古诗词

世祖光武

郭之奇

文叔当年不款曲,舂陵子弟惊相告。wén shū dāng nián bù kuǎn qū,chōng líng zi dì jīng xiāng gào。
长人百万风飞屋,老吏初瞻司隶属。zhǎng rén bǎi wàn fēng fēi wū,lǎo lì chū zhān sī lì shǔ。
盆子王郎休碌碌,尤来五较徒奔触。pén zi wáng láng xiū lù lù,yóu lái wǔ jiào tú bēn chù。
萧王赤心在人腹,南鄗重光西汉烛。xiāo wáng chì xīn zài rén fù,nán hào zhòng guāng xī hàn zhú。
益州井底蛙眯目,天水丸泥空自促。yì zhōu jǐng dǐ wā mī mù,tiān shuǐ wán ní kōng zì cù。
每一发兵头变绿,平陇何当复望蜀。měi yī fā bīng tóu biàn lǜ,píng lǒng hé dāng fù wàng shǔ。
陇蜀既平罢高纛,能弱能柔莫予毒。lǒng shǔ jì píng bà gāo dào,néng ruò néng róu mò yǔ dú。
五原款塞称日逐,西域烟销门闭玉。wǔ yuán kuǎn sāi chēng rì zhú,xī yù yān xiāo mén bì yù。
虚劳彼翁据鞍瞩,漫许故人卧加足。xū láo bǐ wēng jù ān zhǔ,màn xǔ gù rén wò jiā zú。
二百东京千载鹄,白璧微瑕未免俗。èr bǎi dōng jīng qiān zài gǔ,bái bì wēi xiá wèi miǎn sú。
颇疑绛衣需赤伏,谶纬从兹作圣箓。pǒ yí jiàng yī xū chì fú,chèn wěi cóng zī zuò shèng lù。
醴泉甘露难更仆,七十二代终编录。lǐ quán gān lù nán gèng pū,qī shí èr dài zhōng biān lù。

郭之奇

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。 郭之奇的作品>>

猜您喜欢

舟发雩都苦雨随缘成八首

郭之奇

已恨愁来春欲痴,那堪思去雨犹疲。yǐ hèn chóu lái chūn yù chī,nà kān sī qù yǔ yóu pí。
可怜百日思愁绪,迸与今宵春雨知。kě lián bǎi rì sī chóu xù,bèng yǔ jīn xiāo chūn yǔ zhī。

小卧口占二首

郭之奇

久客何思空默默,斗舟伸足便蘧蘧。jiǔ kè hé sī kōng mò mò,dòu zhōu shēn zú biàn qú qú。
篙声落石午魂乱,竹影穿窗暮眠疏。gāo shēng luò shí wǔ hún luàn,zhú yǐng chuān chuāng mù mián shū。

小卧口占二首

郭之奇

已拚三旬从在水,偶随此刻卧行天。yǐ pàn sān xún cóng zài shuǐ,ǒu suí cǐ kè wò xíng tiān。
浮空一片孤云往,薄暮归山对我眠。fú kōng yī piàn gū yún wǎng,báo mù guī shān duì wǒ mián。

走笔向宋尔孚乞绛桃

郭之奇

耽花成癖况当春,频向东风觅故人。dān huā chéng pǐ kuàng dāng chūn,pín xiàng dōng fēng mì gù rén。
闻说绛桃三月放,芳园可许一枝新。wén shuō jiàng táo sān yuè fàng,fāng yuán kě xǔ yī zhī xīn。

短叶乞花不能尽意昨者一枝新之句主人以为求插净瓶乃余所求者本也

郭之奇

谁使陵溪别有春,桃津多事向渔人。shuí shǐ líng xī bié yǒu chūn,táo jīn duō shì xiàng yú rén。
当年若解贻仙种,不遣花飞出世新。dāng nián ruò jiě yí xiān zhǒng,bù qiǎn huā fēi chū shì xīn。

