古诗词

吴云归兴送别王明府子侄还姑苏

王恭

何处发归兴,吴江多白云。hé chù fā guī xīng,wú jiāng duō bái yún。
晴教积水青枫合,寒带空洲远雁分。qíng jiào jī shuǐ qīng fēng hé,hán dài kōng zhōu yuǎn yàn fēn。
游子前年别张掖,酒泉南头夜霜白。yóu zi qián nián bié zhāng yē,jiǔ quán nán tóu yè shuāng bái。
扁舟忽过钓龙台,回首姑苏是乡陌。biǎn zhōu hū guò diào lóng tái,huí shǒu gū sū shì xiāng mò。
小阮曾为叔父知,十年应负竹林期。xiǎo ruǎn céng wèi shū fù zhī,shí nián yīng fù zhú lín qī。
参差雨雪遥相问,迢递关河又别离。cān chà yǔ xuě yáo xiāng wèn,tiáo dì guān hé yòu bié lí。
羡君兄弟东归去,白马双嘶首前路。xiàn jūn xiōng dì dōng guī qù,bái mǎ shuāng sī shǒu qián lù。
行人未听虎丘钟,春风已绿吴门树。xíng rén wèi tīng hǔ qiū zhōng,chūn fēng yǐ lǜ wú mén shù。
莱衣重戏莫迟迟,百里邦君有所思。lái yī zhòng xì mò chí chí,bǎi lǐ bāng jūn yǒu suǒ sī。
悬知旧国看云处,不比甘州见月时。xuán zhī jiù guó kàn yún chù,bù bǐ gān zhōu jiàn yuè shí。

王恭

王恭(1343-? ),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。 王恭的作品>>

猜您喜欢

韩信报金漂母

王恭

恩沾一饭尚知酬,义重纲常岂负刘。ēn zhān yī fàn shàng zhī chóu,yì zhòng gāng cháng qǐ fù liú。
惆怅淮阴何事业,断烟寒草不胜愁。chóu chàng huái yīn hé shì yè,duàn yān hán cǎo bù shèng chóu。

山水扇面

王恭

茅舍青山少四邻,萧条苔径绝红尘。máo shě qīng shān shǎo sì lín,xiāo tiáo tái jìng jué hóng chén。
相逢试问山中事,老向林泉有几人。xiāng féng shì wèn shān zhōng shì,lǎo xiàng lín quán yǒu jǐ rén。

山水扇面

王恭

鸟外垂阳覆石矶,隔江晴翠晒行衣。niǎo wài chuí yáng fù shí jī,gé jiāng qíng cuì shài xíng yī。
苍苔野径柴门尽,相对云山共息机。cāng tái yě jìng chái mén jǐn,xiāng duì yún shān gòng xī jī。

山水扇面

王恭

夕阳溪上掩荆关,渔浦风村杳霭间。xī yáng xī shàng yǎn jīng guān,yú pǔ fēng cūn yǎo ǎi jiān。
莫学林僧解忘世,有钱莫买沃州山。mò xué lín sēng jiě wàng shì,yǒu qián mò mǎi wò zhōu shān。

古木山禽图

王恭

梁王池苑罢经过,古木残云奈尔何。liáng wáng chí yuàn bà jīng guò,gǔ mù cán yún nài ěr hé。
莫放流音空袅袅,行人长少夕阳多。mò fàng liú yīn kōng niǎo niǎo,xíng rén zhǎng shǎo xī yáng duō。

雪滩鸂?

王恭

北风吹雪渡河关,家近潇湘梦亦闲。běi fēng chuī xuě dù hé guān,jiā jìn xiāo xiāng mèng yì xián。
犹胜寒环旧时雀,孤飞正在纥干山。yóu shèng hán huán jiù shí què,gū fēi zhèng zài gē gàn shān。

秋水鸳鸯

王恭

宫瓦凌秋飞早霜,绣衾遥夜度馀香。gōng wǎ líng qiū fēi zǎo shuāng,xiù qīn yáo yè dù yú xiāng。
自然影落空潭水,不管人间更断肠。zì rán yǐng luò kōng tán shuǐ,bù guǎn rén jiān gèng duàn cháng。

双美人吹箫

王恭

黛娥双染为谁娇,长信深沉夜品箫。dài é shuāng rǎn wèi shuí jiāo,zhǎng xìn shēn chén yè pǐn xiāo。
一曲梁州相倚恨,露花如水上芭蕉。yī qū liáng zhōu xiāng yǐ hèn,lù huā rú shuǐ shàng bā jiāo。

宫人春思图

王恭

君恩那似柳条轻,门外金舆暗度声。jūn ēn nà shì liǔ tiáo qīng,mén wài jīn yú àn dù shēng。
独立长门春又晚,一帘闲草上阶生。dú lì zhǎng mén chūn yòu wǎn,yī lián xián cǎo shàng jiē shēng。

早寒

王恭

客舍迎寒独未归,白云乡树远依依。kè shě yíng hán dú wèi guī,bái yún xiāng shù yuǎn yī yī。
西风黄叶如相识,故向山阳笛里飞。xī fēng huáng yè rú xiāng shí,gù xiàng shān yáng dí lǐ fēi。

送人之蓟丘

王恭

怜君迢递蓟门行,匹马闲嘶问去程。lián jūn tiáo dì jì mén xíng,pǐ mǎ xián sī wèn qù chéng。
泸水燕山何日到,秋风吹雨湿金茎。lú shuǐ yàn shān hé rì dào,qiū fēng chuī yǔ shī jīn jīng。

台城送客之广陵城

王恭

金陵树里送行舟,二十四桥春水流。jīn líng shù lǐ sòng xíng zhōu,èr shí sì qiáo chūn shuǐ liú。
肠断琼花天上去,更无歌管下扬州。cháng duàn qióng huā tiān shàng qù,gèng wú gē guǎn xià yáng zhōu。

忆山中精舍

王恭

一从巾舄别林扃,清梵香台梦里经。yī cóng jīn xì bié lín jiōng,qīng fàn xiāng tái mèng lǐ jīng。
遥想秋来风露冷,芭蕉抽叶几回青。yáo xiǎng qiū lái fēng lù lěng,bā jiāo chōu yè jǐ huí qīng。

寄越城知己

王恭

郡楼寒夜响悲笳,梦里还乡路益赊。jùn lóu hán yè xiǎng bēi jiā,mèng lǐ hái xiāng lù yì shē。
莫道故人消息近,越王潭水即长沙。mò dào gù rén xiāo xī jìn,yuè wáng tán shuǐ jí zhǎng shā。

寓意

王恭

南苑花红北苑稀,美人楼上泣罗衣。nán yuàn huā hóng běi yuàn xī,měi rén lóu shàng qì luó yī。
同时种树应皆落,何事秋风却后飞。tóng shí zhǒng shù yīng jiē luò,hé shì qiū fēng què hòu fēi。