古诗词

东归潞河舟中咏怀

孙承恩

朔风届寒候,冻日照行色。shuò fēng jiè hán hòu,dòng rì zhào xíng sè。
游子还故乡,云鸿整归翼。yóu zi hái gù xiāng,yún hóng zhěng guī yì。
低回多慨叹,寂寞鲜欢怿。dī huí duō kǎi tàn,jì mò xiān huān yì。
还乡岂不乐,抚事感今昔。hái xiāng qǐ bù lè,fǔ shì gǎn jīn xī。
前年使南荒,瘴厉忧病疾。qián nián shǐ nán huāng,zhàng lì yōu bìng jí。
今年走燕蓟,风霜忍寒栗。jīn nián zǒu yàn jì,fēng shuāng rěn hán lì。
飘飘萍蓬踪,万里天南北。piāo piāo píng péng zōng,wàn lǐ tiān nán běi。
劳生苦驰驱,岂得头不白。láo shēng kǔ chí qū,qǐ dé tóu bù bái。
行行出都门,悄悄抱悽恻。xíng xíng chū dōu mén,qiāo qiāo bào qī cè。
顾瞻五云阙,万感交并集。gù zhān wǔ yún quē,wàn gǎn jiāo bìng jí。
上怀圣明主,端拱在密勿。shàng huái shèng míng zhǔ,duān gǒng zài mì wù。
忆昔临御初,臣忝侍从职。yì xī lín yù chū,chén tiǎn shì cóng zhí。
草茅两封章,海岳效壤滴。cǎo máo liǎng fēng zhāng,hǎi yuè xiào rǎng dī。
三年远江湖,心在斧扆侧。sān nián yuǎn jiāng hú,xīn zài fǔ yǐ cè。
所忧万几烦,无乃近缺失。suǒ yōu wàn jǐ fán,wú nǎi jìn quē shī。
一阴当六阳,萌蘖已消匿。yī yīn dāng liù yáng,méng niè yǐ xiāo nì。
日中不恒居,渐次见亏昃。rì zhōng bù héng jū,jiàn cì jiàn kuī zè。
迩来时事新,臣也所目击。ěr lái shí shì xīn,chén yě suǒ mù jī。
吁嗟是非辨,要在慎决择。xū jiē shì fēi biàn,yào zài shèn jué zé。
嵯峨九天高,无路达忠赤。cuó é jiǔ tiān gāo,wú lù dá zhōng chì。
谏诤力匪任,悲叹腕空扼。jiàn zhèng lì fěi rèn,bēi tàn wàn kōng è。
况今边陲警,日夜驰羽檄。kuàng jīn biān chuí jǐng,rì yè chí yǔ xí。
遐疆盛戎马,近甸暗长戟。xiá jiāng shèng róng mǎ,jìn diān àn zhǎng jǐ。
惟兹当严冬,杀气浩充斥。wéi zī dāng yán dōng,shā qì hào chōng chì。
边军久疲弊,何能冒锋镝。biān jūn jiǔ pí bì,hé néng mào fēng dī。
矧是国计虚,囷廪鲜储积。shěn shì guó jì xū,qūn lǐn xiān chǔ jī。
颇闻兵家要,当先足刍食。pǒ wén bīng jiā yào,dāng xiān zú chú shí。
士饱跃而嬉,马饱腾于枥。shì bǎo yuè ér xī,mǎ bǎo téng yú lì。
似兹寡预备,何以支劲敌。shì zī guǎ yù bèi,hé yǐ zhī jìn dí。
吾皇念元元,当宁频叹息。wú huáng niàn yuán yuán,dāng níng pín tàn xī。
推毂遣重臣,急若拯焚溺。tuī gǔ qiǎn zhòng chén,jí ruò zhěng fén nì。
庙堂坐诸老,精白心一德。miào táng zuò zhū lǎo,jīng bái xīn yī dé。
岂无济时略,为国建长策。qǐ wú jì shí lüè,wèi guó jiàn zhǎng cè。
惟尔众列侯,金玉烂辉赫。wéi ěr zhòng liè hóu,jīn yù làn huī hè。
时平窃恩荣,光宠被臧获。shí píng qiè ēn róng,guāng chǒng bèi zāng huò。
无亦勉所图,少竭报称力。wú yì miǎn suǒ tú,shǎo jié bào chēng lì。
讵应但安享,徒耳气盈溢。jù yīng dàn ān xiǎng,tú ěr qì yíng yì。
