古诗词

剪湘云兰舟居士写湘夫人于扇,雾鬓风鬟,飘飘有凌云之意,为填此解

王倩

螺髻堆烟,鮹衣剪雾。luó jì duī yān,shāo yī jiǎn wù。
问踏浪呼龙,几度来去。wèn tà làng hū lóng,jǐ dù lái qù。
木落天空秋渺渺,极目佳人何许。mù luò tiān kōng qiū miǎo miǎo,jí mù jiā rén hé xǔ。
讶西风、寒到洞庭波,犹弄珠延伫。yà xī fēng hán dào dòng tíng bō,yóu nòng zhū yán zhù。
惆怅岸芷汀兰,寄愁无处。chóu chàng àn zhǐ tīng lán,jì chóu wú chù。
只月姊封姨,相伴容与。zhǐ yuè zǐ fēng yí,xiāng bàn róng yǔ。
犀佩玲珑蛟带缓,约住巫云缕缕。xī pèi líng lóng jiāo dài huǎn,yuē zhù wū yún lǚ lǚ。
颤芙蓉、仿佛降湘君,又神灵飘雨。chàn fú róng fǎng fú jiàng xiāng jūn,yòu shén líng piāo yǔ。

王倩

清浙江钱塘人,字琬红,晚号秋士。叶恕妻。能诗。卒年六十六。有《小嫏嬛吟稿》。 王倩的作品>>

猜您喜欢

百字令兰舟为盆石写照,玲珑入妙,嘱填此解

王倩

层峦叠嶂,怪秦人海上,驱之而走。céng luán dié zhàng,guài qín rén hǎi shàng,qū zhī ér zǒu。
幻成小有仇池穴,丘壑天生结构。huàn chéng xiǎo yǒu chóu chí xué,qiū hè tiān shēng jié gòu。
青蚀苔痕,白蒸云气,皱瘦真无偶。qīng shí tái hén,bái zhēng yún qì,zhòu shòu zhēn wú ǒu。
瓦盆清供,论交惟尔还久。wǎ pén qīng gōng,lùn jiāo wéi ěr hái jiǔ。
却喜泼墨随形,拈毫写照,排立苍髯叟。què xǐ pō mò suí xíng,niān háo xiě zhào,pái lì cāng rán sǒu。
展卷芸窗相比并,便石也应点首。zhǎn juǎn yún chuāng xiāng bǐ bìng,biàn shí yě yīng diǎn shǒu。
化讶通神,漱思砺齿,珍重藏怀里。huà yà tōng shén,shù sī lì chǐ,zhēn zhòng cáng huái lǐ。
癖逢米老,定教下拜求友。pǐ féng mǐ lǎo,dìng jiào xià bài qiú yǒu。

百字令季湘世姊索写梅花长卷,题此奉赠用前韵

王倩

几生修到,算梅花有福,得侬弄玉。jǐ shēng xiū dào,suàn méi huā yǒu fú,dé nóng nòng yù。
只是清寒贫骨相,哪值珍珠百斛。zhǐ shì qīng hán pín gǔ xiāng,nǎ zhí zhēn zhū bǎi hú。
挂月枝斜,扶烟影瘦,相伴人双读。guà yuè zhī xié,fú yān yǐng shòu,xiāng bàn rén shuāng dú。
道春去也,一分留贮金屋。dào chūn qù yě,yī fēn liú zhù jīn wū。
侥幸雪立程门,经传马帐,画理时评拍。jiǎo xìng xuě lì chéng mén,jīng chuán mǎ zhàng,huà lǐ shí píng pāi。
墨沈淋漓香满壁,颇忆快晴小筑。mò shěn lín lí xiāng mǎn bì,pǒ yì kuài qíng xiǎo zhù。
千点含愁,数行留别,好当阳关曲。qiān diǎn hán chóu,shù xíng liú bié,hǎo dāng yáng guān qū。
前身漫拟,恐它姑射嫌俗。qián shēn màn nǐ,kǒng tā gū shè xián sú。

满江红·题姜冶夫晴郊放犊图

王倩

一抹浓阴,恰遮断、溪西茅屋。yī mǒ nóng yīn,qià zhē duàn xī xī máo wū。
只白石、徜徉林下,独驱黄犊。zhǐ bái shí cháng yáng lín xià,dú qū huáng dú。
千涧云迷斜照澹,十围柳卧春波绿。qiān jiàn yún mí xié zhào dàn,shí wéi liǔ wò chūn bō lǜ。
算眼前、受享几何人,田园福。suàn yǎn qián shòu xiǎng jǐ hé rén,tián yuán fú。
尘十丈,京华毂。chén shí zhàng,jīng huá gǔ。
米五斗,天家禄。mǐ wǔ dòu,tiān jiā lù。
尽纷纷金紫,哪如君乐。jǐn fēn fēn jīn zǐ,nǎ rú jūn lè。
扣角无歌栖隐好,耕烟有地平生足。kòu jiǎo wú gē qī yǐn hǎo,gēng yān yǒu dì píng shēng zú。
况神仙、肘后授奇力,能医俗。kuàng shén xiān zhǒu hòu shòu qí lì,néng yī sú。

