品读经典 · 传承文明

喜书塾新成

吴琏

屋外青山山外庭,山深人静院清清。wū wài qīng shān shān wài tíng,shān shēn rén jìng yuàn qīng qīng。 池边洗砚鱼龙喜,竹里题诗鸟雀惊。chí biān xǐ yàn yú lóng xǐ,zhú lǐ tí shī niǎo què jīng。 窗几净函春草绿,吾伊声蔼夜灯明。chuāng jǐ jìng hán chūn cǎo lǜ,wú yī shēng ǎi yè dēng míng。 青衿满眼俱豪俊,从此朝阳有凤鸣。qīng jīn mǎn yǎn jù háo jùn,cóng cǐ cháo yáng yǒu fèng míng。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

贺邝亲家八十一

吴琏

八百篯铿世所稀,五羊坛见古成之。bā bǎi jiān kēng shì suǒ xī,wǔ yáng tán jiàn gǔ chéng zhī。 南山瘦耸苍龙骨,老柏荣撑白鹤枝。nán shān shòu sǒng cāng lóng gǔ,lǎo bǎi róng chēng bái hè zhī。 棣萼楼前情绻绻,曾玄堂下乐怡怡。dì è lóu qián qíng quǎn quǎn,céng xuán táng xià lè yí yí。 斑衣列舞头侵雪,此日何妨酗百卮。bān yī liè wǔ tóu qīn xuě,cǐ rì hé fáng xù bǎi zhī。

约邹邦范昆仲于灵州结诗社

吴琏

更两逢春八十翁,灵州觞咏拟君同。gèng liǎng féng chūn bā shí wēng,líng zhōu shāng yǒng nǐ jūn tóng。 主僧头白眼犹碧,诗客才高句自雄。zhǔ sēng tóu bái yǎn yóu bì,shī kè cái gāo jù zì xióng。 槛外江光微隐映,望中山色远空蒙。kǎn wài jiāng guāng wēi yǐn yìng,wàng zhōng shān sè yuǎn kōng méng。 衣冠盛集成诗社,孙会南园有旧踪。yī guān shèng jí chéng shī shè,sūn huì nán yuán yǒu jiù zōng。

约邹邦范昆仲于灵州结诗社

吴琏

一门昆玉尽诗翁,迢递名山幸一同。yī mén kūn yù jǐn shī wēng,tiáo dì míng shān xìng yī tóng。 磊落襟怀情共适,铿锵金玉句争雄。lěi luò jīn huái qíng gòng shì,kēng qiāng jīn yù jù zhēng xióng。 才高今古推先哲,书读华夷识阿蒙。cái gāo jīn gǔ tuī xiān zhé,shū dú huá yí shí ā méng。 诗社一成名一就,妙高台上蹑坡踪。shī shè yī chéng míng yī jiù,miào gāo tái shàng niè pō zōng。

约邹邦范昆仲于灵州结诗社

吴琏

黑头归作碧山翁,去缝磨棱与世同。hēi tóu guī zuò bì shān wēng,qù fèng mó léng yǔ shì tóng。 献璞自来非卞老,解嘲谁复学杨雄。xiàn pú zì lái fēi biàn lǎo,jiě cháo shuí fù xué yáng xióng。 心明可否知常静,眼认之无觉未蒙。xīn míng kě fǒu zhī cháng jìng,yǎn rèn zhī wú jué wèi méng。 不以老嫌追骥缓,百年长拟共吟踪。bù yǐ lǎo xián zhuī jì huǎn,bǎi nián zhǎng nǐ gòng yín zōng。

何村八景渡头渔唱

吴琏

来往人喧古渡头,渔翁摇漾荡扁舟。lái wǎng rén xuān gǔ dù tóu,yú wēng yáo yàng dàng biǎn zhōu。 丁当几韵榔初响,欸乃数声歌未休。dīng dāng jǐ yùn láng chū xiǎng,āi nǎi shù shēng gē wèi xiū。 欢酌瓦瓶蓬月夜,醉吹横笛海天秋。huān zhuó wǎ píng péng yuè yè,zuì chuī héng dí hǎi tiān qiū。 相逢相问渔樵外,更有谁闲似白鸥。xiāng féng xiāng wèn yú qiáo wài,gèng yǒu shuí xián shì bái ōu。

何村八景渡头渔唱

吴琏

月下何来水上姑,月明姑出会仙徒。yuè xià hé lái shuǐ shàng gū,yuè míng gū chū huì xiān tú。 古今池涌源泉出,红白花开锦绣铺。gǔ jīn chí yǒng yuán quán chū,hóng bái huā kāi jǐn xiù pù。 濯足野夫归别涧,窥鱼林鹤去平湖。zhuó zú yě fū guī bié jiàn,kuī yú lín hè qù píng hú。 何年姑再池中见,试问诗翁入会无。hé nián gū zài chí zhōng jiàn,shì wèn shī wēng rù huì wú。