乾坤际多事,臣子致命日。qián kūn jì duō shì,chén zi zhì mìng rì。
惜也臣不武,莫与荷殳祋。xī yě chén bù wǔ,mò yǔ hé shū duì。
空怀漆室忧,窃抱杞人惑。kōng huái qī shì yōu,qiè bào qǐ rén huò。
况今远彤庭,山川苦违隔。kuàng jīn yuǎn tóng tíng,shān chuān kǔ wéi gé。
以兹怀区区,忧虑何能释。yǐ zī huái qū qū,yōu lǜ hé néng shì。
同袍数君子,意气雅莫逆。tóng páo shù jūn zi,yì qì yǎ mò nì。
顾我多慰藉,饯送城东陌。gù wǒ duō wèi jí,jiàn sòng chéng dōng mò。
摅怀正谐洽,分袂还仓卒。shū huái zhèng xié qià,fēn mèi hái cāng zú。
共言厚自爱,复道长相忆。gòng yán hòu zì ài,fù dào zhǎng xiāng yì。
嗟予乏旷怀,当事易感激。jiē yǔ fá kuàng huái,dāng shì yì gǎn jī。
念此友朋谊,怦怦转忧惄。niàn cǐ yǒu péng yì,pēng pēng zhuǎn yōu nì。
古言同心交,燕越犹一室。gǔ yán tóng xīn jiāo,yàn yuè yóu yī shì。
岁寒苟弗爽,何必勤面觌。suì hán gǒu fú shuǎng,hé bì qín miàn dí。
落日策蹇驴,远水浮画鹢。luò rì cè jiǎn lǘ,yuǎn shuǐ fú huà yì。
迢迢越川陆,历历过都邑。tiáo tiáo yuè chuān lù,lì lì guò dōu yì。
旅情转萧条,乡思颇增剧。lǚ qíng zhuǎn xiāo tiáo,xiāng sī pǒ zēng jù。
故园三泖上,望望未能即。gù yuán sān mǎo shàng,wàng wàng wèi néng jí。
吾园颇宜人,地迥自幽寂。wú yuán pǒ yí rén,dì jiǒng zì yōu jì。
逶迤接郊坰,萧森带泉石。wēi yí jiē jiāo jiōng,xiāo sēn dài quán shí。
虚斋足偃仰,平陇可登陟。xū zhāi zú yǎn yǎng,píng lǒng kě dēng zhì。
鸣鸟声上下,野竹荫蒙密。míng niǎo shēng shàng xià,yě zhú yīn méng mì。
竹吾甚爱之,昔也手亲植。zhú wú shén ài zhī,xī yě shǒu qīn zhí。
老梅临水涯,疏影斜更直。lǎo méi lín shuǐ yá,shū yǐng xié gèng zhí。
素葩抱幽香,含笑待人索。sù pā bào yōu xiāng,hán xiào dài rén suǒ。
嗟予幽遁志,中岁遂成癖。jiē yǔ yōu dùn zhì,zhōng suì suì chéng pǐ。
且当息尘嚣,聊适疏懒迹。qiě dāng xī chén xiāo,liáo shì shū lǎn jì。
董帷犹可下,颜乐终靡易。dǒng wéi yóu kě xià,yán lè zhōng mí yì。
鸣琴白日静,读易清夜阒。míng qín bái rì jìng,dú yì qīng yè qù。
野老容问字,渔父许分席。yě lǎo róng wèn zì,yú fù xǔ fēn xí。
玄化杳难知,世事靡终极。xuán huà yǎo nán zhī,shì shì mí zhōng jí。
天倾五岳峙,我亦空戚戚。tiān qīng wǔ yuè zhì,wǒ yì kōng qī qī。
乾坤莽浩荡,岁月不再得。qián kūn mǎng hào dàng,suì yuè bù zài dé。
惟惭百年内,碌碌靡称述。wéi cán bǎi nián nèi,lù lù mí chēng shù。
明明日月光,照我巾与舄。míng míng rì yuè guāng,zhào wǒ jīn yǔ xì。
盈虚颇测究,义利亦分析。yíng xū pǒ cè jiū,yì lì yì fēn xī。
乐天惟圣优,乘运乃达识。lè tiān wéi shèng yōu,chéng yùn nǎi dá shí。
稽首羲皇占,履二保贞吉。jī shǒu xī huáng zhàn,lǚ èr bǎo zhēn jí。

