古诗词

一丛花·邻西一废园新种梅数十株,连日六禾来讯,余未有以应也。偶出见花,喜报六禾

陈洵

此花除我更无邻。cǐ huā chú wǒ gèng wú lín。
犹是隔年春。yóu shì gé nián chūn。
窥墙便欲深心许,岁华静、蜂蝶逡巡。kuī qiáng biàn yù shēn xīn xǔ,suì huá jìng fēng dié qūn xún。
香讯懒对,闲门早闭,各自过黄昏。xiāng xùn lǎn duì,xián mén zǎo bì,gè zì guò huáng hūn。
何郎词笔久销魂。hé láng cí bǐ jiǔ xiāo hún。
垂老尚情亲。chuí lǎo shàng qíng qīn。
小楼绣被熏香罢,又还念、空谷佳人。xiǎo lóu xiù bèi xūn xiāng bà,yòu hái niàn kōng gǔ jiā rén。
输与夜来,一方明月,流水二三分。shū yǔ yè lái,yī fāng míng yuè,liú shuǐ èr sān fēn。

陈洵

陈洵,字述叔,别号海绡,是广东江门市潮连芝山人(前属新会县潮连乡),生于清朝同治十年(1871年) 。少有才思,聪慧非凡,尤好填词。光绪间曾补南海县学生员。后客游江西十余年,风尘仆仆,蹇滞殊甚。返回广州之后为童子师,设馆于广州西关,以舌耕糊口,生活穷窘。辛亥(1911年)革命后,受到新潮流的影响,思想有所变化,是年在广州加入南国诗社。晚岁教授广州中山大学。 陈洵的作品>>

猜您喜欢

玉烛新元夜歌席赋,并寄六禾

陈洵

花光浮玉夜。huā guāng fú yù yè。
是第一圆蟾,好春亭榭。shì dì yī yuán chán,hǎo chūn tíng xiè。
细簧劝客,雏莺啭、座密衣云飘麝。xì huáng quàn kè,chú yīng zhuàn zuò mì yī yún piāo shè。
今情古思,只赚得词人游写。jīn qíng gǔ sī,zhǐ zhuàn dé cí rén yóu xiě。
时笑语、惟有渠侬,风流未曾衰谢。shí xiào yǔ wéi yǒu qú nóng,fēng liú wèi céng shuāi xiè。
闻歌易感深情,但放意尊前,尽欢聊且。wén gē yì gǎn shēn qíng,dàn fàng yì zūn qián,jǐn huān liáo qiě。
闹蛾又罢。nào é yòu bà。
都删了、旧日武林闲话。dōu shān le jiù rì wǔ lín xián huà。
寒消暖乍。hán xiāo nuǎn zhà。
早泪蜡、红冰盈把。zǎo lèi là hóng bīng yíng bǎ。
人去远、空想佳期,罗衾梦罅。rén qù yuǎn kōng xiǎng jiā qī,luó qīn mèng xià。

高阳台·浮东郊废园池荷

陈洵

耕壁平烟,遗簪断浦,何年占此幽深。gēng bì píng yān,yí zān duàn pǔ,hé nián zhàn cǐ yōu shēn。
鱼鸟亲人,扁舟一往难寻。yú niǎo qīn rén,biǎn zhōu yī wǎng nán xún。
红衣画里烟波隐,甚灌园、心事如今。hóng yī huà lǐ yān bō yǐn,shén guàn yuán xīn shì rú jīn。
最无聊、游子年年,凄动骚吟。zuì wú liáo yóu zi nián nián,qī dòng sāo yín。
风裳水佩知无数,问江湖满眼,何似山林。fēng shang shuǐ pèi zhī wú shù,wèn jiāng hú mǎn yǎn,hé shì shān lín。
故国天涯,相携却怕登临。gù guó tiān yá,xiāng xié què pà dēng lín。
斜阳正在花开处,镇销凝、淡粉黄金。xié yáng zhèng zài huā kāi chù,zhèn xiāo níng dàn fěn huáng jīn。
惹闲愁、春去方生,秋到争任。rě xián chóu chūn qù fāng shēng,qiū dào zhēng rèn。

