品读经典 · 传承文明

城市山林亭会酌二首时九月六日也亭前禾甚丰

吴琏

苍翠山林景,巍峨城上楼。cāng cuì shān lín jǐng,wēi é chéng shàng lóu。 北山松已老,南亩稻将收。běi shān sōng yǐ lǎo,nán mǔ dào jiāng shōu。 陶谢诗相敌,雷陈分各投。táo xiè shī xiāng dí,léi chén fēn gè tóu。 罗浮何日约,同与赤松游。luó fú hé rì yuē,tóng yǔ chì sōng yóu。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

送林宪长朝觐

吴琏

北台桓典车南行,五月六月秋霜横。běi tái huán diǎn chē nán xíng,wǔ yuè liù yuè qiū shuāng héng。 穿窗透帘月皎皎,惊远惧迩雷轰轰。chuān chuāng tòu lián yuè jiǎo jiǎo,jīng yuǎn jù ěr léi hōng hōng。 幽明万里献天子,黜陟一邦钦众情。yōu míng wàn lǐ xiàn tiān zi,chù zhì yī bāng qīn zhòng qíng。 眼底阴阳候调燮,普施霖雨济苍生。yǎn dǐ yīn yáng hòu diào xiè,pǔ shī lín yǔ jì cāng shēng。

示可大孙时方十一岁

吴琏

冉冉浮光一掷梭,明年年并古甘罗。rǎn rǎn fú guāng yī zhì suō,míng nián nián bìng gǔ gān luó。 诗书万卷翁能积,义理千层汝自磨。shī shū wàn juǎn wēng néng jī,yì lǐ qiān céng rǔ zì mó。 块土谩堆终是塔,涓流不息自成河。kuài tǔ mán duī zhōng shì tǎ,juān liú bù xī zì chéng hé。 莫言幼小无加勉,少妇腾腾是阿婆。mò yán yòu xiǎo wú jiā miǎn,shǎo fù téng téng shì ā pó。

吴琏

月到稍头月愈光,雪飞稍外雪辉煌。yuè dào shāo tóu yuè yù guāng,xuě fēi shāo wài xuě huī huáng。 鱼吞池影腹应洁,鸟宿岩枝魂亦香。yú tūn chí yǐng fù yīng jié,niǎo sù yán zhī hún yì xiāng。 庾岭古崖闲自白,罗浮深坞为谁芳。yǔ lǐng gǔ yá xián zì bái,luó fú shēn wù wèi shuí fāng。 疏枝冷蕊荒篱外,谁识相寻一到旁。shū zhī lěng ruǐ huāng lí wài,shuí shí xiāng xún yī dào páng。

吴琏

松竹冰霜共此贞,一生真不负魁名。sōng zhú bīng shuāng gòng cǐ zhēn,yī shēng zhēn bù fù kuí míng。 横枝笼月影偏好,老干放花香更清。héng zhī lóng yuè yǐng piān hǎo,lǎo gàn fàng huā xiāng gèng qīng。 驿使寄人情始雅,鼎羹需实味方成。yì shǐ jì rén qíng shǐ yǎ,dǐng gēng xū shí wèi fāng chéng。 寻香幸际晴明日,莫踏漫天夜雪行。xún xiāng xìng jì qíng míng rì,mò tà màn tiān yè xuě xíng。

苍崖为大历彭处士作

吴琏

高怀何处足幽栖,万仞峰头一杖藜。gāo huái hé chù zú yōu qī,wàn rèn fēng tóu yī zhàng lí。 苔拥石傍云掩映,锦铺岩下树高低。tái yōng shí bàng yún yǎn yìng,jǐn pù yán xià shù gāo dī。 藤枝拖雨猿争下,草色连天鸟乱啼。téng zhī tuō yǔ yuán zhēng xià,cǎo sè lián tiān niǎo luàn tí。 欲到个中一寻访,恐劳磨石记新题。yù dào gè zhōng yī xún fǎng,kǒng láo mó shí jì xīn tí。

桢尹怀安诸儿在学偶作自遣

吴琏

男子分明百事堪,人情谁不愿生男。nán zi fēn míng bǎi shì kān,rén qíng shuí bù yuàn shēng nán。 河东三凤已多二,荀氏八龙还欠三。hé dōng sān fèng yǐ duō èr,xún shì bā lóng hái qiàn sān。 一坐琴堂春澹澹,四开黄卷夜喃喃。yī zuò qín táng chūn dàn dàn,sì kāi huáng juǎn yè nán nán。 不知天意诚何似,只各辛勤老自甘。bù zhī tiān yì chéng hé shì,zhǐ gè xīn qín lǎo zì gān。

偶遇陈习之于途邀至家出诸郎劝酒

吴琏

四十年中一故知,乍逢疑是复疑非。sì shí nián zhōng yī gù zhī,zhà féng yí shì fù yí fēi。 嘉殽密饯新篘酒,高兴频哦旧寄诗。jiā xiáo mì jiàn xīn chōu jiǔ,gāo xīng pín ó jiù jì shī。 洒洒笑谈浑故态,訚訚纡袂尽英儿。sǎ sǎ xiào tán hún gù tài,yín yín yū mèi jǐn yīng ér。 相看可预为君贺,多却燕山桂一枝。xiāng kàn kě yù wèi jūn hè,duō què yàn shān guì yī zhī。

