品读经典 · 传承文明

珠江别意卷送冯汝清

吴琏

烟波千里去,村巷几时逢。yān bō qiān lǐ qù,cūn xiàng jǐ shí féng。 黄菊香谁共,青山兴自浓。huáng jú xiāng shuí gòng,qīng shān xīng zì nóng。 官资随分转,音信逐时通。guān zī suí fēn zhuǎn,yīn xìn zhú shí tōng。 莫记门前柳,殷勤答圣躬。mò jì mén qián liǔ,yīn qín dá shèng gōng。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

野鸟叹时郡守考较待士非礼故作

吴琏

款款于飞,学振羽仪。kuǎn kuǎn yú fēi,xué zhèn yǔ yí。 聿突玄鸱,既爪我皮,复裂我衣。yù tū xuán chī,jì zhǎo wǒ pí,fù liè wǒ yī。 颠之倒之,使不得吐簧而为词。diān zhī dào zhī,shǐ bù dé tǔ huáng ér wèi cí。 已而已而,待逢尧与舜时吐气扬眉。yǐ ér yǐ ér,dài féng yáo yǔ shùn shí tǔ qì yáng méi。

闻莺

吴琏

黄黄衣,娇娇语,冷耳闻之乱心绪。huáng huáng yī,jiāo jiāo yǔ,lěng ěr wén zhī luàn xīn xù。 安得深止于丘隅,一任弄出调阳律吕。ān dé shēn zhǐ yú qiū yú,yī rèn nòng chū diào yáng lǜ lǚ。

答禽语

吴琏

提胡卢,提胡卢,借问牧童何处沽。tí hú lú,tí hú lú,jiè wèn mù tóng hé chù gū。 牧童遥指阴森处,杳杳孤村怎能去。mù tóng yáo zhǐ yīn sēn chù,yǎo yǎo gū cūn zěn néng qù。

哀词哀亡女也

吴琏

念乃容,忆乃心。niàn nǎi róng,yì nǎi xīn。 莹然一圭璧,允矣双南金。yíng rán yī guī bì,yǔn yǐ shuāng nán jīn。 未鼓瑟与琴,何地扬清音。wèi gǔ sè yǔ qín,hé dì yáng qīng yīn。 后妃天命使若汝,国风那见关睢吟。hòu fēi tiān mìng shǐ ruò rǔ,guó fēng nà jiàn guān suī yín。 关睢吟,作于古不作于今,汝翁一泪常沾襟。guān suī yín,zuò yú gǔ bù zuò yú jīn,rǔ wēng yī lèi cháng zhān jīn。

题南海尹祷雨辄应卷集杜二首

吴琏

元阳秉秋热,良田起黄埃。yuán yáng bǐng qiū rè,liáng tián qǐ huáng āi。 举头向青天,雨洒石壁来。jǔ tóu xiàng qīng tiān,yǔ sǎ shí bì lái。

题南海尹祷雨辄应卷集杜二首

吴琏

皇天久不雨,百谷亦已弃。huáng tiān jiǔ bù yǔ,bǎi gǔ yì yǐ qì。 邑有佳主人,飞雨霭而至。yì yǒu jiā zhǔ rén,fēi yǔ ǎi ér zhì。 举意八极周,赖此禾黍收。jǔ yì bā jí zhōu,lài cǐ hé shǔ shōu。 所重王者瑞,一洗苍生忧。suǒ zhòng wáng zhě ruì,yī xǐ cāng shēng yōu。

何时矩作振蒙论并诗一章示余因次其韵一首及作古诗一章复其意

吴琏

圣门教人法,进学在致知。shèng mén jiào rén fǎ,jìn xué zài zhì zhī。 诚正与修齐,治平亦由兹。chéng zhèng yǔ xiū qí,zhì píng yì yóu zī。 谬哉佛与老,要求捷路岐。miù zāi fú yǔ lǎo,yào qiú jié lù qí。 面壁只端坐,外此无一为。miàn bì zhǐ duān zuò,wài cǐ wú yī wèi。 明心只自快,与世何所裨。míng xīn zhǐ zì kuài,yǔ shì hé suǒ bì。 今慕圣贤学,乃佛老是师。jīn mù shèng xián xué,nǎi fú lǎo shì shī。 身虽一室坐,心却万里驰。shēn suī yī shì zuò,xīn què wàn lǐ chí。 不践邹鲁实,惟习邹鲁仪。bù jiàn zōu lǔ shí,wéi xí zōu lǔ yí。 或至不家食,与时同阿依。huò zhì bù jiā shí,yǔ shí tóng ā yī。 鸟恋腐鼠味,日暮还高飞。niǎo liàn fǔ shǔ wèi,rì mù hái gāo fēi。 先生数千言,足洗多士疵。xiān shēng shù qiān yán,zú xǐ duō shì cī。 寄语共学徒,勿谓吾言非。jì yǔ gòng xué tú,wù wèi wú yán fēi。