何村八景渡头渔唱

吴琏

一洞森森万象新,天台真境净无尘。yī dòng sēn sēn wàn xiàng xīn,tiān tái zhēn jìng jìng wú chén。 少官老隐人人乐,燕乳鸠鸣在在春。shǎo guān lǎo yǐn rén rén lè,yàn rǔ jiū míng zài zài chūn。 竹底日高金影碎,松稍风细浪声匀。zhú dǐ rì gāo jīn yǐng suì,sōng shāo fēng xì làng shēng yún。 宦园清赏乌纱集,佳句连篇酒数樽。huàn yuán qīng shǎng wū shā jí,jiā jù lián piān jiǔ shù zūn。

何村八景渡头渔唱

吴琏

阳气堂堂忽渐阴,万山西面布黄金。yáng qì táng táng hū jiàn yīn,wàn shān xī miàn bù huáng jīn。 蝉鸣红树流清响,僧撼暮钟来好音。chán míng hóng shù liú qīng xiǎng,sēng hàn mù zhōng lái hǎo yīn。 草下伏萤争列耀,云边飞鸟倦归林。cǎo xià fú yíng zhēng liè yào,yún biān fēi niǎo juàn guī lín。 时虽小晦朝来显,天道循环古到今。shí suī xiǎo huì cháo lái xiǎn,tiān dào xún huán gǔ dào jīn。

何村八景渡头渔唱

吴琏

江上横拖一小冲,冲头江水去无穷。jiāng shàng héng tuō yī xiǎo chōng,chōng tóu jiāng shuǐ qù wú qióng。 坐观湍急昼还夜,便见流行始到终。zuò guān tuān jí zhòu hái yè,biàn jiàn liú xíng shǐ dào zhōng。 识到此时真理彻,探穷源处实心融。shí dào cǐ shí zhēn lǐ chè,tàn qióng yuán chù shí xīn róng。 尼翁川上无深叹,后世何人为启蒙。ní wēng chuān shàng wú shēn tàn,hòu shì hé rén wèi qǐ méng。

何村八景渡头渔唱

吴琏

萧森江上老梧桐,凤集朝阳紫翠丛。xiāo sēn jiāng shàng lǎo wú tóng,fèng jí cháo yáng zǐ cuì cóng。 哕哕好音萧韵响,辉辉文羽翠光同。huì huì hǎo yīn xiāo yùn xiǎng,huī huī wén yǔ cuì guāng tóng。 太平天子来真瑞,修史词臣记实踪。tài píng tiān zi lái zhēn ruì,xiū shǐ cí chén jì shí zōng。 异物古今能几见,老翁时睹月明中。yì wù gǔ jīn néng jǐ jiàn,lǎo wēng shí dǔ yuè míng zhōng。

何村八景渡头渔唱

吴琏

未遇谁能识买臣,半生樵担困红尘。wèi yù shuí néng shí mǎi chén,bàn shēng qiáo dān kùn hóng chén。 放歌岗下醒如醉,射策廷中屈见伸。fàng gē gǎng xià xǐng rú zuì,shè cè tíng zhōng qū jiàn shēn。 自信老儒终显迹,独矜愚妇不甘贫。zì xìn lǎo rú zhōng xiǎn jì,dú jīn yú fù bù gān pín。 人生穷达寻常事,头白无忘一斧斤。rén shēng qióng dá xún cháng shì,tóu bái wú wàng yī fǔ jīn。

和虚舟明府赋得不知秋思在谁家

吴琏

梧叶飘寒不禁秋,况逢清夕露华流。wú yè piāo hán bù jìn qiū,kuàng féng qīng xī lù huá liú。 征人漠漠云归塞,晚笛声声风满楼。zhēng rén mò mò yún guī sāi,wǎn dí shēng shēng fēng mǎn lóu。 琴罢有人添别恨,情多何处赋闲愁。qín bà yǒu rén tiān bié hèn,qíng duō hé chù fù xián chóu。 扁舟偏剩沧江客,头白冥心月共悠。biǎn zhōu piān shèng cāng jiāng kè,tóu bái míng xīn yuè gòng yōu。

梦游罗浮与山人会酌罢请各言己志

吴琏

在家名孝子,在国目忠臣。zài jiā míng xiào zi,zài guó mù zhōng chén。 天上地而下,中焉我是人。tiān shàng dì ér xià,zhōng yān wǒ shì rén。

北行舟中见渔郎

吴琏

白白沿江蘋,青青连堤柳。bái bái yán jiāng píng,qīng qīng lián dī liǔ。 渔翁莞尔笑,是笑行人否。yú wēng guǎn ěr xiào,shì xiào xíng rén fǒu。

寓太学拨闷其一

吴琏

白发贫江南,青衫老江北。bái fā pín jiāng nán,qīng shān lǎo jiāng běi。 井渫人不食,伊谁为悽恻。jǐng xiè rén bù shí,yī shuí wèi qī cè。