古诗词

送林九博士秩满之天官

王恭

我闻昔时伸蒙子,乃在筹峰白云里。wǒ wén xī shí shēn méng zi,nǎi zài chóu fēng bái yún lǐ。
一朝高议动金门,千载香名照青史。yī cháo gāo yì dòng jīn mén,qiān zài xiāng míng zhào qīng shǐ。
君是伸蒙几叶孙,世泽流传今尚存。jūn shì shēn méng jǐ yè sūn,shì zé liú chuán jīn shàng cún。
宁将词赋客梁苑,肯随剑里趋平原。níng jiāng cí fù kè liáng yuàn,kěn suí jiàn lǐ qū píng yuán。
重林书舍何潇洒,花屿南头董峰下。zhòng lín shū shě hé xiāo sǎ,huā yǔ nán tóu dǒng fēng xià。
巷曲能回长者车,门前每系青骢马。xiàng qū néng huí zhǎng zhě chē,mén qián měi xì qīng cōng mǎ。
未年三十教黉宫,官舍潇然多好容。wèi nián sān shí jiào hóng gōng,guān shě xiāo rán duō hǎo róng。
坐上谈经若流水,众中答问如撞钟。zuò shàng tán jīng ruò liú shuǐ,zhòng zhōng dá wèn rú zhuàng zhōng。
今年官满朝京国,残叶秋风逗行客。jīn nián guān mǎn cháo jīng guó,cán yè qiū fēng dòu xíng kè。
浙水寒山鸟外青,吴门曙月烟中白。zhè shuǐ hán shān niǎo wài qīng,wú mén shǔ yuè yān zhōng bái。
九月秣陵鸿雁飞,霜花扑人初着衣。jiǔ yuè mò líng hóng yàn fēi,shuāng huā pū rén chū zhe yī。
日晚行过石渠署,天明入觐黄金扉。rì wǎn xíng guò shí qú shǔ,tiān míng rù jìn huáng jīn fēi。
蓬莱参差五云遍,钟阜苍苍压淮甸。péng lái cān chà wǔ yún biàn,zhōng fù cāng cāng yā huái diān。
凤阙韶音袅袅闻,龙池柳色深深见。fèng quē sháo yīn niǎo niǎo wén,lóng chí liǔ sè shēn shēn jiàn。
此去应怀明主恩,石田茅舍不须言。cǐ qù yīng huái míng zhǔ ēn,shí tián máo shě bù xū yán。
男儿亦在功名早,何必栖栖恋故园。nán ér yì zài gōng míng zǎo,hé bì qī qī liàn gù yuán。
城隅别酒同倾写,愧我萧条孟诸野。chéng yú bié jiǔ tóng qīng xiě,kuì wǒ xiāo tiáo mèng zhū yě。
相送寒江万古心,他年来问山中者。xiāng sòng hán jiāng wàn gǔ xīn,tā nián lái wèn shān zhōng zhě。

王恭

王恭(1343-? ),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。 王恭的作品>>

猜您喜欢

玉融潘源润师事黄山陈平叔师殁哀甚以讣音来告余答诗且寓伤悼之意云

王恭

老去谁堪远别离,断云流水死生期。lǎo qù shuí kān yuǎn bié lí,duàn yún liú shuǐ sǐ shēng qī。
伤心欲解延陵剑,絓向空林若个枝。shāng xīn yù jiě yán líng jiàn,guà xiàng kōng lín ruò gè zhī。

挽方山阐维那

王恭

双树花飞送断香,六时经梵转凄凉。shuāng shù huā fēi sòng duàn xiāng,liù shí jīng fàn zhuǎn qī liáng。
青山何处堪垂泪,残月疏钟下影堂。qīng shān hé chù kān chuí lèi,cán yuè shū zhōng xià yǐng táng。

挽方山阐维那

王恭

禅心无住复无依,何处飘飘只履归。chán xīn wú zhù fù wú yī,hé chù piāo piāo zhǐ lǚ guī。
想是石桥西畔去,寒林空葬旧僧衣。xiǎng shì shí qiáo xī pàn qù,hán lín kōng zàng jiù sēng yī。

