古诗词

欢喜歌

释今无

初秋日既望,度腊得欢喜。chū qiū rì jì wàng,dù là dé huān xǐ。
年年此日欢喜同,今年欢喜那堪比。nián nián cǐ rì huān xǐ tóng,jīn nián huān xǐ nà kān bǐ。
喜事看来信逾奇,喜声直透昆仑嵋。xǐ shì kàn lái xìn yú qí,xǐ shēng zhí tòu kūn lún méi。
长虬啸海海水震,天吴失势冯夷痴。zhǎng qiú xiào hǎi hǎi shuǐ zhèn,tiān wú shī shì féng yí chī。
君不见匡庐之巅金轮峰,万山玉绕紫芙蓉。jūn bù jiàn kuāng lú zhī diān jīn lún fēng,wàn shān yù rào zǐ fú róng。
玻璃瓶耀金刚粒,五色烂绚光玲珑。bō lí píng yào jīn gāng lì,wǔ sè làn xuàn guāng líng lóng。
当年双树日轮入,四天飞铁狞龙泣。dāng nián shuāng shù rì lún rù,sì tiān fēi tiě níng lóng qì。
宝山之赩有遗骸,遂令季叶声光及。bǎo shān zhī xì yǒu yí hái,suì lìng jì yè shēng guāng jí。
西竺异人敦遗化,抱瓶煮铁翔云立。xī zhú yì rén dūn yí huà,bào píng zhǔ tiě xiáng yún lì。
大宋咸平分者谁,一瓶移镇山之北。dà sòng xián píng fēn zhě shuí,yī píng yí zhèn shān zhī běi。
石梁疑是鬼神琢,两山巀嵲如玉削。shí liáng yí shì guǐ shén zuó,liǎng shān jié niè rú yù xuē。
礧岢之气看本雄,矫龙欲去还能约。léi kě zhī qì kàn běn xióng,jiǎo lóng yù qù hái néng yuē。
代深圮灭神物藏,百灵呵护何可当。dài shēn pǐ miè shén wù cáng,bǎi líng hē hù hé kě dāng。
丰城之剑昔在地,牛斗之上冲精光。fēng chéng zhī jiàn xī zài dì,niú dòu zhī shàng chōng jīng guāng。
何况至尊无喻比,黄河见底圣人起。hé kuàng zhì zūn wú yù bǐ,huáng hé jiàn dǐ shèng rén qǐ。
壮穆墙边昱昱光,南归百粤祥云紫。zhuàng mù qiáng biān yù yù guāng,nán guī bǎi yuè xiáng yún zǐ。
报我欢声唐孝廉,凤笙龙笛那能似。bào wǒ huān shēng táng xiào lián,fèng shēng lóng dí nà néng shì。
君不见武陵飘水桃叶流,挂瓢洗耳徒咿咻。jūn bù jiàn wǔ líng piāo shuǐ táo yè liú,guà piáo xǐ ěr tú yī xiū。
此辈安能有至乐,不达斯理真浮沤。cǐ bèi ān néng yǒu zhì lè,bù dá sī lǐ zhēn fú ōu。
又不见人间万事自凋残,堪嗟勒石燕然山。yòu bù jiàn rén jiān wàn shì zì diāo cán,kān jiē lēi shí yàn rán shān。
楼高偏可坠玉女,秦皇走杀无金丹。lóu gāo piān kě zhuì yù nǚ,qín huáng zǒu shā wú jīn dān。
邓通铸山倏忽耳,金张赫奕何等闲。dèng tōng zhù shān shū hū ěr,jīn zhāng hè yì hé děng xián。
我欲人间效兴福,八宝庄严光夺目。wǒ yù rén jiān xiào xīng fú,bā bǎo zhuāng yán guāng duó mù。
譬如冥晦烧绛灯,衣珠三薰又三沐。pì rú míng huì shāo jiàng dēng,yī zhū sān xūn yòu sān mù。
献沙昔日金轮王,四天分塔黄金光。xiàn shā xī rì jīn lún wáng,sì tiān fēn tǎ huáng jīn guāng。
隋文置掌不能数,三十六州皆播扬。suí wén zhì zhǎng bù néng shù,sān shí liù zhōu jiē bō yáng。
芳尘在眼声在耳,手沾圣泽心茫茫。fāng chén zài yǎn shēng zài ěr,shǒu zhān shèng zé xīn máng máng。
安得昆吾铜蓝田玉,八棱架空驱鬼斸。ān dé kūn wú tóng lán tián yù,bā léng jià kōng qū guǐ zhǔ。
檐楹星月绕还低,远近烟霞生亦俗。yán yíng xīng yuè rào hái dī,yuǎn jìn yān xiá shēng yì sú。
十六周尺十尺围,盘狮走豸麒麟嘶。shí liù zhōu chǐ shí chǐ wéi,pán shī zǒu zhì qí lín sī。
中间至人如宝月,黄金炜炜流光辉。zhōng jiān zhì rén rú bǎo yuè,huáng jīn wěi wěi liú guāng huī。
十三层级表至德,四边力士相持维。shí sān céng jí biǎo zhì dé,sì biān lì shì xiāng chí wéi。
宝阶六道雪山来,镂冰镌月丝文开。bǎo jiē liù dào xuě shān lái,lòu bīng juān yuè sī wén kāi。
绣栌朱柱迎风铎,交罗宝网悬高台。xiù lú zhū zhù yíng fēng duó,jiāo luó bǎo wǎng xuán gāo tái。
菰芦弟子有宿根,正当欢喜来相亲。gū lú dì zi yǒu sù gēn,zhèng dāng huān xǐ lái xiāng qīn。
金针乍落水纹合,马牙未爇先氤氲。jīn zhēn zhà luò shuǐ wén hé,mǎ yá wèi ruò xiān yīn yūn。
点头微笑为办此,恰如食器出千群。diǎn tóu wēi xiào wèi bàn cǐ,qià rú shí qì chū qiān qún。
入怀之鸠化异宝,卜式输边计不早。rù huái zhī jiū huà yì bǎo,bo shì shū biān jì bù zǎo。
慧远莲台十八贤,旷达如君何处讨。huì yuǎn lián tái shí bā xián,kuàng dá rú jūn hé chù tǎo。
维摩手疾香饭暖,马驹脚硬神州软。wéi mó shǒu jí xiāng fàn nuǎn,mǎ jū jiǎo yìng shén zhōu ruǎn。
旋开慧剑割浮云,大地嶙峋成琰琬。xuán kāi huì jiàn gē fú yún,dà dì lín xún chéng yǎn wǎn。
三禅之乐风可吹,苏门振响声悲悽,我所喜兮凌紫霓。sān chán zhī lè fēng kě chuī,sū mén zhèn xiǎng shēng bēi qī,wǒ suǒ xǐ xī líng zǐ ní。

