古诗词

云冈歌

孙承恩

吾闻闽中山水多秀灵,含奇蓄怪流光晶。wú wén mǐn zhōng shān shuǐ duō xiù líng,hán qí xù guài liú guāng jīng。
上有危峰峻崿夐出烟尘表,下有岩泉千道百道喷薄如雷鸣。shàng yǒu wēi fēng jùn è xiòng chū yān chén biǎo,xià yǒu yán quán qiān dào bǎi dào pēn báo rú léi míng。
金波挥霍蛟龙战,嘘气往往聚作云英英。jīn bō huī huò jiāo lóng zhàn,xū qì wǎng wǎng jù zuò yún yīng yīng。
南台忽报灵沙合,神光上映奎星精。nán tái hū bào líng shā hé,shén guāng shàng yìng kuí xīng jīng。
龚家书屋值其下,郁葱佳气遥相射。gōng jiā shū wū zhí qí xià,yù cōng jiā qì yáo xiāng shè。
读易时时藜火然,朝看宝剑双龙化。dú yì shí shí lí huǒ rán,cháo kàn bǎo jiàn shuāng lóng huà。
尔时共说云冈子,符祯协瑞凭空起。ěr shí gòng shuō yún gāng zi,fú zhēn xié ruì píng kōng qǐ。
天人有策献彤庭,一日名称动朝市。tiān rén yǒu cè xiàn tóng tíng,yī rì míng chēng dòng cháo shì。
御笔亲题第一人,天门凤翥惊群伦。yù bǐ qīn tí dì yī rén,tiān mén fèng zhù jīng qún lún。
词林讲幄见风采,唐虞治道时敷陈。cí lín jiǎng wò jiàn fēng cǎi,táng yú zhì dào shí fū chén。
尔时云冈之云烂五色,章施黼座椒兰焚。ěr shí yún gāng zhī yún làn wǔ sè,zhāng shī fǔ zuò jiāo lán fén。
皇华有命曾专使,玉带生辉烂文绮。huáng huá yǒu mìng céng zhuān shǐ,yù dài shēng huī làn wén qǐ。
夷徼争看识凤麟,声华实为明时瑞。yí jiǎo zhēng kàn shí fèng lín,shēng huá shí wèi míng shí ruì。
留都昨去参文衡,得人不让欧阳明。liú dōu zuó qù cān wén héng,dé rén bù ràng ōu yáng míng。
文章一变宗大雅,学子文儒争法程。wén zhāng yī biàn zōng dà yǎ,xué zi wén rú zhēng fǎ chéng。
帝眷留都根本地,大学师模风化寄。dì juàn liú dōu gēn běn dì,dà xué shī mó fēng huà jì。
畴咨简命俾君往,礼乐陶镕淑多士。chóu zī jiǎn mìng bǐ jūn wǎng,lǐ lè táo róng shū duō shì。
君不见钟山有云日舒舒,云冈之云行与俱。jūn bù jiàn zhōng shān yǒu yún rì shū shū,yún gāng zhī yún xíng yǔ jù。
氤氲蓄泄作时雨,枯荄鬯达均沾濡。yīn yūn xù xiè zuò shí yǔ,kū gāi chàng dá jūn zhān rú。
天赋君才栋梁器,姓名应为重瞳记。tiān fù jūn cái dòng liáng qì,xìng míng yīng wèi zhòng tóng jì。
嘱君兹行无疾驱,会有徵书随日至。zhǔ jūn zī xíng wú jí qū,huì yǒu zhēng shū suí rì zhì。
愿言云冈之云益弘敷,大沛甘霖遍遐迩。yuàn yán yún gāng zhī yún yì hóng fū,dà pèi gān lín biàn xiá ěr。

孙承恩

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。 孙承恩的作品>>

猜您喜欢

和许龙石山行四首晚趋功德寺遇雨

孙承恩

佛印南来知几传,香灯钟鼓自年年。fú yìn nán lái zhī jǐ chuán,xiāng dēng zhōng gǔ zì nián nián。
僧如有约先张榻,事本非期亦是缘。sēng rú yǒu yuē xiān zhāng tà,shì běn fēi qī yì shì yuán。
宝剑光摇红日下,白云阴护翠微前。bǎo jiàn guāng yáo hóng rì xià,bái yún yīn hù cuì wēi qián。
三生漫演无边偈,一勺还尝石涧泉。sān shēng màn yǎn wú biān jì,yī sháo hái cháng shí jiàn quán。

