古诗词

世祖光武

郭之奇

文叔当年不款曲,舂陵子弟惊相告。wén shū dāng nián bù kuǎn qū,chōng líng zi dì jīng xiāng gào。
长人百万风飞屋,老吏初瞻司隶属。zhǎng rén bǎi wàn fēng fēi wū,lǎo lì chū zhān sī lì shǔ。
盆子王郎休碌碌,尤来五较徒奔触。pén zi wáng láng xiū lù lù,yóu lái wǔ jiào tú bēn chù。
萧王赤心在人腹,南鄗重光西汉烛。xiāo wáng chì xīn zài rén fù,nán hào zhòng guāng xī hàn zhú。
益州井底蛙眯目,天水丸泥空自促。yì zhōu jǐng dǐ wā mī mù,tiān shuǐ wán ní kōng zì cù。
每一发兵头变绿,平陇何当复望蜀。měi yī fā bīng tóu biàn lǜ,píng lǒng hé dāng fù wàng shǔ。
陇蜀既平罢高纛,能弱能柔莫予毒。lǒng shǔ jì píng bà gāo dào,néng ruò néng róu mò yǔ dú。
五原款塞称日逐,西域烟销门闭玉。wǔ yuán kuǎn sāi chēng rì zhú,xī yù yān xiāo mén bì yù。
虚劳彼翁据鞍瞩,漫许故人卧加足。xū láo bǐ wēng jù ān zhǔ,màn xǔ gù rén wò jiā zú。
二百东京千载鹄,白璧微瑕未免俗。èr bǎi dōng jīng qiān zài gǔ,bái bì wēi xiá wèi miǎn sú。
颇疑绛衣需赤伏,谶纬从兹作圣箓。pǒ yí jiàng yī xū chì fú,chèn wěi cóng zī zuò shèng lù。
醴泉甘露难更仆,七十二代终编录。lǐ quán gān lù nán gèng pū,qī shí èr dài zhōng biān lù。

郭之奇

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。 郭之奇的作品>>

猜您喜欢

花枝归客园花似笑似怜又似有所思诗以解之

郭之奇

倾盖持携却甚真,莫嫌多事转相嗔。qīng gài chí xié què shén zhēn,mò xián duō shì zhuǎn xiāng chēn。
纵留此地应谁主,五夜微芳独懊春。zòng liú cǐ dì yīng shuí zhǔ,wǔ yè wēi fāng dú ào chūn。

花枝归客园花似笑似怜又似有所思诗以解之

郭之奇

自在诸花莫太狂,无情风雨绝须妨。zì zài zhū huā mò tài kuáng,wú qíng fēng yǔ jué xū fáng。
春方泛爱难孤倚,客有馀心欲细商。chūn fāng fàn ài nán gū yǐ,kè yǒu yú xīn yù xì shāng。

孟冬之望乘月溯流至广陵

郭之奇

何处澄波泻客愁,射陂流水趁邗沟。hé chù chéng bō xiè kè chóu,shè bēi liú shuǐ chèn hán gōu。
天连牛斗同分野,地转东南共一州。tiān lián niú dòu tóng fēn yě,dì zhuǎn dōng nán gòng yī zhōu。

泊广陵偶成

郭之奇

隋堤柳岸旧飞花,零落霜风莫怨嗟。suí dī liǔ àn jiù fēi huā,líng luò shuāng fēng mò yuàn jiē。
二十四桥寒月夜,清辉犹映玉钩斜。èr shí sì qiáo hán yuè yè,qīng huī yóu yìng yù gōu xié。

泊广陵偶成

郭之奇

西亭竹影未堪邻,东阁梅花兴转新。xī tíng zhú yǐng wèi kān lín,dōng gé méi huā xīng zhuǎn xīn。
若道琼台天下少,迷楼千载尚飞尘。ruò dào qióng tái tiān xià shǎo,mí lóu qiān zài shàng fēi chén。