江神子归吴门舟中作

王倩

隔宵相约戴星行。gé xiāo xiāng yuē dài xīng xíng。
醉难成。zuì nán chéng。
梦难成。mèng nán chéng。
草草妆梳、吹烛等鸡鸣。cǎo cǎo zhuāng shū chuī zhú děng jī míng。
不是征人留不住,有无数,暗愁生。bù shì zhēng rén liú bù zhù,yǒu wú shù,àn chóu shēng。
芙蓉湖水接天平。fú róng hú shuǐ jiē tiān píng。
望归程。wàng guī chéng。
算归程。suàn guī chéng。
帆饱东风、已过短长亭。fān bǎo dōng fēng yǐ guò duǎn zhǎng tíng。
多谢龙山相送远,林缺处,一螺青。duō xiè lóng shān xiāng sòng yuǎn,lín quē chù,yī luó qīng。

忆旧游·题万小廉招香唤玉图

王倩

记钩帘待月,拣柳听莺,斟酌桥边。jì gōu lián dài yuè,jiǎn liǔ tīng yīng,zhēn zhuó qiáo biān。
冷落清游兴,怎无端画里,重见钗钿。lěng luò qīng yóu xīng,zěn wú duān huà lǐ,zhòng jiàn chāi diàn。
倚来六柱船窗,春水亦知怜。yǐ lái liù zhù chuán chuāng,chūn shuǐ yì zhī lián。
叹锦样韶光,销磨如此,要算神仙。tàn jǐn yàng sháo guāng,xiāo mó rú cǐ,yào suàn shén xiān。
歌声遏云住,讶花扶娇影,扇隔羞颜。gē shēng è yún zhù,yà huā fú jiāo yǐng,shàn gé xiū yán。
谁写销魂意,便忘情似我,梦也缠绵。shuí xiě xiāo hún yì,biàn wàng qíng shì wǒ,mèng yě chán mián。
尊前按拍年少,况是杜樊川。zūn qián àn pāi nián shǎo,kuàng shì dù fán chuān。
只易惹愁生,灯凉酒醒风满天。zhǐ yì rě chóu shēng,dēng liáng jiǔ xǐng fēng mǎn tiān。

高阳台

王倩

索笑拈花,怯寒避月,珊珊讶是飞仙。suǒ xiào niān huā,qiè hán bì yuè,shān shān yà shì fēi xiān。
绿鬓垂丝,知它憔悴年年。lǜ bìn chuí sī,zhī tā qiáo cuì nián nián。
漫言生小工愁甚,便无愁、瘦已堪怜。màn yán shēng xiǎo gōng chóu shén,biàn wú chóu shòu yǐ kān lián。
语凄然,为问同心,只有湘兰。yǔ qī rán,wèi wèn tóng xīn,zhǐ yǒu xiāng lán。
昨宵梦去分明见,记倦眸剪水,芳气吹烟。zuó xiāo mèng qù fēn míng jiàn,jì juàn móu jiǎn shuǐ,fāng qì chuī yān。
空谷香清,哪容蝶绕裙边。kōng gǔ xiāng qīng,nǎ róng dié rào qún biān。
几多幽怨凭谁诉,掩离骚、重整琴弦。jǐ duō yōu yuàn píng shuí sù,yǎn lí sāo zhòng zhěng qín xián。
笑人间,桃李寻常,并蒂争妍。xiào rén jiān,táo lǐ xún cháng,bìng dì zhēng yán。

留春令·自题画梅卷

王倩

雪压犹花,月斜自影,一枝谁折。xuě yā yóu huā,yuè xié zì yǐng,yī zhī shuí zhé。
梦醒罗浮,赚他翠羽,误报春消息。mèng xǐng luó fú,zhuàn tā cuì yǔ,wù bào chūn xiāo xī。
倚竹临溪风韵绝。yǐ zhú lín xī fēng yùn jué。
索笑浑相识。suǒ xiào hún xiāng shí。
美人何处,相思难寄,怕听高楼笛。měi rén hé chù,xiāng sī nán jì,pà tīng gāo lóu dí。
2212