品读经典 · 传承文明

象山别意送梁进士北行

吴琏

达士辞象山,亲朋饯山麓。dá shì cí xiàng shān,qīn péng jiàn shān lù。 松声弦外清,竹影杯中绿。sōng shēng xián wài qīng,zhú yǐng bēi zhōng lǜ。 胜负壶矢鸣,铿锵句联续。shèng fù hú shǐ míng,kēng qiāng jù lián xù。 明日天茫茫,江南我吟独。míng rì tiān máng máng,jiāng nán wǒ yín dú。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

和杨恒叔集中五首前二章道恒叔事后三章自道

吴琏

文会京华远结朋,一心忠告愧何能。wén huì jīng huá yuǎn jié péng,yī xīn zhōng gào kuì hé néng。 日从闹市旁耽读,夜向邻家隙借灯。rì cóng nào shì páng dān dú,yè xiàng lín jiā xì jiè dēng。 顾我老琴纹少漆,任人方竹杖无棱。gù wǒ lǎo qín wén shǎo qī,rèn rén fāng zhú zhàng wú léng。 宦情萧索投闲早,遥拟随山拽瘦藤。huàn qíng xiāo suǒ tóu xián zǎo,yáo nǐ suí shān zhuāi shòu téng。

同年胡竹亭大声擢广东方伯来顾诗以奉谢

吴琏

甲午隆冬贵水滨,相看相叙即相亲。jiǎ wǔ lóng dōng guì shuǐ bīn,xiāng kàn xiāng xù jí xiāng qīn。 八千里外新方伯,四十年前老故人。bā qiān lǐ wài xīn fāng bó,sì shí nián qián lǎo gù rén。 叔厚德刚官异秩,邦贤元善迹同尘。shū hòu dé gāng guān yì zhì,bāng xián yuán shàn jì tóng chén。 笠翁忽迓乘车客,浊醑清谈意各真。lì wēng hū yà chéng chē kè,zhuó xǔ qīng tán yì gè zhēn。

葵轩清玩

吴琏

开轩葵藿种丛丛,因示儿孙一念忠。kāi xuān kuí huò zhǒng cóng cóng,yīn shì ér sūn yī niàn zhōng。 叶浥露时垂绝碧,朵迎阳处吐真红。yè yì lù shí chuí jué bì,duǒ yíng yáng chù tǔ zhēn hóng。 闲情曲曲阑干外,清玩频频指顾中。xián qíng qū qū lán gàn wài,qīng wán pín pín zhǐ gù zhōng。 天性由来厌桃李,老怀忻见此花同。tiān xìng yóu lái yàn táo lǐ,lǎo huái xīn jiàn cǐ huā tóng。

闻江西郡邑多为盗残毁余曾令进贤于心不能不为怏怏杨景昌曾为九江别驾故成诗奉寄

吴琏

洪都从古号名区,瞬息于前大不如。hóng dōu cóng gǔ hào míng qū,shùn xī yú qián dà bù rú。 满目田园成草莽,万家闾巷半丘墟。mǎn mù tián yuán chéng cǎo mǎng,wàn jiā lǘ xiàng bàn qiū xū。 孑遗何地升新谷,寒蹇无心拾散书。jié yí hé dì shēng xīn gǔ,hán jiǎn wú xīn shí sàn shū。 欲报江州旧司马,诗成清泪点新裾。yù bào jiāng zhōu jiù sī mǎ,shī chéng qīng lèi diǎn xīn jū。

何时矩作振蒙论并诗一章示余因次其韵一首及作古诗一章复其意

吴琏

向学非难力学难,未容只作等闲看。xiàng xué fēi nán lì xué nán,wèi róng zhǐ zuò děng xián kàn。 六经浩浣宜深索,万象殷繁可静观。liù jīng hào huàn yí shēn suǒ,wàn xiàng yīn fán kě jìng guān。 泉未及时那是井,神无完处岂成丹。quán wèi jí shí nà shì jǐng,shén wú wán chù qǐ chéng dān。 若云事内俱忘外,张子无劳作订顽。ruò yún shì nèi jù wàng wài,zhāng zi wú láo zuò dìng wán。

英德掌教某以诗集上进其友为求诗以是答之

吴琏

颓波谁为屹中流,与世同沈与世浮。tuí bō shuí wèi yì zhōng liú,yǔ shì tóng shěn yǔ shì fú。 大抱果然能大作,英才真见奋英州。dà bào guǒ rán néng dà zuò,yīng cái zhēn jiàn fèn yīng zhōu。 一天风月归吟腹,万斛珠玑悦圣眸。yī tiān fēng yuè guī yín fù,wàn hú zhū jī yuè shèng móu。 自愧未如陶谢手,几时藜杖幸同游。zì kuì wèi rú táo xiè shǒu,jǐ shí lí zhàng xìng tóng yóu。

次张都督天祐看花韵

吴琏

赏花相笑枕阑干,叠叠诗成兴未阑。shǎng huā xiāng xiào zhěn lán gàn,dié dié shī chéng xīng wèi lán。 上苑马蹄三日闹,前村藜杖几时闲。shàng yuàn mǎ tí sān rì nào,qián cūn lí zhàng jǐ shí xián。 月流清影空窗净,风递奇香薄袂寒。yuè liú qīng yǐng kōng chuāng jìng,fēng dì qí xiāng báo mèi hán。 争向芙蓉高着眼,小窗兰蕙更谁看。zhēng xiàng fú róng gāo zhe yǎn,xiǎo chuāng lán huì gèng shuí kàn。