泊广陵偶成

郭之奇

山堂云阁传欧吕,载月题星两得名。shān táng yún gé chuán ōu lǚ,zài yuè tí xīng liǎng dé míng。
但使今人能古事,龙冈风景自盈盈。dàn shǐ jīn rén néng gǔ shì,lóng gāng fēng jǐng zì yíng yíng。

楼上

郭之奇

一抹轻云护晓吹,盈盈楼上对花时。yī mǒ qīng yún hù xiǎo chuī,yíng yíng lóu shàng duì huā shí。
春风若解吹红片,愿作东墙第一枝。chūn fēng ruò jiě chuī hóng piàn,yuàn zuò dōng qiáng dì yī zhī。

花前

郭之奇

乱入花前共一枝,平分柳色较双眉。luàn rù huā qián gòng yī zhī,píng fēn liǔ sè jiào shuāng méi。
春风不耐罗衣薄,缓步归来听晓鹂。chūn fēng bù nài luó yī báo,huǎn bù guī lái tīng xiǎo lí。

玉山道中三绝

郭之奇

忆昔行云云有神,今逢山玉玉如人。yì xī xíng yún yún yǒu shén,jīn féng shān yù yù rú rén。
当年入梦原非梦,今日疑真亦未真。dāng nián rù mèng yuán fēi mèng,jīn rì yí zhēn yì wèi zhēn。

玉山道中三绝

郭之奇

试将玉貌与花评,赢得芳华近远生。shì jiāng yù mào yǔ huā píng,yíng dé fāng huá jìn yuǎn shēng。
裙妒榴红真妒杀,脸分芙艳实分明。qún dù liú hóng zhēn dù shā,liǎn fēn fú yàn shí fēn míng。

玉山道中三绝

郭之奇

此中真意向谁传,未必芳心许世怜。cǐ zhōng zhēn yì xiàng shuí chuán,wèi bì fāng xīn xǔ shì lián。
安得丹青留窈谷,漫将绿绮动幽泉。ān dé dān qīng liú yǎo gǔ,màn jiāng lǜ qǐ dòng yōu quán。

羊城秋怀十绝客居嗤任达之幼舆何必乃尔拟闲情于靖节始可言诗

郭之奇

独守长秋六尺床,昏昏非醉亦非狂。dú shǒu zhǎng qiū liù chǐ chuáng,hūn hūn fēi zuì yì fēi kuáng。
客居误傍霜红树,每夜秋声点客肠。kè jū wù bàng shuāng hóng shù,měi yè qiū shēng diǎn kè cháng。

羊城秋怀十绝客居嗤任达之幼舆何必乃尔拟闲情于靖节始可言诗

郭之奇

生平未解市婆娑,种种痴愁自恨多。shēng píng wèi jiě shì pó suō,zhǒng zhǒng chī chóu zì hèn duō。
简点侬身底事可,问卿何故不飞梭。jiǎn diǎn nóng shēn dǐ shì kě,wèn qīng hé gù bù fēi suō。

羊城秋怀十绝客居嗤任达之幼舆何必乃尔拟闲情于靖节始可言诗

郭之奇

错认秋光忽似春,相逢疑假梦疑真。cuò rèn qiū guāng hū shì chūn,xiāng féng yí jiǎ mèng yí zhēn。
暗中添得如云侣,翻恨缘深误作邻。àn zhōng tiān dé rú yún lǚ,fān hèn yuán shēn wù zuò lín。

羊城秋怀十绝客居嗤任达之幼舆何必乃尔拟闲情于靖节始可言诗

郭之奇

清朝汲井灌芙蓉,谁捣玄霜擘面逢。qīng cháo jí jǐng guàn fú róng,shuí dǎo xuán shuāng bāi miàn féng。
不管羁人消渴甚,尽倾玉露洗朝容。bù guǎn jī rén xiāo kě shén,jǐn qīng yù lù xǐ cháo róng。