品读经典 · 传承文明

醉翁亭

吴琏

龙图学士滁之守,爱国恤民古稀有。lóng tú xué shì chú zhī shǒu,ài guó xù mín gǔ xī yǒu。 政暇放情山水间,名胜追寻远携酒。zhèng xiá fàng qíng shān shuǐ jiān,míng shèng zhuī xún yuǎn xié jiǔ。 城南数里琅琊山,胜迹森罗绝尘垢。chéng nán shù lǐ láng yá shān,shèng jì sēn luó jué chén gòu。 太守开宴宾客喧,半是士民半僚友。tài shǒu kāi yàn bīn kè xuān,bàn shì shì mín bàn liáo yǒu。 太守之乐,乐生民之康宁。tài shǒu zhī lè,lè shēng mín zhī kāng níng。 生民之乐,乐太守之贤明。shēng mín zhī lè,lè tài shǒu zhī xián míng。 太守归而悠扬六七里,非太守之真醉。tài shǒu guī ér yōu yáng liù qī lǐ,fēi tài shǒu zhī zhēn zuì。 归述文而垂光千万古,见太守之醒醒。guī shù wén ér chuí guāng qiān wàn gǔ,jiàn tài shǒu zhī xǐng xǐng。 太守乐民之乐,民亦乐其乐,上下通而政成。tài shǒu lè mín zhī lè,mín yì lè qí lè,shàng xià tōng ér zhèng chéng。 于时禽鸟亦乐其乐,而且非且鸣。yú shí qín niǎo yì lè qí lè,ér qiě fēi qiě míng。 乐事无涯,无可寄情,姑以醉翁名而更名其亭。lè shì wú yá,wú kě jì qíng,gū yǐ zuì wēng míng ér gèng míng qí tíng。 太守谓谁,天挺欧阳公于庐陵。tài shǒu wèi shuí,tiān tǐng ōu yáng gōng yú lú líng。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

万个萧森一径遥,逼人清气日飘飘。wàn gè xiāo sēn yī jìng yáo,bī rén qīng qì rì piāo piāo。 瘦藤短帽闲来往,立听微风奏凤韶。shòu téng duǎn mào xián lái wǎng,lì tīng wēi fēng zòu fèng sháo。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

云影天光一鉴开,墨波微动晓风来。yún yǐng tiān guāng yī jiàn kāi,mò bō wēi dòng xiǎo fēng lái。 细看洗砚鱼吞句,知是青山老骏才。xì kàn xǐ yàn yú tūn jù,zhī shì qīng shān lǎo jùn cái。

祭墓见乞者可笑因成一绝

吴琏

手展坟东眼转西,风中沉醉雨中迷。shǒu zhǎn fén dōng yǎn zhuǎn xī,fēng zhōng chén zuì yǔ zhōng mí。 清明节过墦间静,东郭杖藜归未归。qīng míng jié guò fán jiān jìng,dōng guō zhàng lí guī wèi guī。

闻允祯选南部主事意其怏怏诗以慰之

吴琏

城西深处暂盘桓,老得微安少亦安。chéng xī shēn chù zàn pán huán,lǎo dé wēi ān shǎo yì ān。 独喜官中好消息,不知风雪五更寒。dú xǐ guān zhōng hǎo xiāo xī,bù zhī fēng xuě wǔ gèng hán。

商妇叹

吴琏

灯花频卜梦频猜,江上何年一棹回。dēng huā pín bo mèng pín cāi,jiāng shàng hé nián yī zhào huí。 最识孤怀是明月,夜深时入小窗来。zuì shí gū huái shì míng yuè,yè shēn shí rù xiǎo chuāng lái。

送黄子任大行服阕之京

吴琏

邹鲁文光灿海滨,君民尧舜属何人。zōu lǔ wén guāng càn hǎi bīn,jūn mín yáo shùn shǔ hé rén。 谏垣此去知能入,匡济言封莫算频。jiàn yuán cǐ qù zhī néng rù,kuāng jì yán fēng mò suàn pín。

次东所见寄

吴琏

天意于人有浅深,人于天意岂容心。tiān yì yú rén yǒu qiǎn shēn,rén yú tiān yì qǐ róng xīn。 一行一止惟时耳,此道堂堂古到今。yī xíng yī zhǐ wéi shí ěr,cǐ dào táng táng gǔ dào jīn。

苦热借凉于斗南新堂

吴琏

小小行窝短短墙,午轩如甑汗如浆。xiǎo xiǎo xíng wō duǎn duǎn qiáng,wǔ xuān rú zèng hàn rú jiāng。 层冰赤脚何由踏,时就新堂一借凉。céng bīng chì jiǎo hé yóu tà,shí jiù xīn táng yī jiè liáng。

老马

吴琏

自笑银鞍解却迟,短桥长路厌驱驰。zì xiào yín ān jiě què chí,duǎn qiáo zhǎng lù yàn qū chí。 孙阳不是无高眼,自是孙阳眼到稀。sūn yáng bù shì wú gāo yǎn,zì shì sūn yáng yǎn dào xī。

中秋不见月

吴琏

安得如鹏两翼张,须臾身到广寒旁。ān dé rú péng liǎng yì zhāng,xū yú shēn dào guǎng hán páng。 殷勤推荡阴云去,坐见全明照四方。yīn qín tuī dàng yīn yún qù,zuò jiàn quán míng zhào sì fāng。

堂前含笑花二株二鸟巢其上

吴琏

苍翠堂前两树花,两禽巢结两枝槎。cāng cuì táng qián liǎng shù huā,liǎng qín cháo jié liǎng zhī chá。 雌雄覆育时来往,相对相忘乐岁华。cí xióng fù yù shí lái wǎng,xiāng duì xiāng wàng lè suì huá。

偶书

吴琏

哕哕寒蝉午树鸣,相呼丛杂喜同听。huì huì hán chán wǔ shù míng,xiāng hū cóng zá xǐ tóng tīng。 高枝清响谐韶律,谁识梧岗老凤声。gāo zhī qīng xiǎng xié sháo lǜ,shuí shí wú gǎng lǎo fèng shēng。

感事寄张东所

吴琏

花坞花枝撼晓风,不知飘白定飘红。huā wù huā zhī hàn xiǎo fēng,bù zhī piāo bái dìng piāo hóng。 古来身外浑闲事,一枕清窗午梦浓。gǔ lái shēn wài hún xián shì,yī zhěn qīng chuāng wǔ mèng nóng。

题沈巡宰友莲卷

吴琏

爱菊陶后鲜有闻,爱莲周后更何人。ài jú táo hòu xiān yǒu wén,ài lián zhōu hòu gèng hé rén。 洒然玉井闲中趣,闻说华亭沈使君。sǎ rán yù jǐng xián zhōng qù,wén shuō huá tíng shěn shǐ jūn。

陈巡按召饮适在乡诗以奉谢

吴琏

久遁山翁七十馀,一天风月自如如。jiǔ dùn shān wēng qī shí yú,yī tiān fēng yuè zì rú rú。 忽承豸史垂光召,适在芦湾坐钓鱼。hū chéng zhì shǐ chuí guāng zhào,shì zài lú wān zuò diào yú。