古诗词

传言玉女·闻雪娘将忏绮,词以坚之。亦好闻隐遁之意也

陈洵

蝶粉融酥,残梦早莺金谷。dié fěn róng sū,cán mèng zǎo yīng jīn gǔ。
钿箫犹恋,奈东风暗促。diàn xiāo yóu liàn,nài dōng fēng àn cù。
梨苑闭雨,潋滟春情盈掬。lí yuàn bì yǔ,liàn yàn chūn qíng yíng jū。
黄昏应是,怨红愁绿。huáng hūn yīng shì,yuàn hóng chóu lǜ。
一笑香兰,趁无人、计念熟。yī xiào xiāng lán,chèn wú rén jì niàn shú。
凤箱重绮,理幽单半幅。fèng xiāng zhòng qǐ,lǐ yōu dān bàn fú。
泉华自浇,翠冷一簪寒玉。quán huá zì jiāo,cuì lěng yī zān hán yù。
心灰长付,玳筵银烛。xīn huī zhǎng fù,dài yán yín zhú。

陈洵

陈洵,字述叔,别号海绡,是广东江门市潮连芝山人(前属新会县潮连乡),生于清朝同治十年(1871年) 。少有才思,聪慧非凡,尤好填词。光绪间曾补南海县学生员。后客游江西十余年,风尘仆仆,蹇滞殊甚。返回广州之后为童子师,设馆于广州西关,以舌耕糊口,生活穷窘。辛亥(1911年)革命后,受到新潮流的影响,思想有所变化,是年在广州加入南国诗社。晚岁教授广州中山大学。 陈洵的作品>>

猜您喜欢

蕙兰芳引题谭瑑青聊园填词图

陈洵

栖苦梦华,楚香浣、去尘无迹。qī kǔ mèng huá,chǔ xiāng huàn qù chén wú jì。
对雪户灯窗,清映素怀向夕。duì xuě hù dēng chuāng,qīng yìng sù huái xiàng xī。
玉梅数点,漫唤起、花间吟笛。yù méi shù diǎn,màn huàn qǐ huā jiān yín dí。
想旧时月在,到此依稀能忆。xiǎng jiù shí yuè zài,dào cǐ yī xī néng yì。
绣笔闲来,花虫欲语,永夜愁寂。xiù bǐ xián lái,huā chóng yù yǔ,yǒng yè chóu jì。
更风景山河,经眼尽堪泪滴。gèng fēng jǐng shān hé,jīng yǎn jǐn kān lèi dī。
白头吟望,渺然京国,年少时、相念几多怜惜。bái tóu yín wàng,miǎo rán jīng guó,nián shǎo shí xiāng niàn jǐ duō lián xī。

烛影摇红·丁卯正月初三夜,与闺人烧烛候春

陈洵

光悦新眉,冻痕巧印妆梅倩。guāng yuè xīn méi,dòng hén qiǎo yìn zhuāng méi qiàn。
旧寒尊俎尚依然,门掩黄昏院。jiù hán zūn zǔ shàng yī rán,mén yǎn huáng hūn yuàn。
蜜炬围红自暖。mì jù wéi hóng zì nuǎn。
暗尘销、香深醉浅。àn chén xiāo xiāng shēn zuì qiǎn。
年华珍重,问讯花风,今番迟见。nián huá zhēn zhòng,wèn xùn huā fēng,jīn fān chí jiàn。
无限银屏,好春来处都行遍。wú xiàn yín píng,hǎo chūn lái chù dōu xíng biàn。
趁时青韭入冰盘,何似山家便。chèn shí qīng jiǔ rù bīng pán,hé shì shān jiā biàn。
钗胜看人未免。chāi shèng kàn rén wèi miǎn。
海天宽、闲心待遣。hǎi tiān kuān xián xīn dài qiǎn。
尊前一笑,有几春人,白头贫贱。zūn qián yī xiào,yǒu jǐ chūn rén,bái tóu pín jiàn。