和许龙石山行四首晚趋功德寺遇雨

孙承恩

乍息肩舆日未沉,名山曾此几窥临。zhà xī jiān yú rì wèi chén,míng shān céng cǐ jǐ kuī lín。
一泓寒沁泉流碧,万折源通地脉深。yī hóng hán qìn quán liú bì,wàn zhé yuán tōng dì mài shēn。
古洞无尘留暑气,虚窗有榻锁秋阴。gǔ dòng wú chén liú shǔ qì,xū chuāng yǒu tà suǒ qiū yīn。
梦回忽听钟鸣寺,出户犹看月在林。mèng huí hū tīng zhōng míng sì,chū hù yóu kàn yuè zài lín。

和许龙石山行四首晚趋功德寺遇雨

孙承恩

林开晨旭鸟鸣过,望里群峰万笏罗。lín kāi chén xù niǎo míng guò,wàng lǐ qún fēng wàn hù luó。
湛露澄浓浮沆瀣,梵宫雄峙压盘陀。zhàn lù chéng nóng fú hàng xiè,fàn gōng xióng zhì yā pán tuó。
佛能说法思超世,我为耽诗未脱魔。fú néng shuō fǎ sī chāo shì,wǒ wèi dān shī wèi tuō mó。
王事有程还促驾,一鞭须趁早凉多。wáng shì yǒu chéng hái cù jià,yī biān xū chèn zǎo liáng duō。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

金殿瑶坛御气通,云旌羽盖袅高空。jīn diàn yáo tán yù qì tōng,yún jīng yǔ gài niǎo gāo kōng。
九天日月昭回里,五岳真仙陟降中。jiǔ tiān rì yuè zhāo huí lǐ,wǔ yuè zhēn xiān zhì jiàng zhōng。
礼乐三千姬孔教,关河百二古今雄。lǐ lè sān qiān jī kǒng jiào,guān hé bǎi èr gǔ jīn xióng。
诗人恳悃歌磐石,英主吁谟咏大风。shī rén kěn kǔn gē pán shí,yīng zhǔ xū mó yǒng dà fēng。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

故相门前雀可罗,沙堤新筑拥鸣珂。gù xiāng mén qián què kě luó,shā dī xīn zhù yōng míng kē。
波澄太乙摇星斗,月冷昭阳长薜萝。bō chéng tài yǐ yáo xīng dòu,yuè lěng zhāo yáng zhǎng bì luó。
绝檄羽书频岁警,蔽天风雨入秋多。jué xí yǔ shū pín suì jǐng,bì tiān fēng yǔ rù qiū duō。
寒蛩阶下鸣声急,唧唧啾啾尔为何。hán qióng jiē xià míng shēng jí,jī jī jiū jiū ěr wèi hé。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

几向南邦仰北辰,属车无路从游巡。jǐ xiàng nán bāng yǎng běi chén,shǔ chē wú lù cóng yóu xún。
风云幸接夔龙侣,虚薄真惭憔悴身。fēng yún xìng jiē kuí lóng lǚ,xū báo zhēn cán qiáo cuì shēn。
多病少陵缘底病,酖人叔子岂欺人。duō bìng shǎo líng yuán dǐ bìng,zhèn rén shū zi qǐ qī rén。
崎岖世变江河下,寂寞羁怀感慨频。qí qū shì biàn jiāng hé xià,jì mò jī huái gǎn kǎi pín。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

莽莽乾坤几陆沉,寥寥宇宙慨知音。mǎng mǎng qián kūn jǐ lù chén,liáo liáo yǔ zhòu kǎi zhī yīn。
松筠不受冰霜妒,霄汉常悬鸿鹄心。sōng yún bù shòu bīng shuāng dù,xiāo hàn cháng xuán hóng gǔ xīn。
甲第笙歌穿窈窕,边城鼓角助阴森。jiǎ dì shēng gē chuān yǎo tiǎo,biān chéng gǔ jiǎo zhù yīn sēn。
节催节换频惊速,愁咏愁添转更深。jié cuī jié huàn pín jīng sù,chóu yǒng chóu tiān zhuǎn gèng shēn。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

燕台易水莽萧条,黄菊丹枫兴独饶。yàn tái yì shuǐ mǎng xiāo tiáo,huáng jú dān fēng xīng dú ráo。
漫措归心淹岁月,空馀意气薄云霄。màn cuò guī xīn yān suì yuè,kōng yú yì qì báo yún xiāo。
高天露下千山肃,大地风雄万壑摇。gāo tiān lù xià qiān shān sù,dà dì fēng xióng wàn hè yáo。
翘首九重宫阙壮,夜深突兀倚参寥。qiào shǒu jiǔ zhòng gōng quē zhuàng,yè shēn tū wù yǐ cān liáo。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

