品读经典 · 传承文明

题南海尹祷雨辄应卷

吴琏

人人言此雨,滴滴是黄金。rén rén yán cǐ yǔ,dī dī shì huáng jīn。 岭海千村庆,君侯一寸心。lǐng hǎi qiān cūn qìng,jūn hóu yī cùn xīn。 鱼翻庭沼满,舟活客滩深。yú fān tíng zhǎo mǎn,zhōu huó kè tān shēn。 喜雨名亭处,生灵说到今。xǐ yǔ míng tíng chù,shēng líng shuō dào jīn。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

山中即事四首

吴琏

一拨红尘便入山,山中甘旨慰慈颜。yī bō hóng chén biàn rù shān,shān zhōng gān zhǐ wèi cí yán。 坐开黄卷清窗净,卧掩柴扉白昼闲。zuò kāi huáng juǎn qīng chuāng jìng,wò yǎn chái fēi bái zhòu xián。 癖好诗书增白发,衰凭丹药助朱颜。pǐ hǎo shī shū zēng bái fā,shuāi píng dān yào zhù zhū yán。 赤松子候同游乐,婚嫁何年了世间。chì sōng zi hòu tóng yóu lè,hūn jià hé nián le shì jiān。

山中即事四首

吴琏

四角黄牛一草庐,一山松竹一江鱼。sì jiǎo huáng niú yī cǎo lú,yī shān sōng zhú yī jiāng yú。 饮馀盏酒即寻睡,了却些农便看书。yǐn yú zhǎn jiǔ jí xún shuì,le què xiē nóng biàn kàn shū。 挺岁萱花堂以北,争春兰茁雨之馀。tǐng suì xuān huā táng yǐ běi,zhēng chūn lán zhuó yǔ zhī yú。 故人若问陶元亮,飞鸟还林只自如。gù rén ruò wèn táo yuán liàng,fēi niǎo hái lín zhǐ zì rú。

山中即事四首

吴琏

一入青山即当仙,野禽幽鹿伴清眠。yī rù qīng shān jí dāng xiān,yě qín yōu lù bàn qīng mián。 诗书剩买无论价,风月频赊不用钱。shī shū shèng mǎi wú lùn jià,fēng yuè pín shē bù yòng qián。 林外軥辀花外蝶,径中松竹雨中莲。lín wài qú zhōu huā wài dié,jìng zhōng sōng zhú yǔ zhōng lián。 少开老眼成真趣,翻恨红尘误少年。shǎo kāi lǎo yǎn chéng zhēn qù,fān hèn hóng chén wù shǎo nián。

喜书塾新成

吴琏

屋外青山山外庭,山深人静院清清。wū wài qīng shān shān wài tíng,shān shēn rén jìng yuàn qīng qīng。 池边洗砚鱼龙喜,竹里题诗鸟雀惊。chí biān xǐ yàn yú lóng xǐ,zhú lǐ tí shī niǎo què jīng。 窗几净函春草绿,吾伊声蔼夜灯明。chuāng jǐ jìng hán chūn cǎo lǜ,wú yī shēng ǎi yè dēng míng。 青衿满眼俱豪俊,从此朝阳有凤鸣。qīng jīn mǎn yǎn jù háo jùn,cóng cǐ cháo yáng yǒu fèng míng。

和彭文见寄

吴琏

头白纷纷任世嗔,野怀幽兴逐年新。tóu bái fēn fēn rèn shì chēn,yě huái yōu xīng zhú nián xīn。 闲中白昼我为我,忙里红尘人自人。xián zhōng bái zhòu wǒ wèi wǒ,máng lǐ hóng chén rén zì rén。 浮云忽舒忽复卷,尺蠖俄屈俄还伸。fú yún hū shū hū fù juǎn,chǐ huò é qū é hái shēn。 人间冷暖浑无定,律转阳和即是春。rén jiān lěng nuǎn hún wú dìng,lǜ zhuǎn yáng hé jí shì chūn。

代乡人贺东博店主初度

吴琏

历历星霜六十周,夜看南极瑞光浮。lì lì xīng shuāng liù shí zhōu,yè kàn nán jí ruì guāng fú。 十围松柏还苍干,满眼儿孙未白头。shí wéi sōng bǎi hái cāng gàn,mǎn yǎn ér sūn wèi bái tóu。 王母玉桃呈古博,葛翁丹粒候瀛洲。wáng mǔ yù táo chéng gǔ bó,gé wēng dān lì hòu yíng zhōu。 晚来闲眺青天外,雨过南山色更幽。wǎn lái xián tiào qīng tiān wài,yǔ guò nán shān sè gèng yōu。

允祯尹怀安诗以示之

吴琏

世外精神一老身,闲中点检未全贫。shì wài jīng shén yī lǎo shēn,xián zhōng diǎn jiǎn wèi quán pín。 秫田负郭年供酒,笋箨堆林日当薪。shú tián fù guō nián gōng jiǔ,sǔn tuò duī lín rì dāng xīn。 半亩池鱼于仞跃,四时园果相鲜新。bàn mǔ chí yú yú rèn yuè,sì shí yuán guǒ xiāng xiān xīn。 君恩当报民当恤,莫遣家乡入念频。jūn ēn dāng bào mín dāng xù,mò qiǎn jiā xiāng rù niàn pín。