孙承恩

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。 孙承恩的作品>>

猜您喜欢

故园修竹日在目中家人来都下问以诗五首

孙承恩

园中竹影常嫌薄,水北曾教添植之。yuán zhōng zhú yǐng cháng xián báo,shuǐ běi céng jiào tiān zhí zhī。
莫为速成移本杂,只愁过臈误栽时。mò wèi sù chéng yí běn zá,zhǐ chóu guò là wù zāi shí。
畬田须计栖牛室,禄赐堪为结屋赀。shē tián xū jì qī niú shì,lù cì kān wèi jié wū zī。
乞得圣恩许归去,衰慵应慰素心期。qǐ dé shèng ēn xǔ guī qù,shuāi yōng yīng wèi sù xīn qī。

故园修竹日在目中家人来都下问以诗五首

孙承恩

故园修竹近何如,屋后筼筜百数馀。gù yuán xiū zhú jìn hé rú,wū hòu yún dāng bǎi shù yú。
雨洗翠帘当曲径,风飘香雪落残书。yǔ xǐ cuì lián dāng qū jìng,fēng piāo xiāng xuě luò cán shū。
莫将稚笋堪清供,况可顽童砟钓鱼。mò jiāng zhì sǔn kān qīng gōng,kuàng kě wán tóng zhǎ diào yú。
纵适敢希唐士达,赋归或似汉时疏。zòng shì gǎn xī táng shì dá,fù guī huò shì hàn shí shū。

故园修竹日在目中家人来都下问以诗五首

孙承恩

一圃新除五亩宽,更栽修竹百千竿。yī pǔ xīn chú wǔ mǔ kuān,gèng zāi xiū zhú bǎi qiān gān。
杏桃不负春阳媚,冰雪须留晚节看。xìng táo bù fù chūn yáng mèi,bīng xuě xū liú wǎn jié kàn。
莫信砟来辰日好,要知培过上番难。mò xìn zhǎ lái chén rì hǎo,yào zhī péi guò shàng fān nán。
会开南北深深径,来往溪桥策杖看。huì kāi nán běi shēn shēn jìng,lái wǎng xī qiáo cè zhàng kàn。

故园修竹日在目中家人来都下问以诗五首

孙承恩

竹也平生最爱之,草堂分植更添奇。zhú yě píng shēng zuì ài zhī,cǎo táng fēn zhí gèng tiān qí。
隔溪已教重开径,力壅还愁或后时。gé xī yǐ jiào zhòng kāi jìng,lì yōng hái chóu huò hòu shí。
要使连云移巨本,可无向日挺高枝。yào shǐ lián yún yí jù běn,kě wú xiàng rì tǐng gāo zhī。
鹧鸪烟里春深候,拟趁幽人赋缘漪。zhè gū yān lǐ chūn shēn hòu,nǐ chèn yōu rén fù yuán yī。

寄赠张石窗大尹

孙承恩

忆昨文场识俊英,五茸出宰看君行。yì zuó wén chǎng shí jùn yīng,wǔ rōng chū zǎi kàn jūn xíng。
编氓久习循良政,老我能无桑梓情。biān máng jiǔ xí xún liáng zhèng,lǎo wǒ néng wú sāng zǐ qíng。
共说姚崇春有脚,悬知子产颂将成。gòng shuō yáo chóng chūn yǒu jiǎo,xuán zhī zi chǎn sòng jiāng chéng。
凭谁试上高城望,万里天空月正明。píng shuí shì shàng gāo chéng wàng,wàn lǐ tiān kōng yuè zhèng míng。

和许龙石同年会诗三首

孙承恩

宦途三十七年过,回首今看第几科。huàn tú sān shí qī nián guò,huí shǒu jīn kàn dì jǐ kē。
岁月浪从忙里去,交情偏觉暮年多。suì yuè làng cóng máng lǐ qù,jiāo qíng piān jué mù nián duō。
疏慵老我真何补,勋业群公自不磨。shū yōng lǎo wǒ zhēn hé bǔ,xūn yè qún gōng zì bù mó。
胜会弗常欣此夕,狂歌聊用慰蹉跎。shèng huì fú cháng xīn cǐ xī,kuáng gē liáo yòng wèi cuō tuó。

和许龙石同年会诗三首

孙承恩

联翩岁月几经过,尚忆先皇第二科。lián piān suì yuè jǐ jīng guò,shàng yì xiān huáng dì èr kē。
契阔惊心兄弟少,风花转眼变更多。qì kuò jīng xīn xiōng dì shǎo,fēng huā zhuǎn yǎn biàn gèng duō。
已看世务俱成幻,独有交情不易磨。yǐ kàn shì wù jù chéng huàn,dú yǒu jiāo qíng bù yì mó。
惭负清时无寸补,敢因日暮叹蹉跎。cán fù qīng shí wú cùn bǔ,gǎn yīn rì mù tàn cuō tuó。

和许龙石同年会诗三首

孙承恩

从前岁月等虚过,此夕传杯话昔科。cóng qián suì yuè děng xū guò,cǐ xī chuán bēi huà xī kē。
不讶萍蓬飘转易,独嗟兄弟仳离多。bù yà píng péng piāo zhuǎn yì,dú jiē xiōng dì pǐ lí duō。
鬓毛莫计纷如雪,意气须教老不磨。bìn máo mò jì fēn rú xuě,yì qì xū jiào lǎo bù mó。
黾勉及时期报主,只今吾已愧蹉跎。mǐn miǎn jí shí qī bào zhǔ,zhǐ jīn wú yǐ kuì cuō tuó。