更乞百叶一种

郭之奇

珍重当年禁苑春,助娇消恨旧何人。zhēn zhòng dāng nián jìn yuàn chūn,zhù jiāo xiāo hèn jiù hé rén。
风流争似潘郎得,付与河阳满县新。fēng liú zhēng shì pān láng dé,fù yǔ hé yáng mǎn xiàn xīn。

乞绛桃而得碧桃因向主人称谢

郭之奇

露种原从天上春,云根移自日边人。lù zhǒng yuán cóng tiān shàng chūn,yún gēn yí zì rì biān rén。
一枝清韵堪盈掬,不数妖红万朵新。yī zhī qīng yùn kān yíng jū,bù shù yāo hóng wàn duǒ xīn。

乞绛不与而与碧兼为花神解嘲

郭之奇

金谷丛中万种春,淡妆羞见艳妆人。jīn gǔ cóng zhōng wàn zhǒng chūn,dàn zhuāng xiū jiàn yàn zhuāng rén。
自知颜色承恩少,飞入茅庭逞素新。zì zhī yán sè chéng ēn shǎo,fēi rù máo tíng chěng sù xīn。

尔孚复以诗乞余长春花新本数株此花种固来自尔孚也

郭之奇

娇丛离陆不胜春,春盛还归春主人。jiāo cóng lí lù bù shèng chūn,chūn shèng hái guī chūn zhǔ rén。
若使花情犹识旧,此朝投报莫疑新。ruò shǐ huā qíng yóu shí jiù,cǐ cháo tóu bào mò yí xīn。

林九娘墓三首

郭之奇

比年贼寇乱村烟,嬴得偷生问节全。bǐ nián zéi kòu luàn cūn yān,yíng dé tōu shēng wèn jié quán。
里妇惊传刀下语,狂奴许杀未容怜。lǐ fù jīng chuán dāo xià yǔ,kuáng nú xǔ shā wèi róng lián。

林九娘墓三首

郭之奇

一抔香落陌头馨,三协春风宿草经。yī póu xiāng luò mò tóu xīn,sān xié chūn fēng sù cǎo jīng。
贞冢无心催恨色,年来空作断肠青。zhēn zhǒng wú xīn cuī hèn sè,nián lái kōng zuò duàn cháng qīng。

林九娘墓三首

郭之奇

古来烈女死犹生,不爱身前重后名。gǔ lái liè nǚ sǐ yóu shēng,bù ài shēn qián zhòng hòu míng。
纵使贞魂甘寂寂,谁能凄断付孤茔。zòng shǐ zhēn hún gān jì jì,shuí néng qī duàn fù gū yíng。

速杨承之诸子过坐

郭之奇

连宵苦雨住柴扉,湿尽苍苔屐齿稀。lián xiāo kǔ yǔ zhù chái fēi,shī jǐn cāng tái jī chǐ xī。
白眼科头容觅伴,阮家粗饭莫相违。bái yǎn kē tóu róng mì bàn,ruǎn jiā cū fàn mò xiāng wéi。

向王子龙乞盆兰

郭之奇

九畹丛中百种芳,较书台下日相望。jiǔ wǎn cóng zhōng bǎi zhǒng fāng,jiào shū tái xià rì xiāng wàng。
庭兰索伍情多迫,莫使琴歌对草伤。tíng lán suǒ wǔ qíng duō pò,mò shǐ qín gē duì cǎo shāng。

三月三十夜与承之偕二兄小酌计春已去十有三日议各取平上去入之十三韵为五绝以纪事上平十三

郭之奇

六载风光不系跟,逢春能几见家园。liù zài fēng guāng bù xì gēn,féng chūn néng jǐ jiàn jiā yuán。
相怜何事轻相失,花木凄然亦与喧。xiāng lián hé shì qīng xiāng shī,huā mù qī rán yì yǔ xuān。