寄李元善时元善为广西大参

吴琏

忠节看看老益强,江河谁谓斗堪量。zhōng jié kàn kàn lǎo yì qiáng,jiāng hé shuí wèi dòu kān liàng。 万家厚泽四时雨,到处浓阴一树棠。wàn jiā hòu zé sì shí yǔ,dào chù nóng yīn yī shù táng。 稷契眼中调重鼎,巢由林下稳方床。jì qì yǎn zhōng diào zhòng dǐng,cháo yóu lín xià wěn fāng chuáng。 纤需负郭田堪秫,松底何年一尽觞。xiān xū fù guō tián kān shú,sōng dǐ hé nián yī jǐn shāng。

寄李元善时元善为广西大参

吴琏

得入青山便掩扉,半因衰病半狂痴。dé rù qīng shān biàn yǎn fēi,bàn yīn shuāi bìng bàn kuáng chī。 人前不尽三分话,酒后空哦几句诗。rén qián bù jǐn sān fēn huà,jiǔ hòu kōng ó jǐ jù shī。 膝下彩衣娱老母,案头黄卷付诸儿。xī xià cǎi yī yú lǎo mǔ,àn tóu huáng juǎn fù zhū ér。 扣门有客来相问,万事摇头说不知。kòu mén yǒu kè lái xiāng wèn,wàn shì yáo tóu shuō bù zhī。

和戴伯元李席珍菊会诗二首

吴琏

老圃秋容次第开,晚山清节可谁陪。lǎo pǔ qiū róng cì dì kāi,wǎn shān qīng jié kě shuí péi。 日高重影参差见,风细微香远近来。rì gāo zhòng yǐng cān chà jiàn,fēng xì wēi xiāng yuǎn jìn lái。 盈把采馀陶令手,落英飧老屈原杯。yíng bǎ cǎi yú táo lìng shǒu,luò yīng sūn lǎo qū yuán bēi。 枝枝朵朵重重瓣,真费天工细剪裁。zhī zhī duǒ duǒ zhòng zhòng bàn,zhēn fèi tiān gōng xì jiǎn cái。

和戴伯元李席珍菊会诗二首

吴琏

高秋篱落露华浓,佳节何年酒盏空。gāo qiū lí luò lù huá nóng,jiā jié hé nián jiǔ zhǎn kōng。 彭泽白衣来远圃,龙山乌帽落轻风。péng zé bái yī lái yuǎn pǔ,lóng shān wū mào luò qīng fēng。 菊因人赏花方媚,诗出天然句始工。jú yīn rén shǎng huā fāng mèi,shī chū tiān rán jù shǐ gōng。 更拾落英频细嚼,这般清味可谁同。gèng shí luò yīng pín xì jué,zhè bān qīng wèi kě shuí tóng。

福州贾百户使广为带允祯家书事竣诗以送之

吴琏

三尺焦桐百里音,野棠春浅定春深。sān chǐ jiāo tóng bǎi lǐ yīn,yě táng chūn qiǎn dìng chūn shēn。 几秋睽别浑千载,两字平安抵万金。jǐ qiū kuí bié hún qiān zài,liǎng zì píng ān dǐ wàn jīn。 乡思宦情劳远慰,荜门洼巷荷重临。xiāng sī huàn qíng láo yuǎn wèi,bì mén wā xiàng hé zhòng lín。 怀庭更藉丁宁语,黄卓芳名古到今。huái tíng gèng jí dīng níng yǔ,huáng zhuó fāng míng gǔ dào jīn。

万筠一叟为郑元美作其二

吴琏

筼筜新种几千竿,要占浮生日日闲。yún dāng xīn zhǒng jǐ qiān gān,yào zhàn fú shēng rì rì xián。 紫陌红尘忙白昼,黄堂清兴爱青山。zǐ mò hóng chén máng bái zhòu,huáng táng qīng xīng ài qīng shān。 风生凤吹撩诗兴,雨长龙孙益笑颜。fēng shēng fèng chuī liāo shī xīng,yǔ zhǎng lóng sūn yì xiào yán。 随鹤一归放林上,任教飞去复飞还。suí hè yī guī fàng lín shàng,rèn jiào fēi qù fù fēi hái。

富翁吟

吴琏

绣户雕阑玳瑁筵,沈檀风袅鸭炉烟。xiù hù diāo lán dài mào yán,shěn tán fēng niǎo yā lú yān。 翠钿错落调钟乳,玉笋纵横拨锦弦。cuì diàn cuò luò diào zhōng rǔ,yù sǔn zòng héng bō jǐn xián。 紫阁绣袍车杂沓,金丸珠履客喧填。zǐ gé xiù páo chē zá dá,jīn wán zhū lǚ kè xuān tián。 蜡薪麟脯龙为醢,笑杀何曾日万钱。là xīn lín pú lóng wèi hǎi,xiào shā hé céng rì wàn qián。

贫士吟

吴琏

曲巷萧条惨澹家,荜门圭窦小山洼。qū xiàng xiāo tiáo cǎn dàn jiā,bì mén guī dòu xiǎo shān wā。 单衣絮薄风频透,破屋萝牵雨莫遮。dān yī xù báo fēng pín tòu,pò wū luó qiān yǔ mò zhē。 夜读借光天黯黯,朝炊赊米日斜斜。yè dú jiè guāng tiān àn àn,cháo chuī shē mǐ rì xié xié。 家徒四壁门如洗,乐对荆妻老岁华。jiā tú sì bì mén rú xǐ,lè duì jīng qī lǎo suì huá。
2221234567»