老农叹

吴琏

路逢一农色蓝绿,问其何事瘦无肉。lù féng yī nóng sè lán lǜ,wèn qí hé shì shòu wú ròu。 答言每年晓起食粥方耕犁,今年耕犁晏归方食粥。dá yán měi nián xiǎo qǐ shí zhōu fāng gēng lí,jīn nián gēng lí yàn guī fāng shí zhōu。 日日米少粥大稀,儿女食半倚墙哭。rì rì mǐ shǎo zhōu dà xī,ér nǚ shí bàn yǐ qiáng kū。 呜呼,呜呼,安得年年禾大熟,使我儿女两餐足,不仰邻阴荫茅屋。wū hū,wū hū,ān dé nián nián hé dà shú,shǐ wǒ ér nǚ liǎng cān zú,bù yǎng lín yīn yīn máo wū。

醉翁亭

吴琏

龙图学士滁之守,爱国恤民古稀有。lóng tú xué shì chú zhī shǒu,ài guó xù mín gǔ xī yǒu。 政暇放情山水间,名胜追寻远携酒。zhèng xiá fàng qíng shān shuǐ jiān,míng shèng zhuī xún yuǎn xié jiǔ。 城南数里琅琊山,胜迹森罗绝尘垢。chéng nán shù lǐ láng yá shān,shèng jì sēn luó jué chén gòu。 太守开宴宾客喧,半是士民半僚友。tài shǒu kāi yàn bīn kè xuān,bàn shì shì mín bàn liáo yǒu。 太守之乐,乐生民之康宁。tài shǒu zhī lè,lè shēng mín zhī kāng níng。 生民之乐,乐太守之贤明。shēng mín zhī lè,lè tài shǒu zhī xián míng。 太守归而悠扬六七里,非太守之真醉。tài shǒu guī ér yōu yáng liù qī lǐ,fēi tài shǒu zhī zhēn zuì。 归述文而垂光千万古,见太守之醒醒。guī shù wén ér chuí guāng qiān wàn gǔ,jiàn tài shǒu zhī xǐng xǐng。 太守乐民之乐,民亦乐其乐,上下通而政成。tài shǒu lè mín zhī lè,mín yì lè qí lè,shàng xià tōng ér zhèng chéng。 于时禽鸟亦乐其乐,而且非且鸣。yú shí qín niǎo yì lè qí lè,ér qiě fēi qiě míng。 乐事无涯,无可寄情,姑以醉翁名而更名其亭。lè shì wú yá,wú kě jì qíng,gū yǐ zuì wēng míng ér gèng míng qí tíng。 太守谓谁,天挺欧阳公于庐陵。tài shǒu wèi shuí,tiān tǐng ōu yáng gōng yú lú líng。

题王兵备旋兵卷其二

吴琏

波涛显柁工,盘错表利器。bō tāo xiǎn duò gōng,pán cuò biǎo lì qì。 剑芒辉斗牛,威名振天地。jiàn máng huī dòu niú,wēi míng zhèn tiān dì。 入穴敲虎牙,锄山剪荆刺。rù xué qiāo hǔ yá,chú shān jiǎn jīng cì。 民起太平歌,争颂贤兵备。mín qǐ tài píng gē,zhēng sòng xián bīng bèi。

象山别意送梁进士北行

吴琏

达士辞象山,亲朋饯山麓。dá shì cí xiàng shān,qīn péng jiàn shān lù。 松声弦外清,竹影杯中绿。sōng shēng xián wài qīng,zhú yǐng bēi zhōng lǜ。 胜负壶矢鸣,铿锵句联续。shèng fù hú shǐ míng,kēng qiāng jù lián xù。 明日天茫茫,江南我吟独。míng rì tiān máng máng,jiāng nán wǒ yín dú。

何村八景其八隔田耕隐

吴琏

耕业丰隆德望尊,畜牛羊并察鸡豚。gēng yè fēng lóng dé wàng zūn,chù niú yáng bìng chá jī tún。 一犁春雨连年足,堆架遗书暇日观。yī lí chūn yǔ lián nián zú,duī jià yí shū xiá rì guān。 鲁朴冠裳人楚楚,青苍松竹景漫漫。lǔ pǔ guān shang rén chǔ chǔ,qīng cāng sōng zhú jǐng màn màn。 儿孙继显传清白,仕宦家成礼义门。ér sūn jì xiǎn chuán qīng bái,shì huàn jiā chéng lǐ yì mén。
222«9101112131415