古诗词

宋榻兰亭赵文敏临本真迹歌

胡应麟

永和九年岁癸丑,典午衣冠尽南走。yǒng hé jiǔ nián suì guǐ chǒu,diǎn wǔ yī guān jǐn nán zǒu。
临池崛起王右军,万古乾坤落书薮。lín chí jué qǐ wáng yòu jūn,wàn gǔ qián kūn luò shū sǒu。
江东胜概标兰亭,轩窗乱叠群山青。jiāng dōng shèng gài biāo lán tíng,xuān chuāng luàn dié qún shān qīng。
流觞曲水修禊事,一樽随意酣沉冥。liú shāng qū shuǐ xiū xì shì,yī zūn suí yì hān chén míng。
道服逍遥坐亭子,认是当年会稽史。dào fú xiāo yáo zuò tíng zi,rèn shì dāng nián huì jī shǐ。
寻山玩水不解愁,屡向人前夸乐死。xún shān wán shuǐ bù jiě chóu,lǚ xiàng rén qián kuā lè sǐ。
含毫是日如有神,飞天历历来仙真。hán háo shì rì rú yǒu shén,fēi tiān lì lì lái xiān zhēn。
峥嵘只字启八法,快剑长戟劘星辰。zhēng róng zhǐ zì qǐ bā fǎ,kuài jiàn zhǎng jǐ mó xīng chén。
诸贤词翰尽压倒,兴公蛇足徒夭矫。zhū xián cí hàn jǐn yā dào,xīng gōng shé zú tú yāo jiǎo。
垂头大令甘罚觥,奕叶琅琊传至宝。chuí tóu dà lìng gān fá gōng,yì yè láng yá chuán zhì bǎo。
云礽智永历辨才,屋梁伏槛丛蒿莱。yún réng zhì yǒng lì biàn cái,wū liáng fú kǎn cóng hāo lái。
文王百计命萧翼,逡巡玉匣沉泉台。wén wáng bǎi jì mìng xiāo yì,qūn xún yù xiá chén quán tái。
馀子纷纷竞摹勒,掌指烟煤半狼藉。yú zi fēn fēn jìng mó lēi,zhǎng zhǐ yān méi bàn láng jí。
率更棐几抚硬黄,来世争传定武石。lǜ gèng fěi jǐ fǔ yìng huáng,lái shì zhēng chuán dìng wǔ shí。
胜朝妙迹仍浮屠,北禅老僧秘若无。shèng cháo miào jì réng fú tú,běi chán lǎo sēng mì ruò wú。
吴兴转乞独孤本,十三跋语题长途。wú xīng zhuǎn qǐ dú gū běn,shí sān bá yǔ tí zhǎng tú。
穷年两腕追步伐,牝牡骊黄较丝发。qióng nián liǎng wàn zhuī bù fá,pìn mǔ lí huáng jiào sī fā。
双雕比翼翔太空,势极扶摇贯阊阖。shuāng diāo bǐ yì xiáng tài kōng,shì jí fú yáo guàn chāng hé。
此?旧榻真宋前,五字未损湍流天。cǐ juàn jiù tà zhēn sòng qián,wǔ zì wèi sǔn tuān liú tiān。
奚潘墨沈俨如漆,澄心素札铺纯绵。xī pān mò shěn yǎn rú qī,chéng xīn sù zhá pù chún mián。
朅来燕市裹敝箧,瞥见寰中眼双热。qiè lái yàn shì guǒ bì qiè,piē jiàn huán zhōng yǎn shuāng rè。
倾囊购得置案头,不减西方贝多叶。qīng náng gòu dé zhì àn tóu,bù jiǎn xī fāng bèi duō yè。
龙盘凤翥何纷披,三百馀字字字飞。lóng pán fèng zhù hé fēn pī,sān bǎi yú zì zì zì fēi。
乾坤万古但一帖,含毫落笔皆天机。qián kūn wàn gǔ dàn yī tiē,hán háo luò bǐ jiē tiān jī。
吴兴临本推冢嫡,中郎虎贲貌如壹。wú xīng lín běn tuī zhǒng dí,zhōng láng hǔ bēn mào rú yī。
谁哉帖尾联王羊,展卷狂呼胜和璧。shuí zāi tiē wěi lián wáng yáng,zhǎn juǎn kuáng hū shèng hé bì。
古今二绝偕遭逢,茅斋气色干长虹。gǔ jīn èr jué xié zāo féng,máo zhāi qì sè gàn zhǎng hóng。
将无一夕雷电入,六丁下索还鸿蒙。jiāng wú yī xī léi diàn rù,liù dīng xià suǒ hái hóng méng。
沉吟却忆永和世,举代清谈误真际。chén yín què yì yǒng hé shì,jǔ dài qīng tán wù zhēn jì。
虚闻一统俪汉唐,大业三途骤凌替。xū wén yī tǒng lì hàn táng,dà yè sān tú zhòu líng tì。
犹馀八法悬高旻,墨池滉漾雄千春。yóu yú bā fǎ xuán gāo mín,mò chí huàng yàng xióng qiān chūn。
汉文唐律遂鼎峙,至今免诮秦无人。hàn wén táng lǜ suì dǐng zhì,zhì jīn miǎn qiào qín wú rén。
腐儒往往嗤小技,贤劫畴令重晋氏。fǔ rú wǎng wǎng chī xiǎo jì,xián jié chóu lìng zhòng jìn shì。
欧虞薛褚匪上乘,吴兴入室世无异。ōu yú xuē chǔ fěi shàng chéng,wú xīng rù shì shì wú yì。
一觞一咏乐奈何,醉来故帖重摩挲。yī shāng yī yǒng lè nài hé,zuì lái gù tiē zhòng mó sā。
恍入山阴坐修竹,拍浮流水观群鹅。huǎng rù shān yīn zuò xiū zhú,pāi fú liú shuǐ guān qún é。

