古诗词

洞仙歌·闰重午

陈家庆

画船箫鼓,记年时佳节。huà chuán xiāo gǔ,jì nián shí jiā jié。 漫衍鱼龙正奇绝。màn yǎn yú lóng zhèng qí jué。 但而今、却向梦里家山,凭记取、一水潇湘呜咽。dàn ér jīn què xiàng mèng lǐ jiā shān,píng jì qǔ yī shuǐ xiāo xiāng wū yàn。 当门悬艾虎,彩线香菰,谁更投诗吊忠烈。dāng mén xuán ài hǔ,cǎi xiàn xiāng gū,shuí gèng tóu shī diào zhōng liè。 千古最伤心,脉脉高情,祗付与、金瓯残缺。qiān gǔ zuì shāng xīn,mài mài gāo qíng,zhī fù yǔ jīn ōu cán quē。 恨闰月、经年恰迟来,算带得骄阳,恼人情热。hèn rùn yuè jīng nián qià chí lái,suàn dài dé jiāo yáng,nǎo rén qíng rè。
猜您喜欢

月夜

陈家庆

横笛高楼夜已阑,满襟风露过长干。 碧城十二清于水,只恐嫦娥不耐寒。

银塘看白荷花

陈家庆

风摇环佩月裁裙,修到今生住水云。 水上三千花姊妹,宜人都道不如君。

自遣二首

陈家庆

悔从阆苑到人间,梦里依稀自往还。 弱水他年如有力,愿浮花片返蓬山。

自遣二首

陈家庆

清标原是六朝人,谁信飘零不染尘。 欲把襟期证明月,还将明月认前身。
169«6789101112