古诗词

参知张公睿父观察吴公文仲过访吴公旧宰金华订盟莫逆张公神交十载近始识荆乃并辱提携收之方外高轩枉问宴洽连宵国士之知敬酬此什

胡应麟

绣服绯袍试晚晴,荒途曲巷谢逢迎。xiù fú fēi páo shì wǎn qíng,huāng tú qū xiàng xiè féng yíng。
州民礼数容长揖,地主风骚接大名。zhōu mín lǐ shù róng zhǎng yī,dì zhǔ fēng sāo jiē dà míng。
幄里双虹交映日,舆前千骑并干城。wò lǐ shuāng hóng jiāo yìng rì,yú qián qiān qí bìng gàn chéng。
人伦张仲推忠孝,吏绩吴公擅治平。rén lún zhāng zhòng tuī zhōng xiào,lì jì wú gōng shàn zhì píng。
白雪中原驰锦翰,青霞太末射楸枰。bái xuě zhōng yuán chí jǐn hàn,qīng xiá tài mò shè qiū píng。
三都浩瀚裁新注,七子峥嵘缔旧盟。sān dōu hào hàn cái xīn zhù,qī zi zhēng róng dì jiù méng。
志续齐谐罗艳异,书传博物洞幽明。zhì xù qí xié luó yàn yì,shū chuán bó wù dòng yōu míng。
朱旗暂借台端曳,玉佩行趋阙下鸣。zhū qí zàn jiè tái duān yè,yù pèi xíng qū quē xià míng。
蹑蹻久虚陈榻梦,飞觞何限庾楼情。niè juē jiǔ xū chén tà mèng,fēi shāng hé xiàn yǔ lóu qíng。
茆檐岂为看花入,草径聊同问竹行。máo yán qǐ wèi kàn huā rù,cǎo jìng liáo tóng wèn zhú xíng。
业综缃缣元自得,篇携绮绘定谁评。yè zōng xiāng jiān yuán zì dé,piān xié qǐ huì dìng shuí píng。
从知国士深留盼,愁绝文通赋未成。cóng zhī guó shì shēn liú pàn,chóu jué wén tōng fù wèi chéng。

胡应麟

明金华府兰溪人,字元瑞,号少室山人,更号石羊生。万历间举人,久不第。筑室山中,购书四万余卷,记诵淹博,多所撰著。曾携诗谒王世贞,为世贞激赏。有《少室山房类稿》、《少室山房笔丛》、《诗薮》。 胡应麟的作品>>

猜您喜欢

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

绝壁耸精蓝,孤悬五千丈。jué bì sǒng jīng lán,gū xuán wǔ qiān zhàng。
何代武陵人,移家此峰上。hé dài wǔ líng rén,yí jiā cǐ fēng shàng。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

落月溪水寒,漾舟时未己。luò yuè xī shuǐ hán,yàng zhōu shí wèi jǐ。
西泠何处村,望望茶烟起。xī líng hé chù cūn,wàng wàng chá yān qǐ。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

言寻王子乔,吹笙跨鸾鹤。yán xún wáng zi qiáo,chuī shēng kuà luán hè。
高峰不见人,日暮藤花落。gāo fēng bù jiàn rén,rì mù téng huā luò。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

维舟北岭下,摇荡青芙蓉。wéi zhōu běi lǐng xià,yáo dàng qīng fú róng。
欲向南峰去,夕阳千万重。yù xiàng nán fēng qù,xī yáng qiān wàn zhòng。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

瞥见双白鸥,飞来似相识。piē jiàn shuāng bái ōu,fēi lái shì xiāng shí。
翩翩欲近人,复溅苔花湿。piān piān yù jìn rén,fù jiàn tái huā shī。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

移舟信江风,沿洄不知暮。yí zhōu xìn jiāng fēng,yán huí bù zhī mù。
前村路转遥,系缆桃花渡。qián cūn lù zhuǎn yáo,xì lǎn táo huā dù。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

雨色凝书案,秋阴拂画墙。yǔ sè níng shū àn,qiū yīn fú huà qiáng。
万竿云雾里,知宿几鸾凰。wàn gān yún wù lǐ,zhī sù jǐ luán huáng。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

上枝凝翠柏,下叶染苍苔。shàng zhī níng cuì bǎi,xià yè rǎn cāng tái。
莫使王家见,清吟不肯回。mò shǐ wáng jiā jiàn,qīng yín bù kěn huí。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

昨夜凉风起,笙簧满坐幽。zuó yè liáng fēng qǐ,shēng huáng mǎn zuò yōu。
何当裁万玉,吹尽楚天秋。hé dāng cái wàn yù,chuī jǐn chǔ tiān qiū。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

霜朝庭耸玉,雨夕院敲金。shuāng cháo tíng sǒng yù,yǔ xī yuàn qiāo jīn。
一自淇园后,诗人几废吟。yī zì qí yuán hòu,shī rén jǐ fèi yín。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

栖禽藏密筱,斗雀堕高枝。qī qín cáng mì xiǎo,dòu què duò gāo zhī。
老干空千尺,何人写楚辞。lǎo gàn kōng qiān chǐ,hé rén xiě chǔ cí。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

镂就云门玉,吹成嶰谷音。lòu jiù yún mén yù,chuī chéng xiè gǔ yīn。
昼日过沧海,蛟龙不敢吟。zhòu rì guò cāng hǎi,jiāo lóng bù gǎn yín。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

鸟雀下前除,幽篁百尺馀。niǎo què xià qián chú,yōu huáng bǎi chǐ yú。
昨宵风雨过,寒洒杜陵书。zuó xiāo fēng yǔ guò,hán sǎ dù líng shū。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

野色琴书里,江声枕簟傍。yě sè qín shū lǐ,jiāng shēng zhěn diàn bàng。
恰称幽人卧,湘云昼满床。qià chēng yōu rén wò,xiāng yún zhòu mǎn chuáng。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

参差临渌水,袅娜拂秋霜。cān chà lín lù shuǐ,niǎo nà fú qiū shuāng。
忽记文同画,生绡六尺强。hū jì wén tóng huà,shēng xiāo liù chǐ qiáng。