挽钟德刚

吴琏

少小相投老大来,薤稀朝露独徘徊。shǎo xiǎo xiāng tóu lǎo dà lái,xiè xī cháo lù dú pái huái。 子规啼月寒潮落,飓母号山夏木摧。zi guī tí yuè hán cháo luò,jù mǔ hào shān xià mù cuī。 白发茝兰伤独佩,青山藜杖可谁陪。bái fā chǎi lán shāng dú pèi,qīng shān lí zhàng kě shuí péi。 百年有念宜欢会,各到城头紫翠堆。bǎi nián yǒu niàn yí huān huì,gè dào chéng tóu zǐ cuì duī。

乙亥元旦示儿孙

吴琏

去年今日喜迎新,今日迎新乙亥辰。qù nián jīn rì xǐ yíng xīn,jīn rì yíng xīn yǐ hài chén。 膝下盛传新岁酒,眼中多是未官人。xī xià shèng chuán xīn suì jiǔ,yǎn zhōng duō shì wèi guān rén。 兵民利病身亲阅,今古诗书眼到频。bīng mín lì bìng shēn qīn yuè,jīn gǔ shī shū yǎn dào pín。 亦欲百年垂老眼,未知松柏几经春。yì yù bǎi nián chuí lǎo yǎn,wèi zhī sōng bǎi jǐ jīng chūn。

次胡大声方伯福建见寄韵

吴琏

使君交义重尘寰,眼下缇袍恋恋间。shǐ jūn jiāo yì zhòng chén huán,yǎn xià tí páo liàn liàn jiān。 菊所句常传紫府,薇垣书惯到青山。jú suǒ jù cháng chuán zǐ fǔ,wēi yuán shū guàn dào qīng shān。 渊明醉倒从人笑,召伯名高任鬓斑。yuān míng zuì dào cóng rén xiào,zhào bó míng gāo rèn bìn bān。 蛮獠未平民未乐,高车重拟几时还。mán liáo wèi píng mín wèi lè,gāo chē zhòng nǐ jǐ shí hái。

寄同年滕吉甫侍御

吴琏

一经曾会北城寰,清诲深铭肺腑间。yī jīng céng huì běi chéng huán,qīng huì shēn míng fèi fǔ jiān。 肃肃秋霜严豸府,霏霏春雨润含山。sù sù qiū shuāng yán zhì fǔ,fēi fēi chūn yǔ rùn hán shān。 铺阶春草窗前绿,入眼莱衣膝下斑。pù jiē chūn cǎo chuāng qián lǜ,rù yǎn lái yī xī xià bān。 两地悠然无一事,独忧诗债未全还。liǎng dì yōu rán wú yī shì,dú yōu shī zhài wèi quán hái。

寄同年程德和用前韵

吴琏

杏花清会北城寰,汤饼新河饮笑间。xìng huā qīng huì běi chéng huán,tāng bǐng xīn hé yǐn xiào jiān。 几载银台弘圣政,甚时华发映青山。jǐ zài yín tái hóng shèng zhèng,shén shí huá fā yìng qīng shān。 有无树树成阴绿,多少英英舞袖斑。yǒu wú shù shù chéng yīn lǜ,duō shǎo yīng yīng wǔ xiù bān。 消息茫然宜两达,一封书往一封还。xiāo xī máng rán yí liǎng dá,yī fēng shū wǎng yī fēng hái。

和杨恒叔集中一作托恒叔呈同事黄公

吴琏

莫厌驱驰志欲更,丈夫期见许长城。mò yàn qū chí zhì yù gèng,zhàng fū qī jiàn xǔ zhǎng chéng。 野花有泪向谁滴,春鸟无依惟乱鸣。yě huā yǒu lèi xiàng shuí dī,chūn niǎo wú yī wéi luàn míng。 塞北虏尘应着眼,江南民力可留情。sāi běi lǔ chén yīng zhe yǎn,jiāng nán mín lì kě liú qíng。 同乡同宦应同志,要使前人识后生。tóng xiāng tóng huàn yīng tóng zhì,yào shǐ qián rén shí hòu shēng。

再和一首送恒叔还京

吴琏

出承王事岁频更,指日旋车入帝城。chū chéng wáng shì suì pín gèng,zhǐ rì xuán chē rù dì chéng。 几曲纯和仙乐奏,三声嘹亮静鞭鸣。jǐ qū chún hé xiān lè zòu,sān shēng liáo liàng jìng biān míng。 鹓鸾文武千官集,鱼水君臣百世情。yuān luán wén wǔ qiān guān jí,yú shuǐ jūn chén bǎi shì qíng。 延语夜深更前席,鬼神无问问苍生。yán yǔ yè shēn gèng qián xí,guǐ shén wú wèn wèn cāng shēng。

用前韵论王荆公

吴琏

倾国荆公法屡更,民愁何处有坚城。qīng guó jīng gōng fǎ lǚ gèng,mín chóu hé chù yǒu jiān chéng。 阴阳交处世常泰,律吕调时音自鸣。yīn yáng jiāo chù shì cháng tài,lǜ lǚ diào shí yīn zì míng。 积货共知为毒手,伐辽谁识是深情。jī huò gòng zhī wèi dú shǒu,fá liáo shuí shí shì shēn qíng。 庸医错用乌头药,万死无能见一生。yōng yī cuò yòng wū tóu yào,wàn sǐ wú néng jiàn yī shēng。