陆宝山浮万木巅,苍藤茆屋锁寒烟。lù bǎo shān fú wàn mù diān,cāng téng máo wū suǒ hán yān。
千年古迹藏灵气,百道飞虹落涧泉。qiān nián gǔ jì cáng líng qì,bǎi dào fēi hóng luò jiàn quán。
往事消磨残梦里,乡心摇荡五湖前。wǎng shì xiāo mó cán mèng lǐ,xiāng xīn yáo dàng wǔ hú qián。
生平故旧多星散,怅望音尘各一天。shēng píng gù jiù duō xīng sàn,chàng wàng yīn chén gè yī tiān。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

疏林蔓草夕阳西,野菊江蓠吐艳齐。shū lín màn cǎo xī yáng xī,yě jú jiāng lí tǔ yàn qí。
万里关河秋渐杳,五陵云物望都迷。wàn lǐ guān hé qiū jiàn yǎo,wǔ líng yún wù wàng dōu mí。
邯郸古道争驰毂,山径幽人独杖藜。hán dān gǔ dào zhēng chí gǔ,shān jìng yōu rén dú zhàng lí。
处处寒衣急砧杵,夜深敲断更清凄。chù chù hán yī jí zhēn chǔ,yè shēn qiāo duàn gèng qīng qī。

秋兴八首用马西玄韵

孙承恩

上郡渔阳百战场,频年冤鬼哭殊方。shàng jùn yú yáng bǎi zhàn chǎng,pín nián yuān guǐ kū shū fāng。
阴风短日云连地,沙碛寒宵月照霜。yīn fēng duǎn rì yún lián dì,shā qì hán xiāo yuè zhào shuāng。
克敌可凭天幸数,安边惟藉庙谟长。kè dí kě píng tiān xìng shù,ān biān wéi jí miào mó zhǎng。
杞忧藜藿怀三饵,肉食公侯亨万羊。qǐ yōu lí huò huái sān ěr,ròu shí gōng hóu hēng wàn yáng。

谢翁见愚送酒用杜韵

孙承恩

几度分来玉液春,驰缄走马远劳人。jǐ dù fēn lái yù yè chūn,chí jiān zǒu mǎ yuǎn láo rén。
清曹了事多休暇,长日开尊每数巡。qīng cáo le shì duō xiū xiá,zhǎng rì kāi zūn měi shù xún。
已把乡愁祛似扫,独无诗笔健如神。yǐ bǎ xiāng chóu qū shì sǎo,dú wú shī bǐ jiàn rú shén。
空瓶实少娱宾意,馀沥惟沾稚子唇。kōng píng shí shǎo yú bīn yì,yú lì wéi zhān zhì zi chún。

和大宗伯张阳峰赏莲之什二首

孙承恩

清曹了事早休衙,喜接名公一赏花。qīng cáo le shì zǎo xiū yá,xǐ jiē míng gōng yī shǎng huā。
倚困似怜多寂寞,向人如语故欹斜。yǐ kùn shì lián duō jì mò,xiàng rén rú yǔ gù yī xié。
漫会翠管夸风味,更把瑶篇咏物华。màn huì cuì guǎn kuā fēng wèi,gèng bǎ yáo piān yǒng wù huá。
胜会可教容易掷,城头须待听鸣笳。shèng huì kě jiào róng yì zhì,chéng tóu xū dài tīng míng jiā。

和大宗伯张阳峰赏莲之什二首

孙承恩

小院筵开暑气微,残芳犹喜对斜晖。xiǎo yuàn yán kāi shǔ qì wēi,cán fāng yóu xǐ duì xié huī。
人从忙里时轻掷,花到秋来事便稀。rén cóng máng lǐ shí qīng zhì,huā dào qiū lái shì biàn xī。
泫露已看瑶实重,映空还藉翠云围。xuàn lù yǐ kàn yáo shí zhòng,yìng kōng hái jí cuì yún wéi。
馀香惹得浑疑似,太液池头采佩归。yú xiāng rě dé hún yí shì,tài yè chí tóu cǎi pèi guī。

和许龙石赏莲之什

孙承恩

莫谓寻芳已后时,犹堪一笑把琼枝。mò wèi xún fāng yǐ hòu shí,yóu kān yī xiào bǎ qióng zhī。
醲华向日微薰脸,残馥随风细入卮。nóng huá xiàng rì wēi xūn liǎn,cán fù suí fēng xì rù zhī。
太华峰头夸异种,若耶溪上负幽期。tài huá fēng tóu kuā yì zhǒng,ruò yé xī shàng fù yōu qī。
不须烂醉穷心赏,静对孤妍亦自奇。bù xū làn zuì qióng xīn shǎng,jìng duì gū yán yì zì qí。