挽方山阐维那

王恭

来本无心去即休,他时何处更同游。lái běn wú xīn qù jí xiū,tā shí hé chù gèng tóng yóu。
可怜施食台前鸟,任是无情也解愁。kě lián shī shí tái qián niǎo,rèn shì wú qíng yě jiě chóu。

挽方山阐维那

王恭

翠竹黄花何处寻,一团蒲草夜堂深。cuì zhú huáng huā hé chù xún,yī tuán pú cǎo yè táng shēn。
骊珠忽度恒河水,空使浮生哭道林。lí zhū hū dù héng hé shuǐ,kōng shǐ fú shēng kū dào lín。

题梨花鹦鹉

王恭

何处珍禽绿羽衣,梁王池上恋芳菲。hé chù zhēn qín lǜ yǔ yī,liáng wáng chí shàng liàn fāng fēi。
也知解语为身累,从此无言竟夕晖。yě zhī jiě yǔ wèi shēn lèi,cóng cǐ wú yán jìng xī huī。

为高延礼书秋荷鹡鸰图

王恭

双影萧萧镜水清,露荷遥夜落秋声。shuāng yǐng xiāo xiāo jìng shuǐ qīng,lù hé yáo yè luò qiū shēng。
西风野照荒原夕,谁念孤飞忆弟兄。xī fēng yě zhào huāng yuán xī,shuí niàn gū fēi yì dì xiōng。

咏白莲

王恭

银浦凉云澹不收,露台仙掌夜悠悠。yín pǔ liáng yún dàn bù shōu,lù tái xiān zhǎng yè yōu yōu。
玉箫吹断瑶池月,错认华清水殿秋。yù xiāo chuī duàn yáo chí yuè,cuò rèn huá qīng shuǐ diàn qiū。

寄胄监郑助教并董鲁府记室

王恭

秋声昨夜满凉天,多少离情梦日边。qiū shēng zuó yè mǎn liáng tiān,duō shǎo lí qíng mèng rì biān。
垂老更堪逢此别,如何王谢惜中年。chuí lǎo gèng kān féng cǐ bié,rú hé wáng xiè xī zhōng nián。

寄胄监郑助教并董鲁府记室

王恭

官暇行吟璧水秋,曳裾闲惜凤台游。guān xiá xíng yín bì shuǐ qiū,yè jū xián xī fèng tái yóu。
白门共醉吴姬酒,谁念沧浪是别愁。bái mén gòng zuì wú jī jiǔ,shuí niàn cāng làng shì bié chóu。

题姑苏吴文刚远德祠

王恭

苕霅双溪绕墓林,松陵霜露古祠深。sháo zhà shuāng xī rào mù lín,sōng líng shuāng lù gǔ cí shēn。
宋朝冠盖儿孙在,秋菊寒泉一片心。sòng cháo guān gài ér sūn zài,qiū jú hán quán yī piàn xīn。

为郑彦林题渔樵耕牧四画

王恭

腊雪飞花溪正寒,短篷孤棹兴漫漫。là xuě fēi huā xī zhèng hán,duǎn péng gū zhào xīng màn màn。
莫怜公子鱼须笏,换与沧浪一钓竿。mò lián gōng zi yú xū hù,huàn yǔ cāng làng yī diào gān。

为郑彦林题渔樵耕牧四画

王恭

谷口云深夕磬微,隔林樵唱数声稀。gǔ kǒu yún shēn xī qìng wēi,gé lín qiáo chàng shù shēng xī。
兴来一片松萝月,长为清光入夜归。xīng lái yī piàn sōng luó yuè,zhǎng wèi qīng guāng rù yè guī。

为郑彦林题渔樵耕牧四画

王恭

三亩谁同荷篑心,一瓢聊隐在山阴。sān mǔ shuí tóng hé kuì xīn,yī piáo liáo yǐn zài shān yīn。
晚来醉倒柴桑酒,不省门前春水深。wǎn lái zuì dào chái sāng jiǔ,bù shěng mén qián chūn shuǐ shēn。

为郑彦林题渔樵耕牧四画

王恭

踯躅花残野水生,闲吹芦管应同声。zhí zhú huā cán yě shuǐ shēng,xián chuī lú guǎn yīng tóng shēng。
草衣不带新丰雨,高卧云根听犊鸣。cǎo yī bù dài xīn fēng yǔ,gāo wò yún gēn tīng dú míng。