古诗词

满江红·李涵初君索题出峡图,集宋人句

陈家庆

指引归舟,空怅望、江南天阔。zhǐ yǐn guī zhōu,kōng chàng wàng jiāng nán tiān kuò。 回首处、故都禾黍,汉家陵阙。huí shǒu chù gù dōu hé shǔ,hàn jiā líng quē。 指点六朝形胜地,悲凉万古繁华歇。zhǐ diǎn liù cháo xíng shèng dì,bēi liáng wàn gǔ fán huá xiē。 记一声、鼙鼓揭天来,金瓯缺。jì yī shēng pí gǔ jiē tiān lái,jīn ōu quē。 铜驼恨,应难说。tóng tuó hèn,yīng nán shuō。 铜仙恨,几时竭。tóng xiān hèn,jǐ shí jié。 但沧波画里,晓风残月。dàn cāng bō huà lǐ,xiǎo fēng cán yuè。 归梦已随秋风远,故园莫遣音尘绝。guī mèng yǐ suí qiū fēng yuǎn,gù yuán mò qiǎn yīn chén jué。 待从头、收拾旧山河,肠先热。dài cóng tóu shōu shí jiù shān hé,cháng xiān rè。
猜您喜欢

月夜

陈家庆

横笛高楼夜已阑,满襟风露过长干。 碧城十二清于水,只恐嫦娥不耐寒。

银塘看白荷花

陈家庆

风摇环佩月裁裙,修到今生住水云。 水上三千花姊妹,宜人都道不如君。

自遣二首

陈家庆

悔从阆苑到人间,梦里依稀自往还。 弱水他年如有力,愿浮花片返蓬山。

自遣二首

陈家庆

清标原是六朝人,谁信飘零不染尘。 欲把襟期证明月,还将明月认前身。
169«6789101112