胡应麟

明金华府兰溪人,字元瑞,号少室山人,更号石羊生。万历间举人,久不第。筑室山中,购书四万余卷,记诵淹博,多所撰著。曾携诗谒王世贞,为世贞激赏。有《少室山房类稿》、《少室山房笔丛》、《诗薮》。 胡应麟的作品>>

猜您喜欢

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

绝壁耸精蓝,孤悬五千丈。jué bì sǒng jīng lán,gū xuán wǔ qiān zhàng。
何代武陵人,移家此峰上。hé dài wǔ líng rén,yí jiā cǐ fēng shàng。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

落月溪水寒,漾舟时未己。luò yuè xī shuǐ hán,yàng zhōu shí wèi jǐ。
西泠何处村,望望茶烟起。xī líng hé chù cūn,wàng wàng chá yān qǐ。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

言寻王子乔,吹笙跨鸾鹤。yán xún wáng zi qiáo,chuī shēng kuà luán hè。
高峰不见人,日暮藤花落。gāo fēng bù jiàn rén,rì mù téng huā luò。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

维舟北岭下,摇荡青芙蓉。wéi zhōu běi lǐng xià,yáo dàng qīng fú róng。
欲向南峰去,夕阳千万重。yù xiàng nán fēng qù,xī yáng qiān wàn zhòng。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

瞥见双白鸥,飞来似相识。piē jiàn shuāng bái ōu,fēi lái shì xiāng shí。
翩翩欲近人,复溅苔花湿。piān piān yù jìn rén,fù jiàn tái huā shī。

自桐卢至新安杂咏十六首

胡应麟

移舟信江风,沿洄不知暮。yí zhōu xìn jiāng fēng,yán huí bù zhī mù。
前村路转遥,系缆桃花渡。qián cūn lù zhuǎn yáo,xì lǎn táo huā dù。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

雨色凝书案,秋阴拂画墙。yǔ sè níng shū àn,qiū yīn fú huà qiáng。
万竿云雾里,知宿几鸾凰。wàn gān yún wù lǐ,zhī sù jǐ luán huáng。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

上枝凝翠柏,下叶染苍苔。shàng zhī níng cuì bǎi,xià yè rǎn cāng tái。
莫使王家见,清吟不肯回。mò shǐ wáng jiā jiàn,qīng yín bù kěn huí。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

昨夜凉风起,笙簧满坐幽。zuó yè liáng fēng qǐ,shēng huáng mǎn zuò yōu。
何当裁万玉,吹尽楚天秋。hé dāng cái wàn yù,chuī jǐn chǔ tiān qiū。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

霜朝庭耸玉,雨夕院敲金。shuāng cháo tíng sǒng yù,yǔ xī yuàn qiāo jīn。
一自淇园后,诗人几废吟。yī zì qí yuán hòu,shī rén jǐ fèi yín。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

栖禽藏密筱,斗雀堕高枝。qī qín cáng mì xiǎo,dòu què duò gāo zhī。
老干空千尺,何人写楚辞。lǎo gàn kōng qiān chǐ,hé rén xiě chǔ cí。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

镂就云门玉,吹成嶰谷音。lòu jiù yún mén yù,chuī chéng xiè gǔ yīn。
昼日过沧海,蛟龙不敢吟。zhòu rì guò cāng hǎi,jiāo lóng bù gǎn yín。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

鸟雀下前除,幽篁百尺馀。niǎo què xià qián chú,yōu huáng bǎi chǐ yú。
昨宵风雨过,寒洒杜陵书。zuó xiāo fēng yǔ guò,hán sǎ dù líng shū。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

野色琴书里,江声枕簟傍。yě sè qín shū lǐ,jiāng shēng zhěn diàn bàng。
恰称幽人卧,湘云昼满床。qià chēng yōu rén wò,xiāng yún zhòu mǎn chuáng。

题翠虚亭廿绝

胡应麟

参差临渌水,袅娜拂秋霜。cān chà lín lù shuǐ,niǎo nà fú qiū shuāng。
忽记文同画,生绡六尺强。hū jì wén tóng huà,shēng xiāo liù chǐ qiáng。