古诗词

西昌邓奉使安泰堂

王恭

楚国多秀士,邓君如凤凰。chǔ guó duō xiù shì,dèng jūn rú fèng huáng。
刷毛霄汉上,览德岐山阳。shuā máo xiāo hàn shàng,lǎn dé qí shān yáng。
君家文献犹存古,安泰堂中如乐土。jūn jiā wén xiàn yóu cún gǔ,ān tài táng zhōng rú lè tǔ。
开帘时听九江潮,酌酒晴看五峰雨。kāi lián shí tīng jiǔ jiāng cháo,zhuó jiǔ qíng kàn wǔ fēng yǔ。
散帙断弦绝世情,坐来心地自然平。sàn zhì duàn xián jué shì qíng,zuò lái xīn dì zì rán píng。
夫人堂上无愁色,稚子阶前同笑声。fū rén táng shàng wú chóu sè,zhì zi jiē qián tóng xiào shēng。
东城南陌何凄断,绿野平泉也凋换。dōng chéng nán mò hé qī duàn,lǜ yě píng quán yě diāo huàn。
三湘窜逐怨江蓠,万里羁危对秋雁。sān xiāng cuàn zhú yuàn jiāng lí,wàn lǐ jī wēi duì qiū yàn。
此际问君谁似君,日高犹卧半床云。cǐ jì wèn jūn shuí shì jūn,rì gāo yóu wò bàn chuáng yún。
只言永结烟霞想,何意今随鹓鹭群。zhǐ yán yǒng jié yān xiá xiǎng,hé yì jīn suí yuān lù qún。
使车到处争迎送,乳酒青丝白银瓮。shǐ chē dào chù zhēng yíng sòng,rǔ jiǔ qīng sī bái yín wèng。
西上金门自此升,山中茆屋空多梦。xī shàng jīn mén zì cǐ shēng,shān zhōng máo wū kōng duō mèng。

王恭

王恭(1343-? ),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。 王恭的作品>>

猜您喜欢

书林景时效米老

王恭

云雨时青枫,寒山野望中。yún yǔ shí qīng fēng,hán shān yě wàng zhōng。
谁将醉时墨,遥寄米家风。shuí jiāng zuì shí mò,yáo jì mǐ jiā fēng。

书陈平叔山水扇头

王恭

鸟没山意寒,渔归水容夕。niǎo méi shān yì hán,yú guī shuǐ róng xī。
长啸望林扉,微风动萝薜。zhǎng xiào wàng lín fēi,wēi fēng dòng luó bì。

送人从北平军

王恭

蓟门霜叶正纷纷,不见燕台只见云。jì mén shuāng yè zhèng fēn fēn,bù jiàn yàn tái zhǐ jiàn yún。
君去试看台下草,何人更忆乐将军。jūn qù shì kàn tái xià cǎo,hé rén gèng yì lè jiāng jūn。

匈奴牧马图

王恭

草白阴山朔雪晴,匈奴牧马近燕城。cǎo bái yīn shān shuò xuě qíng,xiōng nú mù mǎ jìn yàn chéng。
只今犹有湾河水,日夜东流恨不平。zhǐ jīn yóu yǒu wān hé shuǐ,rì yè dōng liú hèn bù píng。

长信宫落花

王恭

深宫花谢使人愁,片片随风满御沟。shēn gōng huā xiè shǐ rén chóu,piàn piàn suí fēng mǎn yù gōu。
妾命自怜花共薄,君恩那似水东流。qiè mìng zì lián huā gòng báo,jūn ēn nà shì shuǐ dōng liú。

杜鹃花

王恭

蜀鸟啼来口血深,染成花萼满空林。shǔ niǎo tí lái kǒu xuè shēn,rǎn chéng huā è mǎn kōng lín。
芳魂不逐风吹散,还向天涯醉客心。fāng hún bù zhú fēng chuī sàn,hái xiàng tiān yá zuì kè xīn。

兰亭怀古

王恭

曲水飞觞迹渐陈,山中花木几回春。qū shuǐ fēi shāng jì jiàn chén,shān zhōng huā mù jǐ huí chūn。
风流内史归何处,空使今人忆古人。fēng liú nèi shǐ guī hé chù,kōng shǐ jīn rén yì gǔ rén。

兰亭怀古

王恭

祓禊亭中自渐低,昔人行处草萋萋。fú xì tíng zhōng zì jiàn dī,xī rén xíng chù cǎo qī qī。
多情最是山阴鸟,啼向春风满会稽。duō qíng zuì shì shān yīn niǎo,tí xiàng chūn fēng mǎn huì jī。

渔笛

王恭

扁舟吹笛度横塘,欸乃声中也断肠。biǎn zhōu chuī dí dù héng táng,āi nǎi shēng zhōng yě duàn cháng。
莫道渔郎无别恨,武陵虽好是他乡。mò dào yú láng wú bié hèn,wǔ líng suī hǎo shì tā xiāng。

西岩兰若

王恭

白云深处磬声微,祗树林幽映竹扉。bái yún shēn chù qìng shēng wēi,zhī shù lín yōu yìng zhú fēi。
几度月明禅榻夜,洞?溪鹤也忘机。jǐ dù yuè míng chán tà yè,dòng xī hè yě wàng jī。

寄山中友

王恭

一别青山音问稀,白云流水思依依。yī bié qīng shān yīn wèn xī,bái yún liú shuǐ sī yī yī。
不知老鹤巢边树,几度开花几度飞。bù zhī lǎo hè cháo biān shù,jǐ dù kāi huā jǐ dù fēi。

题张良归山图

王恭

抽却朝簪别汉家,赤松相候在烟霞。chōu què cháo zān bié hàn jiā,chì sōng xiāng hòu zài yān xiá。
如今悟得全身计,不似从前博浪沙。rú jīn wù dé quán shēn jì,bù shì cóng qián bó làng shā。

题方壶道人山房二首

王恭

洞门一径入烟霞,九曲溪泉绕洞斜。dòng mén yī jìng rù yān xiá,jiǔ qū xī quán rào dòng xié。
铁笛一声山月冷,独骑黄鹤问仙家。tiě dí yī shēng shān yuè lěng,dú qí huáng hè wèn xiān jiā。

题方壶道人山房二首

王恭

羽人住处是仙源,蔓草藤花掩洞门。yǔ rén zhù chù shì xiān yuán,màn cǎo téng huā yǎn dòng mén。
看罢黄庭人不见,唯馀寒溜与霜?。kàn bà huáng tíng rén bù jiàn,wéi yú hán liū yǔ shuāng。

步虚词

王恭

绿章封事奏瑶京,侍女如花弄玉笙。lǜ zhāng fēng shì zòu yáo jīng,shì nǚ rú huā nòng yù shēng。
夜半朝元人上鹤,九天环佩月中声。yè bàn cháo yuán rén shàng hè,jiǔ tiān huán pèi yuè zhōng shēng。