和艮所留别韵

孙承恩

久别风标喜再瞻,客斋话对雨廉纤。jiǔ bié fēng biāo xǐ zài zhān,kè zhāi huà duì yǔ lián xiān。
高怀自喜清闲胜,舆论同嗟岁月淹。gāo huái zì xǐ qīng xián shèng,yú lùn tóng jiē suì yuè yān。
会有徵书还棨节,且将行色冒寒岩。huì yǒu zhēng shū hái qǐ jié,qiě jiāng xíng sè mào hán yán。
阳春已是难为和,况复新章韵更严。yáng chūn yǐ shì nán wèi hé,kuàng fù xīn zhāng yùn gèng yán。

和答王舜钦送别诗韵二首

孙承恩

吾道都来出处间,清朝敢谓直躬难。wú dào dōu lái chū chù jiān,qīng cháo gǎn wèi zhí gōng nán。
衰慵病每思丹饵,猿鹿心惟恋故山。shuāi yōng bìng měi sī dān ěr,yuán lù xīn wéi liàn gù shān。
天诏宠临愁莫避,冥鸿飞去羡难扳。tiān zhào chǒng lín chóu mò bì,míng hóng fēi qù xiàn nán bān。
何当恳乞终投隐,日与溪翁野老班。hé dāng kěn qǐ zhōng tóu yǐn,rì yǔ xī wēng yě lǎo bān。

和答王舜钦送别诗韵二首

孙承恩

野性从来水石间,仕途只觉病躯难。yě xìng cóng lái shuǐ shí jiān,shì tú zhǐ jué bìng qū nán。
种放误教徵北阙,谢安自合卧东山。zhǒng fàng wù jiào zhēng běi quē,xiè ān zì hé wò dōng shān。
白发愁予增感慨,丹崖无路可跻扳。bái fā chóu yǔ zēng gǎn kǎi,dān yá wú lù kě jī bān。
吾人出处原无定,巢许伊周若是班。wú rén chū chù yuán wú dìng,cháo xǔ yī zhōu ruò shì bān。

七夕舟中二首

孙承恩

又报天孙渡鹊桥,银河清浅路迢迢。yòu bào tiān sūn dù què qiáo,yín hé qīng qiǎn lù tiáo tiáo。
剩将欢聚勤渠意,一慰佳期岁月遥。shèng jiāng huān jù qín qú yì,yī wèi jiā qī suì yuè yáo。
翕散千年谁识测,神光午夜记飘摇。xī sàn qiān nián shuí shí cè,shén guāng wǔ yè jì piāo yáo。
却思小院当年夜,坐看长空月晕消。què sī xiǎo yuàn dāng nián yè,zuò kàn zhǎng kōng yuè yūn xiāo。

七夕舟中二首

孙承恩

灵鹊何年叠作桥,桥横银汉望迢迢。líng què hé nián dié zuò qiáo,qiáo héng yín hàn wàng tiáo tiáo。
须知终古常相偶,便隔经年未是遥。xū zhī zhōng gǔ cháng xiāng ǒu,biàn gé jīng nián wèi shì yáo。
云旆晓分天漠漠,星轺风汩影摇摇。yún pèi xiǎo fēn tiān mò mò,xīng yáo fēng gǔ yǐng yáo yáo。
乾坤此事终茫昧,质向巫咸惑未消。qián kūn cǐ shì zhōng máng mèi,zhì xiàng wū xián huò wèi xiāo。

大参沈凤峰进表事竣言还次少湖韵致别意

孙承恩

客怀何处向人论,除却君亲孰是恩。kè huái hé chù xiàng rén lùn,chú què jūn qīn shú shì ēn。
满眼交游嗟我老,到头名姓几人存。mǎn yǎn jiāo yóu jiē wǒ lǎo,dào tóu míng xìng jǐ rén cún。
朝天已罄南山祝,定省行称北海尊。cháo tiān yǐ qìng nán shān zhù,dìng shěng xíng chēng běi hǎi zūn。
忠孝羡君今日事,不堪挥袂别都门。zhōng xiào xiàn jūn jīn rì shì,bù kān huī mèi bié dōu mén。

仆衰年病体复来都下情兴可知再用韵一首并呈凤峰一笑

孙承恩

向来心事得同论,去住谁非荷圣恩。xiàng lái xīn shì dé tóng lùn,qù zhù shuí fēi hé shèng ēn。
老我惭随英俊后,怜君独见故交存。lǎo wǒ cán suí yīng jùn hòu,lián jūn dú jiàn gù jiāo cún。
风尘宦海嗟萍迹,笋蕨茅堂忆旧尊。fēng chén huàn hǎi jiē píng jì,sǔn jué máo táng yì jiù zūn。
执手临岐意无限,为君离思到家门。zhí shǒu lín qí yì wú xiàn,wèi jūn lí sī dào jiā mén。