珍珠帘灯约阻雨

陈洵

东风漂荡灯如水。dōng fēng piāo dàng dēng rú shuǐ。
红楼望、倦枕恹恹慵起。hóng lóu wàng juàn zhěn yān yān yōng qǐ。
衾麝惜余熏,熨旧寒醒未。qīn shè xī yú xūn,yùn jiù hán xǐng wèi。
染柳妆梅箫意懒,奈嫩约、黄昏犹记。rǎn liǔ zhuāng méi xiāo yì lǎn,nài nèn yuē huáng hūn yóu jì。
愁理。chóu lǐ。
问凌波庭户,深深能几。wèn líng bō tíng hù,shēn shēn néng jǐ。
顽老著甚情怀,便良宵花月,多时无味。wán lǎo zhù shén qíng huái,biàn liáng xiāo huā yuè,duō shí wú wèi。
楚梦总关人,教看春何计。chǔ mèng zǒng guān rén,jiào kàn chūn hé jì。
绛蜡流尘轻换尽,况更说、承平歌吹。jiàng là liú chén qīng huàn jǐn,kuàng gèng shuō chéng píng gē chuī。
闲里。xián lǐ。
恁过眼年光,空余清泪。nèn guò yǎn nián guāng,kōng yú qīng lèi。

丹凤吟丁卯寒食,江南人来,凄然望远

陈洵

倦眼东风谁主,故国江南,飞花寒食。juàn yǎn dōng fēng shuí zhǔ,gù guó jiāng nán,fēi huā hán shí。
何人愁苦,千里暮云空碧。hé rén chóu kǔ,qiān lǐ mù yún kōng bì。
当时燕子,可堪重诉,社鼓沉沉,黄昏历历。dāng shí yàn zi,kě kān zhòng sù,shè gǔ chén chén,huáng hūn lì lì。
最是芳情怕遣,梦里残鹃,无语还似相惜。zuì shì fāng qíng pà qiǎn,mèng lǐ cán juān,wú yǔ hái shì xiāng xī。
便有平居旧意,未灰绛蜡犹泪滴。biàn yǒu píng jū jiù yì,wèi huī jiàng là yóu lèi dī。
强饮佳辰酒,奈都来不是,年少踪迹。qiáng yǐn jiā chén jiǔ,nài dōu lái bù shì,nián shǎo zōng jì。
山河多时,忽觉闭关人寂。shān hé duō shí,hū jué bì guān rén jì。
堕履题门,何处访、更同携欢适。duò lǚ tí mén,hé chù fǎng gèng tóng xié huān shì。
那回且住,仍念归未得。nà huí qiě zhù,réng niàn guī wèi dé。

八声甘州·不得彊村先生起居

陈洵

渐流红去远怕看春,江南古离忧。jiàn liú hóng qù yuǎn pà kàn chūn,jiāng nán gǔ lí yōu。
况青芜萧索,瑶华珍重,欲寄无由。kuàng qīng wú xiāo suǒ,yáo huá zhēn zhòng,yù jì wú yóu。
又是清明近也,旧火一时收。yòu shì qīng míng jìn yě,jiù huǒ yī shí shōu。
城角余寒恋,凄恻如秋。chéng jiǎo yú hán liàn,qī cè rú qiū。
准拟随花追步,倩谢堂燕客,密意绸缪。zhǔn nǐ suí huā zhuī bù,qiàn xiè táng yàn kè,mì yì chóu móu。
对东风无语,迷路梦中休。duì dōng fēng wú yǔ,mí lù mèng zhōng xiū。
雨潇潇吴娘歌苦,但市园依旧接枫稠。yǔ xiāo xiāo wú niáng gē kǔ,dàn shì yuán yī jiù jiē fēng chóu。
人间世、此心安处,莫问渔舟。rén jiān shì cǐ xīn ān chù,mò wèn yú zhōu。

风入松·重九

陈洵

人生重九且为欢。rén shēng zhòng jiǔ qiě wèi huān。
除酒欲何言。chú jiǔ yù hé yán。
佳辰惯是闲居觉,悠然想、今古无端。jiā chén guàn shì xián jū jué,yōu rán xiǎng jīn gǔ wú duān。
几处登临多事,吾庐俯仰常宽。jǐ chù dēng lín duō shì,wú lú fǔ yǎng cháng kuān。
菊花全不厌衰颜。jú huā quán bù yàn shuāi yán。
一岁一回看。yī suì yī huí kàn。
白头亲友垂垂尽,尊前问、心素应难。bái tóu qīn yǒu chuí chuí jǐn,zūn qián wèn xīn sù yīng nán。
败壁哀蛩休诉,雁声无限江山。bài bì āi qióng xiū sù,yàn shēng wú xiàn jiāng shān。