花犯·苔痕

陈洵

古墙阴,添花绚彩,茸茸闹春绣。gǔ qiáng yīn,tiān huā xuàn cǎi,rōng rōng nào chūn xiù。
雨声归后。yǔ shēng guī hòu。
疑瞰户梅鬟,钿翠光溜。yí kàn hù méi huán,diàn cuì guāng liū。
去来燕子还知否。qù lái yàn zi hái zhī fǒu。
巢泥寻故有。cháo ní xún gù yǒu。
又几日、绿尘蛛闹,双鸳从去久。yòu jǐ rì lǜ chén zhū nào,shuāng yuān cóng qù jiǔ。
潇湘岸边扫愁多,琅干上、点泪斑斑文秀。xiāo xiāng àn biān sǎo chóu duō,láng gàn shàng diǎn lèi bān bān wén xiù。
凭认取,冰霜凝,黛痕依旧。píng rèn qǔ,bīng shuāng níng,dài hén yī jiù。
人间事、自今自古,幽恨对、闲庭关半亩。rén jiān shì zì jīn zì gǔ,yōu hèn duì xián tíng guān bàn mǔ。
便谢了、席门车辙,斜阳明巷口。biàn xiè le xí mén chē zhé,xié yáng míng xiàng kǒu。

关河令

陈洵

疏花和人坐到暝。shū huā hé rén zuò dào míng。
印一分苔冷。yìn yī fēn tái lěng。
户淡无声,行云消倩影。hù dàn wú shēng,xíng yún xiāo qiàn yǐng。
茶烟供睡目静。chá yān gōng shuì mù jìng。
但烧叶、霜红交映。dàn shāo yè shuāng hóng jiāo yìng。
怎忍孤醒。zěn rěn gū xǐng。
沉沉更漏永。chén chén gèng lòu yǒng。

临江仙·与子端过旗亭,寄六禾江上

陈洵

一自彩云归去后,碧城相望销凝。yī zì cǎi yún guī qù hòu,bì chéng xiāng wàng xiāo níng。
冷烟寒食小旗亭。lěng yān hán shí xiǎo qí tíng。
良辰美景,依约有平生。liáng chén měi jǐng,yī yuē yǒu píng shēng。
正是风花如梦里,王郎绝句知名。zhèng shì fēng huā rú mèng lǐ,wáng láng jué jù zhī míng。
双鬟未必眼常青。shuāng huán wèi bì yǎn cháng qīng。
且休怀旧,怀旧不胜情。qiě xiū huái jiù,huái jiù bù shèng qíng。

倒犯溪上人家偶题

陈洵

绣管、共香红暗凋,瘗花慵草。xiù guǎn gòng xiāng hóng àn diāo,yì huā yōng cǎo。
游丝自袅。yóu sī zì niǎo。
东风渐、意都阑了。dōng fēng jiàn yì dōu lán le。
无聊甚、向桃李新栽、成蹊道。wú liáo shén xiàng táo lǐ xīn zāi chéng qī dào。
看画里人家,一曲清江抱。kàn huà lǐ rén jiā,yī qū qīng jiāng bào。
似仙源,世间少。shì xiān yuán,shì jiān shǎo。
金粉词场,赚尽才人,旗亭今更杳。jīn fěn cí chǎng,zhuàn jǐn cái rén,qí tíng jīn gèng yǎo。
梦水正暮色,蘸柔绿,初眉小。mèng shuǐ zhèng mù sè,zhàn róu lǜ,chū méi xiǎo。
送过客、溪山好。sòng guò kè xī shān hǎo。
载笙歌,如天飞远棹。zài shēng gē,rú tiān fēi yuǎn zhào。
漫静日闲门,不管流红到。màn jìng rì xián mén,bù guǎn liú hóng dào。
浣纱贫里老。huàn shā pín lǐ lǎo。

梦江南拟牛峤

陈洵

红绣被,叠起恨重重。hóng xiù bèi,dié qǐ hèn zhòng zhòng。
枕畔放伊闲伴我,半床凉月半床风。zhěn pàn fàng yī xián bàn wǒ,bàn chuáng liáng yuè bàn chuáng fēng。
无处觅郎踪。wú chù mì láng zōng。

相见欢

陈洵

风声昨夜潮头。fēng shēng zuó yè cháo tóu。
钓筒收。diào tǒng shōu。
谁唤彩云明月下莲舟。shuí huàn cǎi yún míng yuè xià lián zhōu。
笙歌送。shēng gē sòng。
都如梦。dōu rú mèng。
几曾留。jǐ céng liú。
唯有一川鱼鸟替人愁。wéi yǒu yī chuān yú niǎo tì rén chóu。

西溪子

陈洵

有客江南归也。yǒu kè jiāng nán guī yě。
梨雨一襟沾洒。lí yǔ yī jīn zhān sǎ。
惜春宵,弦不语。xī chūn xiāo,xián bù yǔ。
人何处。rén hé chù。
蜡泪啼红天曙。là lèi tí hóng tiān shǔ。
依旧锁妆楼。yī jiù suǒ zhuāng lóu。
碧云愁。bì yún chóu。

