,散漫不可收。lèi rú xiāo lù líng,sàn màn bù kě shōu。

旅兴

刘基

四月阳用事,群物咸长荣。sì yuè yáng yòng shì,qún wù xián zhǎng róng。
靡草虽就死,王瓜亦复生。mí cǎo suī jiù sǐ,wáng guā yì fù shēng。
死生谁所致,时至莫能争。sǐ shēng shuí suǒ zhì,shí zhì mò néng zhēng。
达人洞神理,守分绝外营。dá rén dòng shén lǐ,shǒu fēn jué wài yíng。
修身俟天命,万古全其名。xiū shēn qí tiān mìng,wàn gǔ quán qí míng。

旅兴

刘基

忡忡坐虚室,暧暧日向暮。chōng chōng zuò xū shì,ài ài rì xiàng mù。
空烟敛曾岑,暝色半高树。kōng yān liǎn céng cén,míng sè bàn gāo shù。
缅邈起遐思,逍遥散轻步。miǎn miǎo qǐ xiá sī,xiāo yáo sàn qīng bù。
婵娟天上月,的皪草间露。chán juān tiān shàng yuè,de lì cǎo jiān lù。
物情岂异昔,人事殊非故。wù qíng qǐ yì xī,rén shì shū fēi gù。
芳岁不可淹,衰年况多虑。fāng suì bù kě yān,shuāi nián kuàng duō lǜ。
谅无彭铿术,颓龄那能驻。liàng wú péng kēng shù,tuí líng nà néng zhù。

旅兴

刘基

夭夭芙蓉花,向晚犹媚妩。yāo yāo fú róng huā,xiàng wǎn yóu mèi wǔ。
娟娟明月辉,粲粲当庭户。juān juān míng yuè huī,càn càn dāng tíng hù。
寒衾耿长夜,梦寐空自语。hán qīn gěng zhǎng yè,mèng mèi kōng zì yǔ。
劳生遘六极,老病在羁旅。láo shēng gòu liù jí,lǎo bìng zài jī lǚ。
将思诉穹玄,恨无抟风羽。jiāng sī sù qióng xuán,hèn wú tuán fēng yǔ。

旅兴

刘基

大火没西南,昼短宵巳长。dà huǒ méi xī nán,zhòu duǎn xiāo sì zhǎng。
志士郁慷慨,老年怨凄凉。zhì shì yù kāng kǎi,lǎo nián yuàn qī liáng。
萧萧草虫鸣,肃肃苍隼扬。xiāo xiāo cǎo chóng míng,sù sù cāng sǔn yáng。
物情各有定,人意苦不常。wù qíng gè yǒu dìng,rén yì kǔ bù cháng。
信步陟崇丘,流目睇康庄。xìn bù zhì chóng qiū,liú mù dì kāng zhuāng。
宁为款段驽,勿作骐骥良。níng wèi kuǎn duàn nú,wù zuò qí jì liáng。
款段驾鼓车,道里有限量。kuǎn duàn jià gǔ chē,dào lǐ yǒu xiàn liàng。
骐骥被重甲,力尽百战场。qí jì bèi zhòng jiǎ,lì jǐn bǎi zhàn chǎng。
死骨卖千金,虽贵亦何偿。sǐ gǔ mài qiān jīn,suī guì yì hé cháng。

旅兴

刘基

青青潇湘竹,猗猗被寒水。qīng qīng xiāo xiāng zhú,yī yī bèi hán shuǐ。
游子如飞蓬,佳人旷千里。yóu zi rú fēi péng,jiā rén kuàng qiān lǐ。
登高左右望,但见黄尘起。dēng gāo zuǒ yòu wàng,dàn jiàn huáng chén qǐ。
凤凰翔不下,梧桐化为枳。fèng huáng xiáng bù xià,wú tóng huà wèi zhǐ。
伤怀不可道,忧念何时巳。shāng huái bù kě dào,yōu niàn hé shí sì。

旅兴

刘基

吾观穹壤间,万变皆有穷。wú guān qióng rǎng jiān,wàn biàn jiē yǒu qióng。
何如顺天道,原始以知终。hé rú shùn tiān dào,yuán shǐ yǐ zhī zhōng。
清晨揽衣起,絺绤生秋风。qīng chén lǎn yī qǐ,chī xì shēng qiū fēng。
雍雍鸣雁来,灼灼酸枣红。yōng yōng míng yàn lái,zhuó zhuó suān zǎo hóng。
怅焉念所思,悲感集予衷。chàng yān niàn suǒ sī,bēi gǎn jí yǔ zhōng。
佳期在何许,瑶草成枯蓬。jiā qī zài hé xǔ,yáo cǎo chéng kū péng。
伫立望日月,劳心极??。zhù lì wàng rì yuè,láo xīn jí chōng chōng。