碧牡丹

陈洵

断岸分流景。duàn àn fēn liú jǐng。
连阁催新暝。lián gé cuī xīn míng。
一带清溪,未晓游人心性。yī dài qīng xī,wèi xiǎo yóu rén xīn xìng。
趁汐归船,摇语波无定。chèn xī guī chuán,yáo yǔ bō wú dìng。
月华风意谁领。yuè huá fēng yì shuí lǐng。
暮云凝。mù yún níng。
顾望天去迥。gù wàng tiān qù jiǒng。
江花睇蛾曾凭。jiāng huā dì é céng píng。
濯粉池妆,最是晚秋难整。zhuó fěn chí zhuāng,zuì shì wǎn qiū nán zhěng。
甚日归来,愁又歌同病。shén rì guī lái,chóu yòu gē tóng bìng。
离怀长恁凄冷。lí huái zhǎng nèn qī lěng。

水龙吟·丁卯除夕

陈洵

春来准拟开怀,是谁不放残年去。chūn lái zhǔn nǐ kāi huái,shì shuí bù fàng cán nián qù。
寒更灯火,断魂依在,严城戍鼓。hán gèng dēng huǒ,duàn hún yī zài,yán chéng shù gǔ。
天北天南,一声归雁,有人愁苦。tiān běi tiān nán,yī shēng guī yàn,yǒu rén chóu kǔ。
算寻常经过,今年事了,都休向,明朝语。suàn xún cháng jīng guò,jīn nián shì le,dōu xiū xiàng,míng cháo yǔ。
光景花前冉冉。guāng jǐng huā qián rǎn rǎn。
倚东风、从头还数。yǐ dōng fēng cóng tóu hái shù。
因循却怕,登临无地,夕阳如故。yīn xún què pà,dēng lín wú dì,xī yáng rú gù。
烂醉生涯,颓然自卧,懒歌慵舞。làn zuì shēng yá,tuí rán zì wò,lǎn gē yōng wǔ。
待鸣鸡唤起,白头簪胜,尽平生度。dài míng jī huàn qǐ,bái tóu zān shèng,jǐn píng shēng dù。

庆春宫·人日,光孝寺谒虞仲翔先生祠

陈洵

云约颓檐,春生残垒,剩烽雁后方惊。yún yuē tuí yán,chūn shēng cán lěi,shèng fēng yàn hòu fāng jīng。
人日题诗,荒祠怀古,去来不驻游情。rén rì tí shī,huāng cí huái gǔ,qù lái bù zhù yóu qíng。
岁华堪叹,翠禽语、红梅未英。suì huá kān tàn,cuì qín yǔ hóng méi wèi yīng。
芳辰惆怅,犹是花前,莫问飘零。fāng chén chóu chàng,yóu shì huā qián,mò wèn piāo líng。
兹堂在昔陈经。zī táng zài xī chén jīng。
谪宦栖迟,谁分平生。zhé huàn qī chí,shuí fēn píng shēng。
无定风花,有缘香火,为他一晌销凝。wú dìng fēng huā,yǒu yuán xiāng huǒ,wèi tā yī shǎng xiāo níng。
问天何意,世多难、儒冠自轻。wèn tiān hé yì,shì duō nán rú guān zì qīng。
江山如此,依旧吾庐,风雨鸡鸣。jiāng shān rú cǐ,yī jiù wú lú,fēng yǔ jī míng。

三姝媚戊辰闰花朝清明

陈洵

新烟摇梦绮。xīn yān yáo mèng qǐ。
笑今年东风,较多才思。xiào jīn nián dōng fēng,jiào duō cái sī。
载酒园亭,看彩幡依旧,万妆齐倚。zài jiǔ yuán tíng,kàn cǎi fān yī jiù,wàn zhuāng qí yǐ。
信有前期,分付定、蝶媒蜂使。xìn yǒu qián qī,fēn fù dìng dié méi fēng shǐ。
绣幰佳人,闲了秋千,再商春事。xiù xiǎn jiā rén,xián le qiū qiān,zài shāng chūn shì。
百五韶光如水。bǎi wǔ sháo guāng rú shuǐ。
只蜡烛灰枯,尚堆残泪。zhǐ là zhú huī kū,shàng duī cán lèi。
又说良辰,向有花明月,旧家提起。yòu shuō liáng chén,xiàng yǒu huā míng yuè,jiù jiā tí qǐ。
熨日帘栊,消受过、宜蚕天气。yùn rì lián lóng,xiāo shòu guò yí cán tiān qì。
便是寻芳来晚,娇他嫩子。biàn shì xún fāng lái wǎn,jiāo tā nèn zi。