释今无

今无(一六三三—一六八一),字阿字。番禺人。本万氏子,年十六,参雷峰函是,得度。十七受坛经,至参明上座因缘,闻猫声,大彻宗旨。监栖贤院务,备诸苦行,得遍阅内外典。十九随函是入庐山,中途寒疾垂死,梦神人导之出世,以钝辞,神授药粒,觉乃苏,自此思如泉涌,通三教,年二十二奉师命只身走沈阳,谒师叔函可,相与唱酬,可亟称之。三年渡辽海,涉琼南而归,备尝艰阻,胸次益潇洒廓落。再依雷峰,一旦豁然。住海幢十二年。清圣祖康熙十二年(一六七三)请藏入北,过山东,闻变,驻锡萧府。十四年回海幢。今无为函是第一法嗣。著有《光宣台全集》。清陈伯陶编《胜朝粤东遗民录》卷四有传。 释今无的作品>>

猜您喜欢

次韵答沈融谷

释今无

花气阴阴午磬传,拖鞋结得虎溪缘。huā qì yīn yīn wǔ qìng chuán,tuō xié jié dé hǔ xī yuán。
弟兄爱我遗良友,水石怀人对晚烟。dì xiōng ài wǒ yí liáng yǒu,shuǐ shí huái rén duì wǎn yān。
此去岭头成往事,望来雁足在何年。cǐ qù lǐng tóu chéng wǎng shì,wàng lái yàn zú zài hé nián。
殷勤写得无生偈,宝鉴为君日夜悬。yīn qín xiě dé wú shēng jì,bǎo jiàn wèi jūn rì yè xuán。

诃衍弟以甲辰浴佛日受老人付授志喜

释今无

三十年前早诞生,指天今又属罗云。sān shí nián qián zǎo dàn shēng,zhǐ tiān jīn yòu shǔ luó yún。
击开寺竹原龙种,呼起神鹞突洞云。jī kāi sì zhú yuán lóng zhǒng,hū qǐ shén yào tū dòng yún。
内绍步移非干蛊,再参智过始超群。nèi shào bù yí fēi gàn gǔ,zài cān zhì guò shǐ chāo qún。
船头愧杀秕糠我,东去西之暂任君。chuán tóu kuì shā bǐ kāng wǒ,dōng qù xī zhī zàn rèn jūn。