南歌子·七夕雨坐,忆四年前旧游

陈洵

宝扇唐宫袖,檀床汉殿箫。bǎo shàn táng gōng xiù,tán chuáng hàn diàn xiāo。
星河隐隐夜迢迢。xīng hé yǐn yǐn yè tiáo tiáo。
缥缈谢家廊庑五云高。piāo miǎo xiè jiā láng wǔ wǔ yún gāo。
碧海回尘旋,黄垆梦雨飘。bì hǎi huí chén xuán,huáng lú mèng yǔ piāo。
烛心齐赴冷中消。zhú xīn qí fù lěng zhōng xiāo。
纵使有花有月总无聊。zòng shǐ yǒu huā yǒu yuè zǒng wú liáo。

醉太平

陈洵

珊瑚挂瓢。shān hú guà piáo。
黄金担樵。huáng jīn dān qiáo。
一枝一叶魂销。yī zhī yī yè hún xiāo。
倩山妻绣描。qiàn shān qī xiù miáo。
霜浓艳潮。shuāng nóng yàn cháo。
露晞艳焦。lù xī yàn jiāo。
商声飒飒萧萧。shāng shēng sà sà xiāo xiāo。
恨宫声未调。hèn gōng shēng wèi diào。

齐天乐·树园、橘公乘月来过,东坡泛舟赤壁之夕也。客去为词

陈洵

盟鸥不管今何夜,鹤声露华偏警。méng ōu bù guǎn jīn hé yè,hè shēng lù huá piān jǐng。
去烛听秋,钩帘坠叶,清绝吾庐人境。qù zhú tīng qiū,gōu lián zhuì yè,qīng jué wú lú rén jìng。
孤光照岭。gū guāng zhào lǐng。
看如此江山,也堪乘兴。kàn rú cǐ jiāng shān,yě kān chéng xīng。
柳下扁舟,故开图画放吟咏。liǔ xià biǎn zhōu,gù kāi tú huà fàng yín yǒng。
迎风一笑动竹,素心晨夕数,凉味同永。yíng fēng yī xiào dòng zhú,sù xīn chén xī shù,liáng wèi tóng yǒng。
镜底无尘,尊前有客,今古茫茫谁证。jìng dǐ wú chén,zūn qián yǒu kè,jīn gǔ máng máng shuí zhèng。
沧桑变景。cāng sāng biàn jǐng。
算佳日春秋,只传名胜。suàn jiā rì chūn qiū,zhǐ chuán míng shèng。
漫想髯仙,洞箫云外冷。màn xiǎng rán xiān,dòng xiāo yún wài lěng。

三字令·和欧阳舍人韵

陈洵

风色懒,柿黄迟。fēng sè lǎn,shì huáng chí。
桂花时。guì huā shí。
流水歇,暮烟垂。liú shuǐ xiē,mù yān chuí。
玉箫声,银烛泪,始应知。yù xiāo shēng,yín zhú lèi,shǐ yīng zhī。
吹蝶去,带鸿归。chuī dié qù,dài hóng guī。
甚心期。shén xīn qī。
弓屧冷,画廊欹。gōng xiè lěng,huà láng yī。
扫苔香,空竹粉,没寻思。sǎo tái xiāng,kōng zhú fěn,méi xún sī。

风流子·同六禾北郭探梅,漫书所见

陈洵

携手竹篱茅舍。xié shǒu zhú lí máo shě。
蓦地玉梅妆榭。mò dì yù méi zhuāng xiè。
矜素靥,酌流霞,一笑好春无价。jīn sù yè,zhuó liú xiá,yī xiào hǎo chūn wú jià。
嘶马。sī mǎ。
归也。guī yě。
惊了画罗裙衩。jīng le huà luó qún chǎ。

鹧鸪天

陈洵

婪尾光阴欲雨时。lán wěi guāng yīn yù yǔ shí。
飞烟无赖柳丝丝。fēi yān wú lài liǔ sī sī。
潮来潮去谁能恨,花谢花开人未归。cháo lái cháo qù shuí néng hèn,huā xiè huā kāi rén wèi guī。
村店冷,胜游非。cūn diàn lěng,shèng yóu fēi。
春来何处更堪题。chūn lái hé chù gèng kān tí。
愁中白发如芳草,梦里东风落酒旗。chóu zhōng bái fā rú fāng cǎo,mèng lǐ dōng fēng luò jiǔ qí。