和邝敦仁游白云山韵

吴琏

白云高觉四山低,中有源泉注百溪。bái yún gāo jué sì shān dī,zhōng yǒu yuán quán zhù bǎi xī。 洗耳涧边清彻骨,振衣岗上净无泥。xǐ ěr jiàn biān qīng chè gǔ,zhèn yī gǎng shàng jìng wú ní。 谈间适意言何尽,天际轻阴日未西。tán jiān shì yì yán hé jǐn,tiān jì qīng yīn rì wèi xī。 屐稳路平行易易,免教前路鹧鸪啼。jī wěn lù píng xíng yì yì,miǎn jiào qián lù zhè gū tí。

和敦仁游月溪用前韵

吴琏

萦纡松径路高低,三扣禅关见月溪。yíng yū sōng jìng lù gāo dī,sān kòu chán guān jiàn yuè xī。 千岭南横千岭北,一池东注一池西。qiān lǐng nán héng qiān lǐng běi,yī chí dōng zhù yī chí xī。 飞云洞阔无遮日,过雨林深未湿泥。fēi yún dòng kuò wú zhē rì,guò yǔ lín shēn wèi shī ní。 满日助吟吟不尽,小禽何处数声啼。mǎn rì zhù yín yín bù jǐn,xiǎo qín hé chù shù shēng tí。

写怀时允祯初应召

吴琏

无官真觉一身轻,晓罢厨烟睡正醒。wú guān zhēn jué yī shēn qīng,xiǎo bà chú yān shuì zhèng xǐng。 对客日无辞酒意,教儿时有读书声。duì kè rì wú cí jiǔ yì,jiào ér shí yǒu dú shū shēng。 一犁秋垄输官早,几箔春蚕报茧成。yī lí qiū lǒng shū guān zǎo,jǐ bó chūn cán bào jiǎn chéng。 试问怀安近消息,圣明行召到神京。shì wèn huái ān jìn xiāo xī,shèng míng xíng zhào dào shén jīng。

和同年滕侍御见寄韵

吴琏

井不停污井自清,镜频磨洗镜常明。jǐng bù tíng wū jǐng zì qīng,jìng pín mó xǐ jìng cháng míng。 座前草长翠交翠,花外鸟啼声接声。zuò qián cǎo zhǎng cuì jiāo cuì,huā wài niǎo tí shēng jiē shēng。 新隐要加新样学,老闲应习老农耕。xīn yǐn yào jiā xīn yàng xué,lǎo xián yīng xí lǎo nóng gēng。 藏机露拙谋身计,天性由来怕近名。cáng jī lù zhuō móu shēn jì,tiān xìng yóu lái pà jìn míng。

和同年滕侍御见寄韵

吴琏

碧山深处暂逃名,舆羽钩金别重轻。bì shān shēn chù zàn táo míng,yú yǔ gōu jīn bié zhòng qīng。 能勿忘时须勿助,既无将处亦无迎。néng wù wàng shí xū wù zhù,jì wú jiāng chù yì wú yíng。 曾参属纩且易箦,子路蹈危还结缨。céng cān shǔ kuàng qiě yì zé,zi lù dǎo wēi hái jié yīng。 不是苍天与良弼,筑夫那出为调羹。bù shì cāng tiān yǔ liáng bì,zhù fū nà chū wèi diào gēng。

和同年滕侍御见寄韵

吴琏

久坐专城鬓已班,一封投乞卧青山。jiǔ zuò zhuān chéng bìn yǐ bān,yī fēng tóu qǐ wò qīng shān。 畅怀美酒频招饮,得意新吟每自删。chàng huái měi jiǔ pín zhāo yǐn,dé yì xīn yín měi zì shān。 花径有苔闲自扫,竹门无事镇常关。huā jìng yǒu tái xián zì sǎo,zhú mén wú shì zhèn cháng guān。 桃源深处成深隐,无复渔郎到此间。táo yuán shēn chù chéng shēn yǐn,wú fù yú láng dào cǐ jiān。

感事

吴琏

青骢迢递一旌持,日烈霜横鬼魅知。qīng cōng tiáo dì yī jīng chí,rì liè shuāng héng guǐ mèi zhī。 流放不谈谈齿决,豺狼无问问狐狸。liú fàng bù tán tán chǐ jué,chái láng wú wèn wèn hú lí。 连村惨澹云霞黑,一路沧凉草木悲。lián cūn cǎn dàn yún xiá hēi,yī lù cāng liáng cǎo mù bēi。 珍重古来强项者,堂堂宫事不容私。zhēn zhòng gǔ lái qiáng xiàng zhě,táng táng gōng shì bù róng sī。

喜元恶伏诛

吴琏

黄河千派忽澄清,四海喧然诵太平。huáng hé qiān pài hū chéng qīng,sì hǎi xuān rán sòng tài píng。 障日浮云旋自散,洗天凉雨为谁倾。zhàng rì fú yún xuán zì sàn,xǐ tiān liáng yǔ wèi shuí qīng。 辉辉当路消狼迹,赫赫朝阳起凤鸣。huī huī dāng lù xiāo láng jì,hè hè cháo yáng qǐ fèng míng。 老眼久期应见此,新诗聊作慰苍生。lǎo yǎn jiǔ qī yīng jiàn cǐ,xīn shī liáo zuò wèi cāng shēng。