旅兴

刘基

少年不信老,怪闻老人言。shǎo nián bù xìn lǎo,guài wén lǎo rén yán。
匆匆老到眼,却忆少年愆。cōng cōng lǎo dào yǎn,què yì shǎo nián qiān。
逝川莫回流,乌兔日夜奔。shì chuān mò huí liú,wū tù rì yè bēn。
忧思集方寸,郁气如云屯。yōu sī jí fāng cùn,yù qì rú yún tún。
试为少年道,听之亦茫然。shì wèi shǎo nián dào,tīng zhī yì máng rán。
顾谓少年子,聆我尔汝篇。gù wèi shǎo nián zi,líng wǒ ěr rǔ piān。
尔未及我耄,我曾犹尔妍。ěr wèi jí wǒ mào,wǒ céng yóu ěr yán。
劝尔无我厌,勿令人尔怜。quàn ěr wú wǒ yàn,wù lìng rén ěr lián。

旅兴

刘基

今日复明日,明日能几何。jīn rì fù míng rì,míng rì néng jǐ hé。
壮心萧索尽,思念恒苦多。zhuàng xīn xiāo suǒ jǐn,sī niàn héng kǔ duō。
引领望故乡,川路犹且长。yǐn lǐng wàng gù xiāng,chuān lù yóu qiě zhǎng。
巢燕巳北飞,宾鸿亦南翔。cháo yàn sì běi fēi,bīn hóng yì nán xiáng。
我独无羽翼,慷慨中自伤。wǒ dú wú yǔ yì,kāng kǎi zhōng zì shāng。

旅兴

刘基

乌鸣朝哑哑,鹊鸣暮啾啾。wū míng cháo yǎ yǎ,què míng mù jiū jiū。
闻鹊既不喜,闻鸟复何忧。wén què jì bù xǐ,wén niǎo fù hé yōu。
世人务苟得,君子绝外求。shì rén wù gǒu dé,jūn zi jué wài qiú。
沧浪迅风波,无风即安流。cāng làng xùn fēng bō,wú fēng jí ān liú。
胡为自冰炭,以贻达者羞。hú wèi zì bīng tàn,yǐ yí dá zhě xiū。

旅兴

刘基

严风萃群有,蝇蚊亦无多。yán fēng cuì qún yǒu,yíng wén yì wú duō。
所憎虽去眼,若此岁晏何。suǒ zēng suī qù yǎn,ruò cǐ suì yàn hé。
中夜揽衣裳,起视星与河。zhōng yè lǎn yī shang,qǐ shì xīng yǔ hé。
出云未还山,落叶早辞柯。chū yún wèi hái shān,luò yè zǎo cí kē。
沉思不成寐,太息继以歌。chén sī bù chéng mèi,tài xī jì yǐ gē。

旅兴

刘基

寒灯耿幽幕,虫鸣清夜阑。hán dēng gěng yōu mù,chóng míng qīng yè lán。
起行望清天,明月在云端。qǐ xíng wàng qīng tiān,míng yuè zài yún duān。
美人隔千里,山河杳漫漫。měi rén gé qiān lǐ,shān hé yǎo màn màn。
玄云翳崇冈,白露凋芳兰。xuán yún yì chóng gāng,bái lù diāo fāng lán。
愿以绿绮琴,写作行路难。yuàn yǐ lǜ qǐ qín,xiě zuò xíng lù nán。
忧来无和声,弦绝空长叹。yōu lái wú hé shēng,xián jué kōng zhǎng tàn。

旅兴

刘基

秋山青如烟,秋月白如水。qiū shān qīng rú yān,qiū yuè bái rú shuǐ。
登高俯空旷,咫尺见千里。dēng gāo fǔ kōng kuàng,zhǐ chǐ jiàn qiān lǐ。
悠悠孤云行,袅袅凉风起。yōu yōu gū yún xíng,niǎo niǎo liáng fēng qǐ。
凉风吹客衣,客心随风飞。liáng fēng chuī kè yī,kè xīn suí fēng fēi。
愿作沧海潮,朝来莫还归。yuàn zuò cāng hǎi cháo,cháo lái mò hái guī。

旅兴

刘基

泊舟严子濑,遥望仙华山。pō zhōu yán zi lài,yáo wàng xiān huá shān。
中有骑羊人,皓齿赪玉颜。zhōng yǒu qí yáng rén,hào chǐ chēng yù yán。
餐霞饮沆瀣,坐石濯潺湲。cān xiá yǐn hàng xiè,zuò shí zhuó chán yuán。
长啸起天风,落日为之还。zhǎng xiào qǐ tiān fēng,luò rì wèi zhī hái。
悠悠隔云雨,杳杳不可拔。yōu yōu gé yún yǔ,yǎo yǎo bù kě bá。