古诗词

书皎白处士墓表后

王恭

少微经天何烨烨,处士不言情亦惬。shǎo wēi jīng tiān hé yè yè,chù shì bù yán qíng yì qiè。
仙源渤海出清河,南宋尚书今几叶。xiān yuán bó hǎi chū qīng hé,nán sòng shàng shū jīn jǐ yè。
人言处士曾怀宝,脱略凡机一何早。rén yán chù shì céng huái bǎo,tuō lüè fán jī yī hé zǎo。
仲举空怜徐稚高,王弘未识渊明好。zhòng jǔ kōng lián xú zhì gāo,wáng hóng wèi shí yuān míng hǎo。
三十儒衣鬓尚玄,萧条元季事戈鋋。sān shí rú yī bìn shàng xuán,xiāo tiáo yuán jì shì gē chán。
金天厌见搀抢动,洛邑长愁郏鼎迁。jīn tiān yàn jiàn chān qiǎng dòng,luò yì zhǎng chóu jiá dǐng qiān。
谁似当年独高洁,清风飘飘洒兰雪。shuí shì dāng nián dú gāo jié,qīng fēng piāo piāo sǎ lán xuě。
仙客神交碧落游,仙人口受青囊诀。xiān kè shén jiāo bì luò yóu,xiān rén kǒu shòu qīng náng jué。
别墅闲堂野水滨,日长高枕道为邻。bié shù xián táng yě shuǐ bīn,rì zhǎng gāo zhěn dào wèi lín。
龙门月出翁山晓,鸡屿花明宰岭春。lóng mén yuè chū wēng shān xiǎo,jī yǔ huā míng zǎi lǐng chūn。
堂前玉树惊摧折,颜巷俄闻丧贤哲。táng qián yù shù jīng cuī zhé,yán xiàng é wén sàng xián zhé。
天上文章记玉楼,人间皎白传清节。tiān shàng wén zhāng jì yù lóu,rén jiān jiǎo bái chuán qīng jié。
况有承家伍桂芳,若为黄鹄叹孤房。kuàng yǒu chéng jiā wǔ guì fāng,ruò wèi huáng gǔ tàn gū fáng。
伤心忽洒亡人泪,丸胆曾留教子方。shāng xīn hū sǎ wáng rén lèi,wán dǎn céng liú jiào zi fāng。
生平约契归同穴,百岁何曾昩成说。shēng píng yuē qì guī tóng xué,bǎi suì hé céng mò chéng shuō。
宦游令子远辞天,千里家林泣归血。huàn yóu lìng zi yuǎn cí tiān,qiān lǐ jiā lín qì guī xuè。
福山原上草离离,地下焚黄会有期。fú shān yuán shàng cǎo lí lí,dì xià fén huáng huì yǒu qī。
黄阁词臣书墓碣,白云居士赋哀诗。huáng gé cí chén shū mù jié,bái yún jū shì fù āi shī。

王恭

王恭(1343-? ),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。 王恭的作品>>

猜您喜欢

暮秋送客之塞上

王恭

临岐杯酒若为情,枫叶萧萧独雁鸣。lín qí bēi jiǔ ruò wèi qíng,fēng yè xiāo xiāo dú yàn míng。
万里关河秋色里,怜君何日到边城。wàn lǐ guān hé qiū sè lǐ,lián jūn hé rì dào biān chéng。

寒斋留客

王恭

山中酒熟蟹初肥,寂寞怜君问竹扉。shān zhōng jiǔ shú xiè chū féi,jì mò lián jūn wèn zhú fēi。
莫为家贫便分手,出门应是故人稀。mò wèi jiā pín biàn fēn shǒu,chū mén yīng shì gù rén xī。

冶城送人之金陵

王恭

越王台下送离觞,回首关河路渺茫。yuè wáng tái xià sòng lí shāng,huí shǒu guān hé lù miǎo máng。
别后相思孤笛夜,凤凰台下有微霜。bié hòu xiāng sī gū dí yè,fèng huáng tái xià yǒu wēi shuāng。