送黎太守天锡归皖山

释今无

薰风吹浪锦帆高,柳色青青意独劳。xūn fēng chuī làng jǐn fān gāo,liǔ sè qīng qīng yì dú láo。
十载风猷思阖郡,一江云影揖千袍。shí zài fēng yóu sī hé jùn,yī jiāng yún yǐng yī qiān páo。
丰碑自可磨铜柱,宦况还当爱凤毛。fēng bēi zì kě mó tóng zhù,huàn kuàng hái dāng ài fèng máo。
我欲托君栖隐地,匡庐深壑卧烟涛。wǒ yù tuō jūn qī yǐn dì,kuāng lú shēn hè wò yān tāo。

送陈扶上之任靖安

释今无

绣佛龛前语话勤,天涯宦况此离群。xiù fú kān qián yǔ huà qín,tiān yá huàn kuàng cǐ lí qún。
河阳树色堪为政,单父琴声又属君。hé yáng shù sè kān wèi zhèng,dān fù qín shēng yòu shǔ jūn。
雪满秋屏驯雉下,月高南海夜鸿闻。xuě mǎn qiū píng xùn zhì xià,yuè gāo nán hǎi yè hóng wén。
端明不次承前箸,为把名香着意焚。duān míng bù cì chéng qián zhù,wèi bǎ míng xiāng zhe yì fén。

送徐进士元定归南昌

释今无

南州声价喜相投,几日旋惊送早秋。nán zhōu shēng jià xǐ xiāng tóu,jǐ rì xuán jīng sòng zǎo qiū。
岂为明珠游海上,终宜大道在峰头。qǐ wèi míng zhū yóu hǎi shàng,zhōng yí dà dào zài fēng tóu。
旌弓行见招金马,星斗频看照玉楼。jīng gōng xíng jiàn zhāo jīn mǎ,xīng dòu pín kàn zhào yù lóu。
我挹粤云思共语,彩笺何处寄风流。wǒ yì yuè yún sī gòng yǔ,cǎi jiān hé chù jì fēng liú。

送潘星北参戎之高凉因怀高文斗喻耕三

释今无

世雄廉正擢应频,三十登坛识冠军。shì xióng lián zhèng zhuó yīng pín,sān shí dēng tán shí guān jūn。
铜柱弯弓无杀气,东瓯横海有功勋。tóng zhù wān gōng wú shā qì,dōng ōu héng hǎi yǒu gōng xūn。
心存仁术悬神剑,道慕金仙爱白云。xīn cún rén shù xuán shén jiàn,dào mù jīn xiān ài bái yún。
杯酒玉堂多友兴,磬声忆我独离群。bēi jiǔ yù táng duō yǒu xīng,qìng shēng yì wǒ dú lí qún。

寿徐允吉

释今无

种莲先许入高岑,天上麒麟复见今。zhǒng lián xiān xǔ rù gāo cén,tiān shàng qí lín fù jiàn jīn。
起草参军多茂句,谈经仆射有清音。qǐ cǎo cān jūn duō mào jù,tán jīng pū shè yǒu qīng yīn。
玉堂未散云成色,宝地长看月满林。yù táng wèi sàn yún chéng sè,bǎo dì zhǎng kàn yuè mǎn lín。
况是金吾霜鬓好,称觞真慰百年心。kuàng shì jīn wú shuāng bìn hǎo,chēng shāng zhēn wèi bǎi nián xīn。

乙巳三月石弟病愈入栖贤诗再送之

释今无

又买江头上水船,春风逐日岸花鲜。yòu mǎi jiāng tóu shàng shuǐ chuán,chūn fēng zhú rì àn huā xiān。
才抛药碗身夸健,为爱名山力便全。cái pāo yào wǎn shēn kuā jiàn,wèi ài míng shān lì biàn quán。
荒草久嗟迷古砌,镰刀新刃让先鞭。huāng cǎo jiǔ jiē mí gǔ qì,lián dāo xīn rèn ràng xiān biān。
岭南首刹成何用,岂及山中橹断泉。lǐng nán shǒu shā chéng hé yòng,qǐ jí shān zhōng lǔ duàn quán。