烛影摇红·梅郎南泊,北望凄然,邂逅朋尊,漫吟成调

陈洵

摇梦清尊,酒阑却望长安远。yáo mèng qīng zūn,jiǔ lán què wàng zhǎng ān yuǎn。
年时西笑出门行,日下魂飞乱。nián shí xī xiào chū mén xíng,rì xià hún fēi luàn。
车马亲朋又散。chē mǎ qīn péng yòu sàn。
问平居、沧江岁晚。wèn píng jū cāng jiāng suì wǎn。
霓裳惊破,鼙鼓声中,飘零谁管。ní shang jīng pò,pí gǔ shēng zhōng,piāo líng shuí guǎn。
时节逢君,楚兰别有江南怨。shí jié féng jūn,chǔ lán bié yǒu jiāng nán yuàn。
赋情不比李龟年,曾侍开元宴。fù qíng bù bǐ lǐ guī nián,céng shì kāi yuán yàn。
往事梨园泪断。wǎng shì lí yuán lèi duàn。
暗凄凉、西风故苑。àn qī liáng xī fēng gù yuàn。
良辰美景,天上人间,白头吟倦。liáng chén měi jǐng,tiān shàng rén jiān,bái tóu yín juàn。

望江南听梅郎歌洛川会

陈洵

明珰恨,沾座泪茫茫。míng dāng hèn,zhān zuò lèi máng máng。
不是此声肠欲断,却缘心事寄君王。bù shì cǐ shēng cháng yù duàn,què yuán xīn shì jì jūn wáng。
掩抑故难忘。yǎn yì gù nán wàng。

喜迁莺·立春日,得杨铁夫书,喜闻彊村先生起居,赋此寄怀

陈洵

白头簪胜。bái tóu zān shèng。
尚依约梦华,东风吹醒。shàng yī yuē mèng huá,dōng fēng chuī xǐng。
故国春回,闲门人老,时事几番重省。gù guó chūn huí,xián mén rén lǎo,shí shì jǐ fān zhòng shěng。
把酒可怜东望,到眼都无新咏。bǎ jiǔ kě lián dōng wàng,dào yǎn dōu wú xīn yǒng。
暮云锁,又飞鸿天阔,竹梅深静。mù yún suǒ,yòu fēi hóng tiān kuò,zhú méi shēn jìng。
谁听。shuí tīng。
花信转,消息江南,前度流红冷。huā xìn zhuǎn,xiāo xī jiāng nán,qián dù liú hóng lěng。
终岁怀人,兹辰芳草,一晌旧寒销凝。zhōng suì huái rén,zī chén fāng cǎo,yī shǎng jiù hán xiāo níng。
待得倩莺烦燕,争奈有期无定。dài dé qiàn yīng fán yàn,zhēng nài yǒu qī wú dìng。
愁未免,想芳菲掩抑,沧洲残影。chóu wèi miǎn,xiǎng fāng fēi yǎn yì,cāng zhōu cán yǐng。

减字木兰花·题薛剑公石竹芝兰画册

陈洵

无言有泪。wú yán yǒu lèi。
终古苍梧何限翠。zhōng gǔ cāng wú hé xiàn cuì。
唤起商山。huàn qǐ shāng shān。
心是湘累事较闲。xīn shì xiāng lèi shì jiào xián。
芳馨欲采。fāng xīn yù cǎi。
凄咽海尘零画在。qī yàn hǎi chén líng huà zài。
珍重晴窗。zhēn zhòng qíng chuāng。
不是前朝旧夕阳。bù shì qián cháo jiù xī yáng。

更漏子

陈洵

落花时,风景好。luò huā shí,fēng jǐng hǎo。
惆怅识音人老。chóu chàng shí yīn rén lǎo。
弦欲语,座无言。xián yù yǔ,zuò wú yán。
满堂沉麝烟。mǎn táng chén shè yān。
伤心面。shāng xīn miàn。
归来见。guī lái jiàn。
惟有画梁双燕。wéi yǒu huà liáng shuāng yàn。
将寂寞,慰飘零。jiāng jì mò,wèi piāo líng。
相逢江海情。xiāng féng jiāng hǎi qíng。