冬猎

王恭

摇落霜天百草空,羽林年少灞陵东。yáo luò shuāng tiān bǎi cǎo kōng,yǔ lín nián shǎo bà líng dōng。
弯弓射杀平原鹿,笑入吴姬酒馆中。wān gōng shè shā píng yuán lù,xiào rù wú jī jiǔ guǎn zhōng。

溪行逢霜

王恭

萧条客路度微溪,昨夜清霜印马蹄。xiāo tiáo kè lù dù wēi xī,zuó yè qīng shuāng yìn mǎ tí。
枫叶梅花愁望断,更堪林外野?啼。fēng yè méi huā chóu wàng duàn,gèng kān lín wài yě tí。

雨后秋山

王恭

遥天雨过乱山苍,千树高原叶尽黄。yáo tiān yǔ guò luàn shān cāng,qiān shù gāo yuán yè jǐn huáng。
惟有西风松柏里,白云深闭野僧房。wéi yǒu xī fēng sōng bǎi lǐ,bái yún shēn bì yě sēng fáng。

客中见新雁

王恭

西风初别塞垣秋,迢递分飞楚水头。xī fēng chū bié sāi yuán qiū,tiáo dì fēn fēi chǔ shuǐ tóu。
客里心惊那忍见,故园兄弟更关愁。kè lǐ xīn jīng nà rěn jiàn,gù yuán xiōng dì gèng guān chóu。

秋日郊行

王恭

荒原萧索叶皆稀,海底孤城挂落晖。huāng yuán xiāo suǒ yè jiē xī,hǎi dǐ gū chéng guà luò huī。
时事满怀吟不尽,西风吹冷薜萝衣。shí shì mǎn huái yín bù jǐn,xī fēng chuī lěng bì luó yī。

客中见孤雁有感

王恭

江燕逢秋去渐稀,明朝回首是乌衣。jiāng yàn féng qiū qù jiàn xī,míng cháo huí shǒu shì wū yī。
独怜沧海人流落,犹向西风叹未归。dú lián cāng hǎi rén liú luò,yóu xiàng xī fēng tàn wèi guī。

雨中秋思

王恭

西风微雨对空堂,门柳萧萧叶尽黄。xī fēng wēi yǔ duì kōng táng,mén liǔ xiāo xiāo yè jǐn huáng。
江海亲朋零落尽,寂寥灯下傍凄凉。jiāng hǎi qīn péng líng luò jǐn,jì liáo dēng xià bàng qī liáng。

九月二日见菊蕊尚青偶赋

王恭

野杖闲行过短篱,叶间青蕊尚开迟。yě zhàng xián xíng guò duǎn lí,yè jiān qīng ruǐ shàng kāi chí。
年年九日龙山会,恨杀黄花未满枝。nián nián jiǔ rì lóng shān huì,hèn shā huáng huā wèi mǎn zhī。

鹁鸽

王恭

云齐千里竞高飞,风引铃声落翠微。yún qí qiān lǐ jìng gāo fēi,fēng yǐn líng shēng luò cuì wēi。
几度月明霜冷夜,飘零犹认主人归。jǐ dù yuè míng shuāng lěng yè,piāo líng yóu rèn zhǔ rén guī。

木芙蓉

王恭

小池霜冷藕花空,却有寒枝浥露红。xiǎo chí shuāng lěng ǒu huā kōng,què yǒu hán zhī yì lù hóng。
莫恨芳容生独晚,好随黄菊傲西风。mò hèn fāng róng shēng dú wǎn,hǎo suí huáng jú ào xī fēng。

秋暮喜友人自京还

王恭

黄花萧索暮寒催,千里怜君此日回。huáng huā xiāo suǒ mù hán cuī,qiān lǐ lián jūn cǐ rì huí。
自说月明霜冷夜,相思曾倚凤凰台。zì shuō yuè míng shuāng lěng yè,xiāng sī céng yǐ fèng huáng tái。

秋窗睡觉

王恭

西风乌桕叶先零,黄菊杯深酒未醒。xī fēng wū jiù yè xiān líng,huáng jú bēi shēn jiǔ wèi xǐng。
何处砧声忽惊觉,露华明月满中庭。hé chù zhēn shēng hū jīng jué,lù huá míng yuè mǎn zhōng tíng。