戏成寄记汝

释今无

玉兰花落满溪桥,已住高峰见雪消。yù lán huā luò mǎn xī qiáo,yǐ zhù gāo fēng jiàn xuě xiāo。
破院自忙供补葺,好诗未暇静歌谣。pò yuàn zì máng gōng bǔ qì,hǎo shī wèi xiá jìng gē yáo。
田因入夏烧灰种,人为思乡说理调。tián yīn rù xià shāo huī zhǒng,rén wèi sī xiāng shuō lǐ diào。
莫上芙蓉峰上望,岭南端的是迢迢。mò shàng fú róng fēng shàng wàng,lǐng nán duān de shì tiáo tiáo。

宿半息轩酬半息主人

释今无

绳床携得挂高斋,却喜幽情对妙才。shéng chuáng xié dé guà gāo zhāi,què xǐ yōu qíng duì miào cái。
水石忽疑城内有,笑谈如入镜中来。shuǐ shí hū yí chéng nèi yǒu,xiào tán rú rù jìng zhōng lái。
风侵碧树枝频出,雨暗银缸影或开。fēng qīn bì shù zhī pín chū,yǔ àn yín gāng yǐng huò kāi。
才一渡江心便忆,如波千顷正徘徊。cái yī dù jiāng xīn biàn yì,rú bō qiān qǐng zhèng pái huái。

寄寿罗母

释今无

横斜星斗灿长天,仿佛瑶池宴列仙。héng xié xīng dòu càn zhǎng tiān,fǎng fú yáo chí yàn liè xiān。
汉苑鸾曾邀紫辇,罗家鹤又降青田。hàn yuàn luán céng yāo zǐ niǎn,luó jiā hè yòu jiàng qīng tián。
催觞频奏军中乐,舞彩还连海上船。cuī shāng pín zòu jūn zhōng lè,wǔ cǎi hái lián hǎi shàng chuán。
碧玉花开香未散,月光如昼日如年。bì yù huā kāi xiāng wèi sàn,yuè guāng rú zhòu rì rú nián。

寿杨太守肃如

释今无

应身大士福人间,建隼专城布政闲。yīng shēn dà shì fú rén jiān,jiàn sǔn zhuān chéng bù zhèng xián。
芳誉独多蘅杜气,清操还过雪霜颜。fāng yù dú duō héng dù qì,qīng cāo hái guò xuě shuāng yán。
已看瑞色临铜柱,会见祥云捧玉班。yǐ kàn ruì sè lín tóng zhù,huì jiàn xiáng yún pěng yù bān。
文藻长河吾欲赠,不胜幽思对南山。wén zǎo zhǎng hé wú yù zèng,bù shèng yōu sī duì nán shān。

送管使君钟石赴任泷水

释今无

崇兰喜见别嫌频,洒落仙姿独羡君。chóng lán xǐ jiàn bié xián pín,sǎ luò xiān zī dú xiàn jūn。
万里粤云供薄宦,几年雷泽著清芬。wàn lǐ yuè yún gōng báo huàn,jǐ nián léi zé zhù qīng fēn。
鬓毛易比潘安色,心地还超许掾群。bìn máo yì bǐ pān ān sè,xīn dì hái chāo xǔ yuàn qún。
泷水政成当内召,便从今日卜高旻。lóng shuǐ zhèng chéng dāng nèi zhào,biàn cóng jīn rì bo gāo mín。

寿苏盐宪商卿

释今无

云开五色下霓裳,地近三山载鹤觞。yún kāi wǔ sè xià ní shang,dì jìn sān shān zài hè shāng。
北斗独垂新雨露,眉山重见昔文章。běi dòu dú chuí xīn yǔ lù,méi shān zhòng jiàn xī wén zhāng。
冰壶易贮丹砂气,玉尺应传琥珀香。bīng hú yì zhù dān shā qì,yù chǐ yīng chuán hǔ pò xiāng。
更觉风流忘草野,欲留腰带镇茅堂。gèng jué fēng liú wàng cǎo yě,yù liú yāo dài zhèn máo táng。

沈醝使石友过访

释今无

不曾叩齿接文公,已透清言宝镜中。bù céng kòu chǐ jiē wén gōng,yǐ tòu qīng yán bǎo jìng zhōng。
玉佩久悬台鼎望,金貂偏惬芰荷风。yù pèi jiǔ xuán tái dǐng wàng,jīn diāo piān qiè jì hé fēng。
佛分别业禅尤好,道叹王门瑟未工。fú fēn bié yè chán yóu hǎo,dào tàn wáng mén sè wèi gōng。
卧理淮南人诵屈,他年宣室古今同。wò lǐ huái nán rén sòng qū,tā nián xuān shì gǔ jīn tóng。